TÁC GIẢ
TÁC PHẨM







. Sinh 13-11-1946
. Tại Thạnh Phú, xã Hoà Mỹ, huyện Tây Hoà, tỉnh Phú Yên.
. Nông dân và cầm bút.
. Hiện cư trú tại P.5,Tp.Tuy Hoà - Phú Yên.

* TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN :

. BẾP LỬA CHIỀU ĐÔNG (Thơ,1997)
. NGƯỜI KHÔNG GIĂNG CÂU KIỀU (Truyện ngắn, 2004).
- Giải thưởng: Giải nhất cuộc thi truyện ngắn báo Văn Nghệ - Hội Nhà Văn Việt Nam 2006-2007.

VĂN - TRUYỆN















Dancing with Water Buffalo
Tranh của họa sĩ Nguyễn Thanh Chương



MỤC ĐỒNG NHI ĐỒNG




"Mục đồng nhi đồng" là tôi hồi thơ bé chăn trâu cắt cỏ. Nếu ví nhi đồng như con nòng nọc tung tăng hạnh phúc, thì tôi bây giờ là con cóc cứ ở trong hang, bởi cái đuôi đã rụng rồi! Ừ, nay tôi là một con cóc già!

Tháng năm cứ trôi qua, tôi cứ mãi tu sửa "Mục đồng nhi đồng" của tôi ngày càng ngoạn mục! Ừ,quá khứ tôi tu sửa được, còn tương lai thì chịu thua. Muốn tu sửa tương lai thì hãy chờ nó thành quá khứ, khi ấy tha hồ.

Tu sửa mãi, đến nay đã hoàn chỉnh, vậy là "Mục đồng nhi đồng" của tôi nó như thế này. Mời quý bạn xem thử ra sao!

“ Chỗ mục đồng nhi đồng tôi
Mặt trời dở tệ
Rượu đỏ mặt hoài
Còn tôi thì không...
Tôi đàng hoàng lắm
Cổ kiềng bạc
Chân vòng bạc
Tóc mới gọt chừa đó đây ba vá
Mặt trời thua quá vội lấy mây che...
Tôi mới toanh
Áo cổ bâu
Nút con bọ
Vải Trăng Đầm bóng nhẫy
Mặt tròn hơn hình tròn
Tay chân đột nhiên dài hẳn
Hăng hái ra chuồng rút róng mở trâu...
Tôi đây
Mục đồng nhi đồng
Còn lâu tôi mới ăn
Tôi dắt con trâu yêu quý to đùng
Còn tôi tí tẹo
Tôi dắt hạnh phúc của mình
Gặm cỏ
Trên lưng hạnh phúc đậu con chim mỏ vàng
Ngực trắng
Mắt hạnh phúc to tròn nhìn tôi
Thán phục
Tôi ăn mắt ấy no rồi
Tôi ngắm con chim mỏ vàng thiu ngủ
Tôi ăn ngủ ấy no rồi...
Áo xưa sột soạt
Kiềng bạc sáng choang
Con trâu vừa tắm
Mục đồng tí hon!.."

Đấy, chân dung mục đồng nhi đồng của tôi là như thế đó! Chân dung ấy càng ngày càng đẹp. Cụ Thái láng giềng, vuốt râu, ngắm chân dung ấy, cụ bảo:

-Mục đồng thơ ấu như thế là đúng!

Tôi ngạc nhiên. Hồi nhỏ, nhà tôi nghèo, lấy đâu ra kiềng bạc, vải Trăng Đầm, mà chỉ có con trâu...

-Sao cụ biết đó là đúng?

-Tại vì đối với chú, mục đồng thơ ấu là một vùng hạnh phúc cực mạnh. Nên, cổ phải đeo kiềng bạc chứ, chân phải vòng bạc chứ! Việc này trong tầng sâu chính là đề trừ ma quỷ quấy nhiễu!

-Tôi đâu có nghĩ xa đến thế!

-Chú không hề nghĩ, nhưng chú đã nghe lời cái thằng mục đồng tí hon trong chú. Nó ưa thế mà! Chú giỏi một việc là luôn nghe lời đâu đẩu đâu đâu mà chẳng nghe lời mình!

Tôi ngẫm lại lời cụ Thái nói…Phải, coi bộ có lý. Ngay cả khi viết truyện, tôi cũng nghe lời nhân vật. Còn nhớ, trời mưa gió quá, bị bó rọ trong nhà, hay vì ma ám quỷ nhập, đột nhiên các nhân vật cãi nhau tứ tung, dẫn đến đánh lộn, bàn ghế gãy đổ, gãy tay, rách mặt. Ừ, tôi đã chìu họ, đã nghe lời các nhân vật! Tôi cũng hùa theo, đánh luôn, chẳng cần theo phe nào!...

Ừ, cụ Thái nói đúng. Đúng là tôi đã nghe lời cái thằng mục đồng tí hon trong người tôi. Cụ Thái giỏi thật! Tôi làm mục đồng tí hon là tôi phải đẹp! Xấu không thèm làm!

Bỗng,cụ Thái nói:

-Thế gian này, nếu không có trẻ con, không biết nó sẽ già nua đến cỡ nào! Nhiều khi đã chết ngắt từ lâu!

Trẻ con ư! Đó là một thành phần quanh năm hạnh phúc! Hạnh phúc ngay trong cả bùn đất, nghèo khó. Cái thằng trẻ con của tôi, đâu phải chỉ mục đồng, mà còn vô khối công việc tuyệt vời khác như:

“ Tinh mơ tung chăn nhảy phóc
Tìm dế đất cày lật cục
Nửa buổi nối dài dây chuối
Ống nghe lon sữa điện đàm...
Tay ná túi quần sạn sỏi
Trưa nồng tha thẩn bờ tre
Xế lại đấu nhau gà cỏ
Tiếng cười bay vút ngang lưng...
Ngược gió chạy lùi ngã té
Đứt dây diều đảo luống cày
Đập đá mài thành bi bự
Dập tay chẳng khóc bao giờ...
Lá môn gói giun túi áo
Chiều về vai vác cần câu
Cỏ ống xỏ mang cá ngạnh
Bay mùi khét nắng đi ngang...
Tóc rối chua chua nắng gió
Môi cười mắt sáng hơn sao
Chân tay mốc đen lên nước
Gai cào rắc rối hoa văn…”

Và nhà xưa của tôi đâu?Ồ có liền đây anh ạ! Có đây,có ngay anh ạ!.

“ Tôi đây mà
Không nhận ra sao
Thăm thẳm thật gần
Gần hun hút gần
Mái tranh nước chảy...
Vũng ngày qua
Anh vẫn đua thuyền
Mái tranh ngoại vẫn giắt tiền
Cột nhà ông còn dán thuốc
Roi cày bố mãi cầm tay
Bếp chiều mẹ khói mắt cay…”

Cụ Thái hỏi:

-Ngủ gật à?

Tôi, con cóc già giật mình:

-Chút đỉnh! Bỗng nhiên tôi trở về trẻ nhỏ! Trở về con nòng nọc tung tăng chiếc đuôi bé xíu như chiềc đũa thần.

-Chú nhớ lúc đi học vỡ lòng không?

-Nhớ! Ngày đầu tiên đi học, bố tôi phải cầm roi cày lùa tôi đến trường, bởi tôi không chịu đi! Tôi chỉ muốn làm mục đồng nhi đồng, chứ không muốn là học sinh nhi đồng!

-Vậy mà bây giờ chữ nghĩa cũng có giắt lưng là ngon rồi!

Từ mục đồng nhi đồng chuyển sang học sinh nhi đồng, song hành cả hai suốt thời thơ ấu!...

Cảm ơn cụ Thái ngày xưa đã thoáng ngang qua trò chuyện, để tôi thấy thêm, ngoài chăn trâu cắt cỏ, tôi còn gò lưng viết chữ A, chữ B...chữ nào bụng cũng cứ tròn tròn như con ve chó,...và cả cây bút của tôi.Cây bút đầu tiên của tôi:

“ Đầu ngòi bút tôi
Xỏ ngang sợi tóc
Như hai râu của chú dế mèn
Bởi bút tôi thường nghẹt mực
Nên mọc râu dài
Nghoe nguẩy đó thôi…”

Một chút ngắn ngủn thời thơ ấu,một chút hạnh phúc xa rồi,xin gửi nhẹ nhàng đến quý bạn như chút niềm vui gió thoảng trưa hè!...





© Tác Giả Giữ Bản Quyền.


tải đăng theo nguyên bản của tác giả gởi từ Tuy Hoà ngày 22.02.2008

Trang Chính Thơ - Nhạc Văn - Truyện Biên Khảo Nhận Định Âm Nhạc Kịch Nghệ Ấn Phẩm Liên Kết