Tranh của họa sĩ Đỗ Duy Tuấn (Huế)










CHƯƠNG V



Nhập học năm nay Nhung may hai áo dài lụa. Một áo màu trắng và một áo vàng mỡ gà. Bà Vĩnh hay ngắm nghía Nhung, hài lòng thấy con gái ngày càng lớn càng xinh.

Nhìn Nhung mặc áo lụa đi học, Lài khen:

- Chị Nhung mặc áo lụa đẹp ghê, có người để ý thương là phải.

- Đừng có nói bậy, còn nhỏ ai mà để ý.

- Chị đừng có giấu. Hôm trước chị đi chơi với anh An, mặc áo dài bông. Mợ biết hết nhưng không nói chi.

- Sao mẹ biết được?

Lài cười khúc khích :

- Ngó qua là biết liền, có chi mà khó hiểu.

Nhung làm nghiêm, dặn dò:

- Xuống bến không được nói với ai nghe chưa. Đừng đem chuyện nhà đi nói lung tung, tôi còn nhỏ, học hành chưa đến nơi đến chốn, người ta cười cho.

- Không đâu chị ơi, tuổi chị còn nhỏ chi nữa, ngoài làng em người ta đã lấy chồng có con hết rồi. Em còn thấy bạn chị đi chơi với bạn trai ngoài phố.

- Biết rồi, nhưng tôi không thích chuyện đó. Anh An là người trong nhà nữa. Coi chừng ba biết được.

Lòng Nhung như thế nào thì nói ra thế ấy. Sự thật cũng tại An dẫn dắt mọi chuyện, chứ cô vẫn chưa nghĩ gì. Mặc dù có những lúc suy tư bởi ảnh hưởng những vần thơ và những nhân vật trong các truyện tiểu thuyết đang đọc, thoáng chút mơ màng, hình dung cuộc đời mình sau này có giống nhân vật nào trong truyện không, cũng vì chuyện nằm mơ của mẹ nữa, khiến mỗi lần nhớ đến là Nhung băn khoăn. Sau này mình sẽ đi tu chăng?

Nhìn Lài cười tủm tỉm, Nhung nghĩ, còn con Lài này nữa, chuyện ai cũng chen vào được .

Buổi trưa hoặc chiều Nhung đi học về, dừng xe bên đường, đã thấy bóng An đứng trên lầu nhìn xuống, chờ cô về, rồi chờ Lài gọi xuống ăn cơm. Lúc nào cũng bộ pyjama màu xanh nhạt sọc trắng, dáng thanh cảnh thư sinh, hồi này Nhung hay nhìn lén.

Nhung học chăm nên đỡ mất thì giờ của anh, nhưng đêm nào cũng đến khuya anh mới lo cho bài vở của mình, còn phải giặt ủi áo quần, khá vất vả. Thấy vậy, Nhung dặn chị Rớt: ”Khi nào có áo quần của anh An, chị giặt giùm kẻo lúc này bài vở nhiều, anh không rảnh”. Nói vậy là chị Rớt hiểu ngay ý của Nhung, chị vui vẻ nhận lời. An có vẻ ngại nhưng cuối cùng cũng nghe theo quyết định của Nhung, ủi là phần của Lài.

Mỗi lần chị Rớt giặt áo dài lụa xong, Nhung lấy chút bột năng hòa vào thau nước để hồ lụa, phơi trong mát, khơng khơ lắm là đem ủi. Nhiều lần Nhung bày cho Lài cách ủi cổ, ủi tà nhưng Lài vẫn ủi không thẳng. Tới tuổi dậy thì nên mới đầu hôm cầm tới bàn ủi là Lài ngủ gà ngủ gật, sợ cháy điện nên Nhung biểu Lài nên ủi vào ban ngày.

Thấy Nhung ngang qua, Lài rên rỉ :

- Mệt quá chị Nhung ơi! Ủi quần tây cho cậu vậy mà dễ, ủi áo anh An hơi nhăn một chút chị không chịu. Sao chị không ủi cho vừa ý.

Nói rồi Lài cười ha hả như không có gì quan trọng. Biết Nhung không thể ủi áo cho An được nên Lài nói làm đày, nhưng tiếng cười như xóa tan hết mọi vướng mắc, nhờ vậy trong nhà không ai để bụng giận Lài. Đó là đặc tính của Lài, lúc nào cũng mau miệng cười nói vô tư.

Ở đây mới mấy tháng mà da thịt Lài đổi khác, thân hình nẩy nở chắc nịch chật hết áo quần, da mặt như được lột trắng bất ngờ, không còn ngăm đen khét nắng như hồi mới lên. Hay soi gương biết mình có duyên, Lài chăm chút sửa soạn áo quần tóc tai, đi đứng làm dáng ra vẻ người thành phố. Những cái liếc mắt mím môi tập làm duyên, không qua mắt được mọi người trong nhà, ai cũng nực cười. Ít khi thấy Lài buồn nhớ nhà. Một hoặc hai tháng, mẹ Lài lên nhận tiền ở, Lài vui vẻ hỏi han mẹ nhưng không có ý muốn về. Mẹ Lài hỏi:”Con lớn rồi, không về quê lấy chồng à?” – “Dạ không“. Lài trả lời dứt khoát trót lọt rồi cười, đôi mắt đen láy long lanh. Mẹ Lài nghĩ bụng, con này nó thích ở thành phố, không muốn về nhà quê nữa rồi. Tuy vậy, nhìn con gái thay da đổi thịt, ăn sung mặc sướng thì chị mừng thầm trong bụng.

Chị có biết đâu, tối nào xong việc, con gái chị cũng ra bến, chuyện trò với một vài đứa bạn, đi ở cho những chủ nhà cùng xóm, đến khuya mới về. Biết lợi dụng việc học khuya của An, nhờ anh để cửa. Chị Rớt đi chợ về, có cái bánh, củ khoai, Lài mang lên lầu để trên bàn cho anh, dành khi đi học về chưa kịp ăn cơm. An cười thầm, con bé này biết cách mua chuộc.


Qua cái Tết nữa, thỉnh thoảng thấy có người con trai đứng nói chuyện với Lài ngoài cửa. Một thời gian sau, khuya khuya An ra lan can thư giãn, tình cờ thấy Lài ngồi trên xe xích lô đậu bên kia đường, nơi bến đá. Qủa thật không sai, chính là xe của thằng Sắc đạp ciclo, nó thường đậu xe trên bến chờ khách. Xóm này ai chẳng biết Sắc, nhà ở dưới Bao Vinh, thật thà, chịu khó làm ăn.

Chưa hết, một buổi Lài đưa cho Nhung một lá thư mỏng xếp làm tư.
Nhung hỏi:

- Gì đây?

- Thư của anh Tuấn.

- Tuấn nào?

- Tuấn con bác Thông ở dưới đường mình đó. Ngày nào đi học ngang qua cũng nhìn vào,chị không để ý à!- Lài cười tròn một nụ, mắt mơ màng cười theo.

- Ai biết đâu mà để ý. Chủ nhật hay thấy Tuấn đứng ngoài đường chờ anh An cùng vô Đại Nội học – Một lát Nhung hỏi tiếp -Mà sao Tuấn đưa được thư này cho Lài ?

- Thì em hay xuống dưới đó mua thức ăn sáng cho mợ. Chị này ngơ ghê,vậy mà không hiểu.

Mình có học mà còn thua Lài, nó lanh lợi quá chừng. Nhung nhìn thẳng mắt Lài :

- Ai biểu nhận thư của người ta làm gì vậy?

Lài cũng mở to hai con mắt nhìn lại, phân bua :

- Lúc đầu em không muốn nhận, nhưng kệ, đọc thử xem anh viết gì trong- Nói xong Lài cười thân thiện.
Nhung không nỡ hạch hỏi thêm. Vào phòng đọc thư. Thư dài vừa hết một trang giấy mỏng. Ý nói tuy nhà ở gần nhau nhưng từ ngày chấm dứt những trò chơi hồi tiểu học, nhớ cả chuyện tập xe đạp cho Nhung nữa, chỉ có mấy năm trung học mà bây giờ thấy nhau như người xa lạ. Bây giờ muốn vào nhà Nhung chơi nhưng tự nhiên thấy ngại. Không biết có khi nào Nhung nghĩ tới người con trai này không. Đại khái như thế, khiến cho cô đắn đo do dự, cô ép láù thư vào cuốn sách và yên chí rằng Lài không biết chữ. Tự nhiên Nhung tức cười, không đọc được mà cũng muốn biết trong thư viết gì, con này thật là.

Chủ nhật tuần sau, Lài lại mang về cho Nhung một lá thư nữa. Nhung phàn nàn :

- Đã nói rồi, sao còn nhận thư của người ta?

- Em định nói chị có bồ rồi, nhưng chị dặn không được nói với ai. Thì chị cứ đọc đi rồi viết thư trả lời cho anh Tuấn, em đưa giùm cho.

- Đừng có nói bồ bịch người ta cười cho, cứ bô bô cái miệng.
Nói vậy nhưng trước sự mau mắn của Lài, Nhung thấy tội nghiệp. Xem thư xong, lại ép vào trang sách.
Trưa, Nhung vào bếp phụ chị Rớt lau chén bát, đã nghe Lài hỏi trước:

- Anh Tuấn nói gì nữa chị Nhung?

- Cái con này, chuyện của người ta sao mà ức thế. Thì cũng muốn thân thiện vậy thôi, mình đừng nhận thư nữa là xong.

- Sao được chị Nhung! Em khó nói lắm. Chị viết thư cho rồi.

- Ừ thì viết cũng được, nhưng làm vậy tự nhiên anh Tuấn nghĩ mình có ý gì trước phải kỳ không. Người ta đã nói gì đâu.

- Ờ há ! Vậy thì thôi, anh Tuấn có đến chơi cũng được có sao đâu, bạn của anh An mà.
Nhung hơi nhăn mày :

- Thì cứ yên vậy chứ sao. Mình nói không đúng lỡ anh Tuấn tự ái rồi sinh ra mất tự nhiên với anh An.


Một chủ nhật nữa. Lần này Lài bưng tô đi ngang nhà Tuấn, cố ý xa ra gần lề đường để khỏi gặp, nhưng Tuấn đã đứng sẵn ở cửa, gọi Lài và hỏi :

- Đã đưa thư cho Nhung chưa Lài ?

- Dạ em đưa bữa đó liền.

- Sao không thấy trả lời?

- Dạ … chắc là chị không trả lời được.

- Sao vậy ?- Tuấn hơi thắc mắc.
Lài bắt đầu vận dụng cái đầu óc mít đặc :

- Em không biết nữa. Chắc là chị còn ngại chi đó … hay là chị có ai rồi.
Tuấn có vẻ không tin :

- Có ai sao tôi không biết. Thấy có ai đến nhà đâu.

- Trời !- Lài cười hắc một tiếng rồi tiếp – Cái đó mới hay, biết đâu được anh Tuấn. Thôi em đi đây.
Hơn tiếng đồng hồ sau, An đi sinh hoạt hướng đạo ở chùa về, thay áo xong ra bếp chẻ củi. Chị Rớt đi chợ chưa về. Lài bồng em ra khai chuyện :

- Anh An biết mấy bữa nay chị Nhung có gì lạ không ?

- Chuyện chi vậy Lài ?

- Chuyện anh Tuấn bạn anh đó. Biết không, anh Tuấn viết thư đòi làm quen chị Nhung. Tổ chức với mấy người bạn đi biển Thuận An nữa.
An thắc mắc :

- Nhung có đi không ?

- Nếu mà đi đông, chắc chị cũng đi. Nghe chị nói vậy. Anh có đi không ?

- Anh không rảnh.
Lài tò mò:

- Anh An à, nếu mà chị Nhung đi, anh có bực không ?- Lài cười , đôi mắt có hai hạt nhãn đen mở lớn có ý thắc mắc.

- Nhung thích đi thì đi, anh có quyền gì đâu – Giọng An buồn buồn.

- Mà anh An đừng có lo, học giỏi hiền lành như anh, còn ai hơn nữa.
Lài tuy nhỏ tuổi hơn hai người nhưng đã có bạn trai, ra vẻ hiểu biết tình trường lắm. An không cho đó là lời con nít. Nghe Lài nhận xét, anh thấy yên lòng, chẻ nhanh đống củi rồi đi lên.

Chiều, Tuấn đứng chờ An ngoài đường, cùng đạp xe vào Đại Nội. Hai người tự nhiên ít nói hơn thường khi.
Vào căn nhà bỏ hoang, chỗ họ thường đến ngồi học, trước khi chia mỗi người ngồi mỗi góc, An buột miệng hỏi bạn :

- Tuấn có gì mà thấy mặt mày buồn xo ?

- Có gì đâu, thấy mặt An buồn buồn mình định hỏi đó chứ.
An cười :

- Vậy ra ai cũng buồn hết, chắc tại mùa thu, ai cũng muốn làm thi sĩ.

- Nói vậy chắc An có làm thơ ?

- Cũng thỉnh thoảng thôi, đâu có rảnh.

- Dễ không ?

- Dễ … nhưng mà cũng khó.
Tuấn nói thật lòng :

- Chà ! mình không biết làm thơ An à. Viết về người mình thương thì viết thế nào ?

- Thương ai vậy ? – An giả vờ hỏi.
Tuấn thật tình:

- Này An, mình hỏi thật, có thấy Nhung quen ai không ?
An tỉnh tỉnh :

- Hình như có.

- Có sao mình không thấy ?

- Ờ … người ta kín đáo, làm sao mình biết được – An ỡm ờ trả lời.
Tuấn dặn :

- An ở trong nhà, để ý thử Nhung quen với ai nói cho mình biết với.

- Ừ.
Hai người ngồi hai góc học bài. Tự nhiên An cười thầm trong bụng.
Sự việc quá rõ ràng, không ai tra khảo mà Tuấn tự khai. Chưa biết lòng dạ Nhung sẽ thế nào, An nhấp nhổm không yên.

Có lần An rủ Nhung vào Đại Nội chơi. Thỉnh thoảng Nhung cũng vào đây, cùng với bạn học nhưng với tâm trạng trẻ con, nhiều lần đứng dưới gốc xoài, chờ mấy đứa nhỏ thả xuống cho vài trái xoài non, có khi đuổi theo con bướm vàng, khi hái hoa dại. Mới đó Nhung thấy mình lớn mau, trưởng thành khi bên cạnh có An.

Hai người đi quanh những con đường nhỏ, ngang qua những cung điện lầu đài hoang vắng, cửa đóng im lìm.Thỉnh thoảng thấy năm ba người đi tản bộ, phần nhiều là học sinh, nói chuyện, đùa giỡn hơn là để ngắm cảnh. Lâu lâu, đôi cặp tình nhân đi đi lại lại hoặc ngồi dưới bóng râm cổ thụ. Phía sau xa là những dãy nhà thấp hoang phế không cửa nẻo, tường loang mái đổ, cây cỏ mọc um tùm. Một lần An ngồi học ngủ gà ngủ gật, bỗng nghe động ở vai, liếc qua thấy con rết thật to đỏ lòm đang bò xuống. Anh để yên cho nó bò đến cuối bàn tay mới vung tay hất mạnh. Anh kể lại với Nhung, kèm theo câu thuyết lý nhà Phật :”Khi gặp nguy hiểm, nếu giữ được tâm an tĩnh, không có ý giết hại nó thì nó sẽ không hại mình“.

Đến trước điện Thái Hòa, nhìn vào chiếc ngai vàng uy nghi trong ánh sáng mờ tỏ, tự nhiên cô nghe lòng nao nao. Những người có chút huyết thống với cô đã sống, đã đi đứng ra vào nơi nầy, hình như còn thoáng bóng đâu đây. Sau khi vua Bảo Đại thoái vị, cô mới vừa sinh ra, đâu thấy được những ông hoàng bà chúa kiêu sa, những cung phi mỹ nữ mặt hoa da phấn. Hoàng thân quốc thích tứ tán. Tôn nữ thất lạc, lá ngọc cành vàng phiêu bạt bốn phương. Cửu đỉnh giàng chầu bơ vơ. Tất cả chỉ còn trong sử sách và lời mẹ kể. Tất cả chỉ còn lại “Nền cũ lâu đài bóng tịch dương“.

Thấy có vài người cầm máy ảnh chụp hình. An nói :

- Nếu có cái máy ảnh thì hay biết mấy. Nhung có thích chụp hình không?

- Thích. Ở nhà mình có máy ảnh – Nhung nhanh miệng trả lời.
An cũng tỏ vẻ thích :

- Lần sau đi nhớ đem theo. Ở đây có nhiều cảnh đẹp lắm.
An chỉ tay về phía Ngọ môn với những hàng sứ trắng uy nghiêm, thân cành phong rêu nhưng hoa tươi vẫn nở, rơi trắng cả mặt hồ.
An kéo tay Nhung ngồi nghỉ chân trên tam cấp:

- Ngồi xuống đây Nhung.
Nhung ngồi xuống cạnh An. Hồi lâu hai người chỉ im lặng. Nhung nhìn màu rêu phủ thẫm trên mái ngói xếp hàng nhưng biết đang có đôi mắt đang nhìn mình, cô nghe tiếng gọi nhỏ:

- Nhung.

- ……..

- Không dạ?
Nhung chỉ cười. An có vẻ băn khoăn, nói tiếp:

- Nhung đang ngồi với anh đây, có lúc nào nghĩ đến một người bạn trai nào khác ?

- Sao tự nhiên hỏi vậy ?

- Hỏi vậy vì biết mấy hôm nay em có một chuyện mà giấu anh.

- Chuyện gì ? – Nhung ngờ ngợ.

- Chuyện Tuấn gởi thư cho em.
Thật bất ngờ. Không bao giờ Nhung nghĩ An biết được chuyện này. Cô hỏi nhanh:

- Ai nói. Lài phải không?

- Phải.
Nhung bật cười:

- Nghe Lài có ngày cháy nhà. Chuyện có gì đâu.

- Không có gì sao nhận thư của Tuấn, không trả lại mà còn đọc.

- Thì phải xem mới biết nói gì. Chỉ hẹn chủ nhật đi biển Thuận An, nghe nói có anh nữa. Đông lắm.

- Nhung có đi không ?

- Chắc là không.
An cười :

- Có vẻ tiếc nuối lắm hở. Nhung phải viết thư trả lời cho dứt khoát với Tuấn.
Nhung giải thích :

- Mình nói không đi thì thôi. Nếu viết thư này nọ, Tuấn sẽ nghĩ mình có ý gì trước.
An chợt hiểu ra con gái thường suy nghĩ chín chắn hơn. Tự thấy mình sai, An nhìn vào mắt Nhung:

- Anh xin lỗi Nhung… Thật ra, từ khi biết em, anh hiểu tương lai chúng ta còn xa lắm, nên anh cần một niềm tin, dù gặp điều gì cũng không lay chuyển. Sẽ có ngày mình xa nhau để lập tương lai, không biết Nhung sẽ thế nào. Lòng chung thủy trong tình yêu rất quan trọng, em có hứa với anh không?

- Hứa gì ? – Nhung cười vui như để thay câu trả lời.

- Hứa gì thì em tự biết lấy. Chưa chi đã có người khác viết thư – An cười cười - Không hứa lỡ Tuấn theo riết rồi em xiêu lòng … hứa đi.
Nghe An nói cũng đúng. Ngập ngừng một lúc, Nhung khẽ nói:

- Hứa.

- Có ai làm chứng ?- An cười, có vẻ hài lòng.
Nhung nhìn quanh rồi đưa tay chỉ :

- Có gốc cây này.

Hình như cây sứ cũng nghe thấy, cành lá bỗng lao xao. Cả hai cùng cười, niềm vui tràn ngập trong tim. Nhìn lên bầu trời, đôi chim vừa bay ra từ một cành cây rậm lá. An cầm tay Nhung đứng lên.



...CÒN TIẾP...



© tác giả giữ bản quyền.

.tải đăng theo nguyên bản của tác giả ngày 23.03.2008.