RANH GIỚI MONG MANH





Hà nhấn mũi bàn chân phải để chiếc Dream dừng lại, trả về số mo, nhẹ nhàng vặn chìa khoá điện ngược chiều kim đồng hồ, chân trái chống xuống đất, tay phải đẩy tấm mê ca của chiếc mũ bảo hiểm lên. Chao, qua song cửa sắt nhà phà mặt sông trải rộng mênh mang, mặt nước bềnh lên, lăn tăn như chảo nước sắp sôi. Gió nam từ ngoài biển hút vào cửa sông, táp vào bến phà mát rượi. Hà búng nhẹ một chấm bụi trên tay áo, nới lỏng chiếc cravát màu xanh lục trên ngực để cho trời rót gió vào người, rút trong túi áo véc ra chiếc khăn mùi xoa nhỏ, vê góc khăn cho xoăn lại bằng cái đầu đũa, rồi cúi xuống phết nhè nhẹ vào cái chấm bùn vương ở đầu giầy bên phải. Xong việc, Hà gỡ góc khăn đặt lên mặt đồng hồ chiếc xe, vuốt đi, vuốt lại cho phẳng, gấp làm tư đút trở lại túi áo, rồi ngẩng lên cho cặp mắt lang thang ra ngoài bến. ở bên kia sông, chiếc phà đang nằm chờ khách, hình như mới chỉ có chiếc xe lam và hơn chục người. ở giữa sông, một chiếc thuyền nan nhỏ, trên thuyền có hai người, người đàn bà đang cong người cầm mái chèo gẩy nước, còn người đàn ông nghiêng người ném lưới xuống dòng sông. Một đàn vịt cỏ, Hà đếm được sáu con đang say xưa ân ái với dòng nước đẹp. Bên phải bến còn một chiếc phà ôm những chiếc phao tròn như bánh xe, đang trầm tư nằm ấp dòng sông. Xa xa phía bờ bên kia, sau những rặng chuối xanh thẫm, mờ mờ một làng quê màu xanh lục, đấy là làng Hạ. Người đi đường xa nhỡ phà cũng có cái thú, vừa được nghỉ ngơi thư giãn, vừa được ngắm cảnh mây trời non nước.

Khách chờ phà bến bên này cũng được mươi người. Buổi sáng từ thành phố qua phà thường vắng khách. Khách ít mà hàng quán thì nhiều. Dọc hành lang nhà chờ có đến 11 sạp bày bán các thứ hàng tạp hoá đỏ rực, chủ yếu hàng giải khát. Một cô gái chừng 20, 21 tuổi phanh “chét” chiếc xe mi ni đỏ, dúi bánh trước chạm cổng sắt, hếch khuôn mặt trắng như trứng gà chưa bóc, đôi môi tím mọng theo mốt phụ nữ Hàn Quốc, vắt sang Hà tia nhìn, rồi đánh khuôn mặt bự đầy phấn ra sông vẻ tỉnh bơ, đôi hoa tai như hai cái lá rau ngót lúng liếng bên má, sợ dây chuyền treo một quả tim màu vàng nằm chềnh ềnh trên khuôn ngực trắng nõn. Phụ tùng, đồ nghề mang theo của cô gái chỉ cỏn vẹn chiếc túi thổ cẩm tòng teng ở ghi đông. Hà nghĩ: “dân cave về phép là cái chắc”. Một phụ nữ mặt tròn như quả táo lai bê chiếc mẹt đựng những đẫn mía tím lịm dâng lên tận ngực Hà: “Mua đi anh. Mua về làm quà cho bà chị thì tuyệt”. “Mía có ngọt không?”, tiện mồm Hà hỏi. “Không ngọt em không lấy tiền. ơ kìa, con vịt nó lặn!”. Thẫn thờ nhìn đàn vịt nhào lộn một lúc, như sực nhớ ra nhiệm vụ, chị ta cúi xuống nhấc một đẫn mía dí sát vào mặt Hà: “Anh mua dùm em đi. Mía em ngọt lắm cơ”. Hà cười, hỏi: “Chị có bán cả đường kính chứ?”. “Anh mua đường ạ? để làm gì hở anh?”. “Để chấm mía nhà chị”. Chị bán mía bắn cái lườm sang Hà tưởng cháy da mặt: “Cái ông...thổ tả này”. “Chú ơi mua thuốc lá”. Hà quay sang trái, một chiếc rổ nhựa đựng đầy những bao thuốc, kẹo cao su, hạt bí, hạt dưa...kề sát bụng Hà. Trông cô bé xinh xẻo, Hà bỗng dịu giọng: “Chú không biết hút thuốc lá, cháu ạ”. “Con trai lịch sự thế mà không biết hút thuốc lá. Mặc quần lụa đi cho rồi”. Hà vẫn nửa đùa, nửa thật: “Thế đấy, vậy cho nên chú mới phải to khoẻ, kềnh càng thế này. Khổ thân chú”. Cô bé biếu Hà cái nguýt ngọt lịm, cắp rổ lặng lẽ quay đi.

Bến phà phía bên kia sông hình như có gì lộn xộn. Hà nhìn thấy mấy anh nhà phà vác xà beng cạy bẩy mép phà. Ca nô lại nổ, gầm lên, bọt nước trắng xoá. Thôi rồi, phà mắc cạn. Hà thở dài, nghĩ đến công việc Công ty giao mà lo. Đường từ đây về làng Hạ chỉ mười cây số thôi, nhưng Hà còn phải gặp chính quyền, xuống nhân dân, ra cánh đồng xem xét, nghiên cứu để có được kết luận chính xác mang về Công ty. Đâu có phải vài giờ là xong. Kiểu này có khi phải nằm lại làng Hạ là cầm chắc.

“Tình yêu có từ nơi đâu...êm êm một khúc sông Cầu”. Bỗng có tiếng hát rè rè, choi chói cất lên. Hà giật mình nhìn xuống phía dưới. Một phụ nữ cao dong dỏng. Chiếc áo của chị ta, Hà không rõ kiểu áo gì, nó cũng có cổ, có túi, có tà nhưng hình như nó tổng hợp của nhiều kiểu. Nó cũng có màu, nhưng Hà không gọi nó là màu gì được, đúng ra nó mang gam màu đất- màu quả đất. Chiếc quần vải đen dăn deo, cong queo ôm lấy thân hình gày ghèo. Khuôn mặt chị ta khó xác định tuổi lắm, bởi chiếc khăn len vằn xanh quấn bịt gần như kín mít, chỉ để hở cái miệng và hai con mắt bị mù. Tất cả những gì để tạo nên người phụ nữ trên cơ thể chị ta tuy đã bị tàn phá nặng nề, nhưng Hà vẫn nhận ra di tích của một thời xuân sắc. Tay chị ta cong lên như cái chạc. Trên cái chạc ấy treo một túi khâu bằng bao “xác rắn”. ở cái túi lại treo một cái loa nén nhỏ màu kem đã tróc sơn và dúm dó. Đầu chạc là chiếc mũ rằn ri rách dụm dọ, luôn ngửa lên như lòng bàn tay một lão già. Tay phải chị ta cầm chiếc micro tròn và cổ lỗ như chủ của nó. “Lạy ông, lạy bà..”, chiếc mũ chập chững dí hết chỗ này đến chỗ khác: “Ông bà làm ơn, làm phúc...”. Lâu lâu bàn tay phải cầm micro từ từ trở lại vị trí cũ của nó, và cái giọng rè rè thiểu não lại cất lên: “Cuộc đời vẫn đẹp sao. Tình yêu vẫn đẹp sao. Dù...”. Hà cười nói với mọi người bên cạnh: “Ngày xưa ở quê tôi cũng có người đàn bà què ăn xin thế này. Một hôm bọn trẻ chăn trâu chúng tôi tình cờ thấy được chị ta gỡ quần áo xuống sông tắm, mới phát hiện ra là người lành lặn”.

Chiếc mũ rằn ri mệt mỏi quay sang trái, đôi bàn chân nứt nẻ của chị ta cũng dò dẫm bước theo. Chị ta đang đi về phía Hà. Thế này thì chỉ lát nữa chị ta sẽ tới được chỗ Hà, sẽ dí cái mũ bẩn vào người Hà cho mà xem. Đến lúc ấy thì...chả việc gì phải ngượng. Gớm, thóc đâu mà đãi gà rừng. Chưa biết chừng lột khăn ra, không khéo mặt lại như hoa hậu. Giả sử mắt có mù thật, thì huyện nào, tỉnh nào bây giờ chả có hội người mù, được cộng đồng chăm sóc, ưu tiên cho vay vốn tạo công ăn việc làm đến nơi, đến chốn nhưng mà lại không muốn ngồi rồi cơ. Lang thang thế này có khi lại còn sướng hơn người lao động. Nghe nói trước đây đã có lần nhà nước gom họ để nuôi, vậy mà họ vẫn trốn ra, đi như thế này.

Một cậu thanh niên đậu trên yên chiếc xe đạp “địa hình”, chân phải gác lên song sắt, móc túi lấy ví, vừa nhăn nhở, vừa nói với người đàn bà ăn mày: “có tiền trả lại không? bốn chín nghìn năm trăm. Chê hả? ăn mày đòi ăn xôi gấc, hớ hớ”. Chiếc ví lại chiu tọt vào chỗ cũ. Chiếc micro của người đàn bà ăn mày run run đưa lên miệng: “Dù đạn bom vẫn dội thét gào. Dù- thân- thể- triền- miên mang đầy thương tích. Dù cho hai ngả đường chiến dịch, ta vẫn thường hái hoa tặng nhau. ơ, trái tim...lạy ông, lạy bà...rủ lòng...”. Một tờ hai trăm đồng nâu nhạt gấp bốn nhỏ bằng cây tam cúc từ tay một người đàn ông đặt vào lòng chiếc mũ: “Làm ơn đừng hát”. Tiếng người đàn ông nhỏ nhưng rõ như một cái lệnh, làm người đàn bà ăn mày hơi cúi xuống, cái cơ ở mang tai hơi vềnh lên, chị ta quay đi.

Hà thở phào, tiếp tục ngồi nhai kẹo cao su. Người đàn bà ăn xin đi được hai bước thì dừng. Ngẫm nghĩ một lúc, như nhớ ra điều gì, đôi chân chị ta lại dò dẫm quay trở lại.

Hà ngoái về sau thấy còn chỗ trống, bèn dùng chân đẩy cho xe lùi, đến khi bánh trước xe của Hà ngang với bánh sau xe của chiếc wave bên cạnh. Thế là được, chị ăn mày chắc là không đi tới chỗ này đâu. Tính Hà thoáng đãng. Nhưng mà khổ, Hà không có tờ một trăm, hai trăm nào cả. Nếu có, Hà cho chị ta ngay, chả tiếc. Hà không có thật. Trong túi áo của Hà có tròn nửa triệu, toàn tờ 100 nghìn mà cô tài chính mới đưa cho sáng nay. Rút ra bảo chị ta trả lại cũng kỳ. Mà chưa chắc đã có tiền trả lại, lúc đó chả lẽ lại cất đi. Mà bỏ cả vào trong cái mũ kia thì...va lại chẳng ai có thể hào phóng được với người không chịu lao động, chỉ muốn ngồi mát ăn bát vàng.

Người đàn bà ăn xin chậm chạp lách hết chỗ này đến chỗ khác, gần như không bỏ sót người khách nào. Trong chiếc mũ của chị ta đã lại có ba tờ hai trăm, một tờ năm trăm và một tờ một nghìn. Thỉnh thoảng tay phải chị ta sờ vào lòng mũ như để xác định lại hiệu quả lời hát của mình. Chị ta nhầm rồi, người ta bố thí cho không phải vì tiếng hát nghe cứ như rót mật ong vào lỗ tai, mà chính vì cái vóc người thon thẻ lại bị bọc trong một lớp giẻ nhàu nhĩ tướp táp, cùng với cử chỉ nhẫn nhục, tội nghiệp chị ta. Riêng Hà, Hà không thể nhầm lẫn được, chỉ nhìn vào đôi môi kia là Hà biết, môi trên hình cánh chim, môi dưới dày hơn hơi trê trễ như vầng trăng ngửa trông quý phái lắm. Rõ ràng chị ta không đến nỗi thế này. Ngày xưa, hồi còn ở bên Nga, người yêu Hà cũng có đôi môi từa tựa thế, chỉ khác là dày hơn, mọng hơn và đỏ hơn thôi. Hà nghiện đôi môi quý phái ấy và biết bao nhiêu lần đã lùa chiếc lưỡi của mình vào trong sục sạo. Đau và tiếc thật, không biết bây giờ Quỳnh ở phương trời nao? Giá mà biết tin Quỳnh ở đâu, nhất định Hà phải tìm cho bằng được.

Bên kia sông, chiếc ca nô phụt khói phừng phực, gầm lên, quẫy đạp cắn chặt lấy chiếc phà ra sức ray rỉa, giật mà chiếc phà vẫn ì ra ăn vạ. Kiểu này biết đến bao giờ Hà mới qua được sông? Giá mà phà không mắc cạn thì cổng đã mở, Hà đã phong vù xuống, đỡ lằng nhằng rắc rối. Có mỗi cái bến phà bằng lỗ mũi, khách có một nhúm mà cũng xin với xỏ.

Không biết thế nào mà người đàn bà ăn mày lại cứ vòng đi, vòng lại chỗ Hà. Không đi đi cho đỡ tức mắt, lại cứ như ma ám người ta. Đấy, chị ta lại vòng lên phía trên, cứ như biết còn có Hà chưa bố thí cho thì phải. Đã thế, nhất định Hà...

Hà tiếp tục cho xe lùi thêm tí nữa đến khi bánh trước tụt hẳn xuống sau chiếc wave. ở vị trí này Hà cơ động dễ dàng hơn. Cũng chả làm sao, nhưng mà Hà ghét. Tính Hà thế. Đã ghét ai Hà phải tránh xa.

Người công nhân nhà phà đứng ở ngoài bến ngong ngóng sang bên kia sông. Một lát anh ta cầm đôi găng tay đi vào: “Kiểu này còn lâu mới rời bến được”. Anh ta nói cho mình nghe, nhưng mọi người đều nghe thấy. Hà cũng nghe mà lòng bồn chồn. Chậm giờ nào thì Hà thiệt chừng ấy. Chuyến đi công tác này, giám đốc chi cho Hà năm trăm. Nếu xuôi chèo mát mái thì thế nào Hà cũng kiếm được đôi trăm. Còn lỡ làng trắc trở thì chưa biết chừng phải bỏ tiền túi ra cũng nên. Công việc của Hà là xuống làng Hạ điều tra khả năng tiêu thụ phân NPK của nông dân. Cùng với dữ liệu của một số thị trường khác để công ty quyết định định mức sản xuất cho phù hợp. Cũng đã lâu lắm rồi, từ ngày ở Đức về nước nay Hà mới đi hướng này, qua bến phà này. Người đàn bà ăn xin kia có lẽ cũng mới xuất hiện ở đây thôi. Mặc dù chị ta không có cái trơ tráo, lì lợm của những kẻ xin xỏ nhưng Hà thấy nó hãm hãm thế nào, đuổi đi không được, mà tránh cũng không xong.

Người đàn bà ăn mày đứng tì vào giỏ chiếc wave, bàn tay cầm micro đang rờ rẫm chiếc gương chiếu hậu ở bên trái. Có lẽ chị ta lách vào bên trái. Đúng rồi chiếc mũ bân bẩn đang dịch về phía trái chiếc giỏ xe. Hà lặng lẽ đẩy chân trái đưa chiếc Dream của mình tiến lên bên phải chiếc wave, đến cự ly “an toàn” thì dừng lại, phóng tầm mắt qua sông: “Chết thật, đò với chả phà. Lỡ hết việc”, Hà thở dài nói với người bên cạnh. Một cậu thanh niên mặc quần bò, áo phông ngồi trên gác ba ga chiếc xe đạp màu đen, choãi hai chân như hai máu chèo, đẩy chiếc xe lên chỗ trống bên trái chiếc wave, chiếc xe đạp đụng vào cánh tay của người đàn bà ăn xin. Sự va chạm tuy không mạnh, nhưng bất ngờ nên chiếc micro trong tay chị ta rơi xuống đất. Chị ta giơ hai tay tà tà trước bụng, từ từ ngồi xuống, khép hai đùi lại, dùng hai bàn tay sờ mặt đất để tìm lại vật vừa rơi. Phải rồi, Hà chợt hiểu ra...động tác ngồi nhặt của rơi thế kia đích thị là của những người con gái con nhà gia giáo, có giáo dục. Xin xỏ gì, chỉ khéo giả vờ. Hà không cho là phải lắm, để cho chị ta biết điều mà về rèn luyện lao động. Ngày xưa Quỳnh cũng có kiểu ngồi như thế này, nên Hà hiểu. Không lấy được Quỳnh, Hà cũng ân hận lắm, là vì hồi đó sự hối thúc phải chạy sang Đức để cướp cơ hội kiếm tiền nó bức bách Hà quá, không thể mang theo Quỳnh được. Hai đứa bàn với nhau, khi Hà sang Đức an toàn sẽ tìm cách bảo lãnh cho Quỳnh sang. Hà nhớ mãi cái đêm cuối cùng ở biên giới nước Nga và nước Đức. Hà không ngủ được, một tay gối đầu Quỳnh, một tay đặt lên ngực vân vê hai cái núm mềm mềm đo đỏ nhưng trong đầu chỉ lộn nhào những phương án đi như thế nào? trốn làm sao? để sang Đức an toàn trót lọt. Còn Quỳnh, suốt đêm định nói điều gì mà không sao nói ra nổi. Hà cũng mang máng hiểu. Nhưng lúc này Hà không muốn nghe, không muốn nhận bất cứ thông tin nào làm lỡ chuyến đi của Hà. Có lẽ Quỳnh cảm thấy điều đó nên cứ rào đón, ngập ngừng mãi, đến gần sáng thì Quỳnh mới lấy được quyết tâm: “Anh này...”. “Gì ?” “Anh ạ, em...em..”. Hà hất cánh tay Quỳnh đang ôm bụng mình, xoay lưng lại, sẵng giọng: “ôi giời, sốt cả ruột”. Thế là cái điều hư hư thực thực đó không bao giờ Hà được nghe nữa, và Hà cũng mất luôn Quỳnh từ cái đêm hôm đó. Sau này Hà cứ tự dằn vặt mình, nếu như chuyến đi ấy bị lỡ thì làm sao Hà để mất được Quỳnh?

Phà vẫn chưa sang. Người đàn bà ăn mày đã tìm được chiếc micro, đứng dậy quay về hướng bên trái, đó là vị trí cô gái “mỏ tím” có chiếc mini đỏ. Cô gái nghiêng người, dùng hai ngón tay xỉa vào cạp quần móc ra tờ bạc một nghìn đồng nhàu nát, rụng vào lòng mũ của người đàn bà ăn xin, rồi tiện tay xoay chị ta về bên phải: “Quay lại bên này này. Đây hết người rồi”.

Đi được vài bước, chị ta dừng lại tựa lưng vào cổng sắt. Bàn tay phải chậm chạp đưa ba ngón tay vét vào đáy mũ. Khi ngón tay chạm phải tờ bạc một nghìn thì chụm lại, bấm lấy tờ bạc cùng chiếc micro và lại rờ rẫm bỏ tờ bạc vào trong chiếc bao “xác rắn”. Hà nghĩ, từ nãy đến giờ tính sơ sơ chị ta cũng kiếm được ba nghìn rưởi bạc. Một ngày, chục chuyến phà, chị ta thu nhập được ba chục nghìn. Bằng mấy người làm công ăn lương Nhà nước.

Men theo chiếc cổng sắt, đến đầu chiếc wave người đàn bà ăn mày dừng lại, đưa chiếc micro lên miệng: “Tình yêu có từ nơi đâu. Êm êm một khúc sông Cầu. Sao trời đẹp như mắt lưới. Rơi đầy xuống dòng sông sâu”. Tiếng hát rè rè, thiểu não vang lên. Tiếng hát ngừng thì chiếc mũ ngửa như lòng bàn tay đưa ra: “Lạy ông, lạy bà làm ơn, làm phúc...”. Chiếc mũ từ từ lách vào bên phải chiếc wave.

Hà quay lại sau, xe đạp, xe máy, người đã chật như xem bóng đá, tiến không được, mà lùi càng không. Hà ngẩng lên, nhìn sang sông, phà vẫn mắc cạn.

Hà định dựng xe rồi vào cái quán bên cạnh uống cái gì đó cho mát, cũng là để giết thì giờ và ...Chậc, nhưng mà thôi, việc đếch gì phải thế. Thế là Hà đút hai tay vào túi quần, cho mắt đi du lịch dọc bến sông. Không để ý, không nghe, không biết gì diẽn ra xung quanh. Lát nữa xuống phà, lên bến toả đi mỗi người mỗi ngả...

Người đàn bà ăn xin vẫn quẩn quanh mãi. Chiếc mũ cáu bẩn đang từ từ lượn đến chỗ Hà. Mà ai bắt tội Hà phải đứng đây làm gì cho nó mỏi, cứ vào quán ngồi thư giãn một chút đã sao? Còn lâu phà mới sang được cơ mà. Hà đã chống xe bằng chân phụ rồi, thấy chưa yên tâm lại hất lên, chống lại bằng chân chính và lách đến cái quán gần nhất. “Anh uống gì ạ?”, chị chủ quán thấy Hà ngồi xuống ghế thì hỏi, tay cầm chiếc quạt phơ phảy đuổi ruồi. “Không ạ”, Hà trả lời mắt vẫn nhìn ra xe của mình, rồi lại nhổm dậy nhìn lại cái ghế xem có bụi bẩn gì không. “Anh uống nước khoáng nhé? Em mở”. Hà lắc đầu. “Vậy anh ăn cốc chè đỗ đen?”. Hà quay lại: “Sợ đường hoá học lắm”. “Hay anh uống cô ca?”. Không thấy Hà nói gì, chị chủ quán tóm lon cô ca, toan “giật nụ xoè”, Hà vội giơ tay ngăn: “Không không, tôi không uống nước mắm, đừng bật”. Vớ được câu “nước mắm”, chị chủ quán đặt lon cô ca xuống, tóm luôn lon bia Halida: “ừ, đúng, đó là thứ của đàn bà. Mày râu các anh phải thứ này mới đã. Nước giải khát cao cấp mà”. Hà định lắc đầu nữa, nhưng nghĩ cũng ngại, ngồi xuống ghế của người ta mà không mua cho người ta cái gì cũng chả ra làm sao. Thôi thì, cũng không đi đâu mà thiệt, cho vào dạ dày mình chứ đổ đi đâu? Làm lợi cho sức khoẻ Hà không tiếc, tính Hà thế. Thế là Hà im lặng. Pặc! Một làn bụi trắng từ cái lỗ hình tam giác cân ở nắp lon Halida bắn lên. Hà đành phải đỡ lấy cái lon ngập ngừng rồi đưa lên miệng. Chà, tiền nào của ấy, đã thật.

Nhìn ra xe, Hà thấy người đàn bà ăn xin đã dò dẫm đến được chỗ để chiếc Dream của Hà. Tưởng chủ của chiếc xe còn đứng đó, nên chiếc mũ rằn ri vẫn giơ lên chỗ trống: “Lạy ông, lạy bà làm ơn..”, chị ta còn sờ sờ vào chiếc xe của Hà như để tìm gì đó rồi mới bước đi.

Trả xong tiền chị chủ quán mà Hà cảm thấy tiêng tiếc. Đúng ra chỉ có tám nghìn, mụ chém những mười nghìn, tàn bạo quá. Kì kèo cũng ngại, nó chẳng bớt, có khi còn làm bẽ mặt. Hà đứng dậy, không thể không nói một câu: “Đắt quá thể”, rồi ra xe của mình đứng chờ.

Uống hết lon bia lạnh mà Hà chẳng sảng khoái tí nào, lại chỉ thấy bực bội, nhoáy một cái mất toi chục bạc, phà với chả đò, Hà thở dài cằn nhằn rồi ngồi lên yên xe. “Làm ơn, làm phúc”, Hà giật mình quay lại. Đúng là như ma ám, chiếc mũ rằn ri từ dưới đưa lên huơ huơ dí vào ngực Hà: “Làm ơn, ông bà làm ơn”. Đến lúc này thì Hà không chịu nổi, đã nhỡ phà, nhỡ công nhỡ việc lại còn ám, rách việc quá. Chiếc mũ vẫn không buông tha Hà. Bực mình Hà sẵng giọng: “Ôi giời, sốt cả ruột”. Tiếng Hà vừa dứt, chiếc mũ rằn ri trên tay người đàn bà ăn xin bỗng rung bần bật, rồi rơi xuống đất cả chiếc micro cũng văng theo va vào chiếc bô xe kêu roảng, cùng lúc chị ta loạng choạng ngồi thụp xuống, hai bàn tay xanh lét lập cập ôm lấy mặt.

“Thôi chết! chị này trúng gió rồi”, chị phụ nữ bán mía vội liệng chiếc mẹt xuống đất, rồi xoè xuống ôm lấy người đàn bà ăn xin: “Khổ thân chưa, đã bảo ở nhà với con cho nó khoẻ rồi hẵng đi. Ai có hộp cao cho xin tí. Giữ hộ tôi cái mẹt”. Có đến ba bàn tay chìa cao ra.

“Chị này ở gần nhà tôi mà. Khổ lắm cơ, đi xin về nuôi con đấy. ơ kìa, ai mở hộ hộp cao”. Miệng nói thía lia, tay chị phụ nữ gỡ tung chiếc khăn trên mặt người đàn bà ăn xin để xoa cao. Trời! Tim Hà như loạn nhịp, mắt hoa lên. Hà không tin ở mắt mình nữa. Đôi mắt người đàn bà đã mù, tai bên phải gần như cháy rụi, một vết sẹo nham nhở ở bên má trái và trán làm khuôn mặt biến dạng, nhưng Hà có cảm giác hình như Quỳnh? Từ trên yên xe, Hà vội tụt xuống, đứng xoay người trở lại. Môi Hà run, chân nửa muốn nhấc lên, nửa lại như chôn chặt xuống đất. Hà định lao đến ôm lấy người đàn bà ăn mày, muốn gào lên: “Quỳnh ơi! có phải em đây không?, anh đây mà! tại anh, tại anh tất cả!”. Nhưng có bao nhiêu con mắt đang đổ xô nhìn xuống- người đàn bà hèn mọn, tội nghiệp. Hầu hết họ thương hại, cũng có con mắt ghê sợ bởi khuôn mặt quái dị. Rồi những tờ bạc hai trăm, năm trăm, một nghìn, có cả tờ hai nghìn, năm nghìn, lần lượt được gom lại đặt vào lòng chiếc mũ rằn ri. Lại nữa, biết đâu người đàn bà này giống Quỳnh? Nghĩ thế, Hà trấn tĩnh và kịp dừng lại...

Chị phụ nữ bán mía ngồi bệp xuống nền nhà phà, bế người đàn bà ăn mày lên lòng, vừa xoa cao, vừa nói: “Cũng không ai như chị ấy cơ. Bảo về quê không về, cứ lang thang ở đây tìm chồng ấy mà. Ai đời, ở bên Nga, có mang mà dám ở lại vượt cạn một mình để chồng sang Đức làm ăn rồi mất tăm đến giờ. Đứng giãn ra cho nó thoáng một tí. Ngày trước chị này đẹp lắm cơ. Bị tai nạn đấy. Lao vào cứu người thì phuy xăng nổ. May mà không chết, còn được cái xác. Phải công nhận chị này hiền và khổ nhất quả đất. Đã bảo đứng lùi ra cho gió nó vào.”

Hà như người chết đứng, mặt đỏ tím lịm như tiết luộc. Chiếc ca ra vát như cái dây buộc cổ làm Hà nghẹt thở khó chịu. Trong đầu Hà đông cứng lại như băng. Người đàn bà hèn mọn, bất hạnh kia đã một thời là thần tượng khiến Hà mê mẩn và cũng đã ban cho Hà hạnh phúc. Vậy mà...?

“Ơ, cái anh này có xuống phà không?”, tiếng người công nhân nhà phà làm Hà bừng tỉnh. Hà nhìn lên, phà đã cập bến từ bao giờ. Chiếc cổng- ranh giới giữa trên bờ và dưới nước đã mở, mọi người xuống hết phà. Hà nhìn xuống, chiếc chìa khoá xe máy đã cắm vào ổ điện. Bây giờ, Hà chỉ vặn nhẹ chiếc chìa về bên phải là chiếc xe có thể khởi động lao đi. Hà lưỡng lự...Hà không thể một lần nữa vượt qua cái ranh giới rất mong manh, mà ở phía bên kia Hà sẽ không còn là Hà nữa. Lúc đó ca nô đã phụt khói, gầm lên, miệng phà bắt đầu nhả bến.



Khi làm việc tại Quân khu 3 (Hải Phòng), nhiều lần qua phà Phà Khuể,
chờ phà để về quê thấy đúng như truyện và viết hoàn thành tháng 9 năm 1999.
In lần đầu tại Tạp chí Cửa Việt với tên “ Nhỡ Phà”.











© tác giả giữ bản quyền.

.tải đăng theo bản tác giả gởi ngày 13.04.2008.