Tranh của họa sĩ Vũ Hà Nam











Ngày mới vào làm, nghĩ: Thôi thì gắng lấy một thời gian và trông mau chóng được về lại nhà. Thế mà dăm năm trôi qua cái vèo. Nhanh thật! Thời gian anh ở đây và nhanh thật. Khoảng ngày họ dính dáp vào đời nhau. Chị ấy mà. Người phụ nữ lỡ thì và không đẹp. Cũng cùng một cảnh như anh. Phải rời đồng ruộng, quê nhà khoác lên người tấm áo công nhân để mưu cầu cuộc sống. Chị còn cha già, đám cháu dại ngơ. Anh còn người vợ quặt quẹo và bầy con nheo nhóc.
Buồn cười cái hôm anh gặp chị ở nhà ăn khu công nghiệp. Đàn bà gì mà hung dữ, oái ăm. Chị xách cả cái ghế phang vào mặt thằng cha quản đốc đốn mạt. Cái thằng này chúa là sách nhiễu cánh công nhân nam và thường giở trò dê xồm đối với đám thợ nữ. Chú em cùng quê, nheo mũi: “Anh thấy chưa? Là con gái xứ này. Bằng có võ cả đấy!”. Anh hỏi nhỏ chị một lần hai người cùng đứng trong nhà xe:

- Cô dạy hộ tôi vài thế, nhé!

- Đàn ông mấy người học chi?

- Để lỡ có gặp phải phụ nữ như cô. Còn biết đằng mà đỡ chứ!

- Thì giả đò… dê đi là biết ngay đó mà!

- Mà dê ai chứ?

- Giả đò thôi nghe! Dê bậy tui thử coi…

Anh dê thật chứ chả cần giả bộ, giả đò gì cho nó rách việc. Đàn ông mà! Lại xa vợ cũng khá lâu. Sự thèm khát trào lên, nhiều đêm, khiến đầu óc mụ mị. Đã mấy bận anh tìm đến gái làng chơi, đầy hết cả khu vực này, nhưng xót tiền rồi sợ bịnh thế là lin lỉn đi lại lin lỉn về. Đố có ai ở phòng trọ biết. Quan hệ của anh với chị cũng chỉ quẩn quanh ở cái chuyện ấy. Ăn mãi đâm quen không có thấy nhớ. Cái nhớ dội lên đúng hai lần. Một, khi chị về quê nuôi cha ốm. Và hai, khi anh được điều theo đội xe sang tận bên Lào. Cũng chỉ là sự cố. Những đột xuất vớ vẩn. Và ở ngay trong chính những việc không theo lẽ thường. Anh nghe ra cái sự thèm khát chị không thuần nhất là một nỗi thèm khát xác thịt. Mà đã có một cái gì đấy cao hơn, xa hơn, mênh mang hơn, sâu thẳm hơn.

Anh tâm sự với chú em cùng quê, nó vung tay: “Hơi nào suy nghĩ. Ở đây vậy hết. Chấm dứt đời thợ là chấm hết tình. Khi ấy tự khắc nó rã. Lo gì cho mệt”. Đêm đó, ở chỗ chị về dẫu rất khuya anh vẫn không sao chợp mắt. Nghĩ hay thật! Ở đây. Trong khu công nghiệp gỗ xuất khẩu này ấy mà! Với hàng bao nhiêu là cơ sở, công ty người ta vẫn thường gọi “tình công nhân” để chỉ cho mối quan hệ của cánh thợ. Dính líu với cô gái làm tiền ngoài ngã ba, nhiều hơn một lần đi khách cũng gọi tình công nhân. Thằng trai chưa vợ hơn hớn xuân xanh đeo bám mụ bà nạ dòng cũng tình công nhân. Cô gái mới lớn vừa xong cấp ba sống chung với gã đàn ông đã vợ con đùm đề cũng tình công nhân.

Và anh với chị, phải nào những tháng ngày yêu thương chăm chút cho nhau thắm thiết đến ngần này cũng đánh đồng với thứ tình bèo nhèo bá vơ đến làm vậy? Lần đầu, từ ngày rời quê vào đây làm, anh thấy lòng mình rưng rức nỗi thương thân thương chị. Cũng lần đầu, nghĩ về vợ và con cái ở chốn quê anh nghe trồi lên rất nhiều những xót xa. Nỗi dằn vặt ló mặt lần thứ nhất để rồi thêm lần hai, ba…

Khi sự dằn vặt lên tới đỉnh điểm. Cũng đỉnh điểm tình yêu chân thành, dành cho chị. Anh nghiến răng thì thào lời cách xa. Cơn mưa nhỏ không át nổi tiếng anh nói. Căn phòng trọ tối và ẩm không thấy rõ đôi mắt anh nhìn. Chỉ có đốm lửa từ điếu thuốc, những hơi khói ngột ngạt, mùi cống và mùi thức ăn chín. Đích thị là món cá kho. Thứ cá vụn kho keo hơi xém cháy rắc rất nhiều tiêu, anh vốn thích. Anh bảo mình người nhà quê ăn khô, mặn, khổ lại ưng. Bữa cơm trưa ở nhà ăn của công ty nào canh, xào, những chiên dòn, rau trộn… anh ăn cho qua bữa dằn bụng để đi làm. Chứ chả thấy ngon miệng bao giờ. Chỉ trông chiều về ngồi lom khom bên chị và vét soong với cái món cá vụn kho keo.

Giờ thứ thức ăn ấy, ở một phòng trọ nào gần đây xộc tới rất đậm đà, khiến lòng dạ cồn cào xót xáy. Vì đói cũng có. Mà vì đau. Cái đòn này sao mà chị không biết đằng đỡ? Như vậy là có phải? Có thật? Có hay? Có công bằng? Với chị với anh với cả hai người. Anh nào có đòi hỏi ở chị một điều gì? Và chị đâu dám? Tình bé nhỏ, họ nâng niu gìn giữ. Hạnh phúc đơn sơ, họ gắng gỏi dưỡng nuôi. Và những mặn nồng và những quắt quay và mầm sống đang hiện diện trong cơ thể chị, Anh nào có hay!

Anh về quê ngay sau đêm ấy. Anh biết cuộc tình này sẽ chẳng dẫn đưa đến đâu. Biết rõ nhiều chuyện chỉ không biết việc này: Với giọt máu của cả hai. Tình công nhân có thật là chấm hết? ./.











© tác giả giữ bản quyền.

. đăng tải theo nguyên bản của tác giả ngày 14.05.2008.
. Muốn Trích Đăng Lại : xin liên lạc với Newvietart.com.