Trưa ngủ dậy, Nhung ngồi ở nhà trước xem cuốn truyện “Nửa Chừng Xuân“, An đến bên nói nhỏ :
Nhung rảnh không … lên có tí việc.
Nhung bước lên, chưa biết chuyện gì đã thấy An ngồi ở bàn cầm trên tay một tờ giấy pelure màu xanh gấp hai, đưa hơi cao, vẻ mặt vui vẻ như có ý khoe anh làm được nhiều thơ :
Tặng Nhung thêm bài thơ này – Chờ Nhung cầm xong tờ giấy, An giục - Mở ra xem đi.
Nhung từ từ mở rộng trang giấy, đọc lướt bài thơ thứ hai. Lời lẽ gắn bó thân thiết hơn. Thêm một tờ rời viết lên mấy dòng chữ :” Nhiều khi muốn nói với Nhung rất nhiều điều nhưng thấy ngại quá. Chúng ta còn quá trẻ, tương lai xa vời. An không dám nghĩ gì nhiều, chỉ hỏi một điều: Nhung có mến An không?”
Nhung thoáng nghĩ, lần này thì mình khơng lẩn tránh được, nhưng trả lời bằng cách nào đây. Cô chưa thấy rung động sâu sắc giữa tình cảm trai gái, lâu nay chỉ thấy mến anh vì tính nết, hết lòng trách nhiệm với mấy chị em cô. Điều gì hơn nữa thì cô chưa hề nghĩ tới.
Chờ lâu không thấy Nhung nói năng chi, An nhắc khẽ “ Nhung trả lời đi”. Nhung vẫn chần chờ, có vẻ hơi nhăn nhó vì thấy cả một sự áp đặt, trong lúc Nhung chưa hề chuẩn bị. An suy nghĩ một lát, xong lấy cuốn vở nháp của Nhung, viết lên “ Không nói thì Nhung ghi vào đây, chữ có hoặc chữ không “.
Nhung miễn cưỡng ghi lên chữ “có “. Mắt An thoáng lên vẻ rạng rỡ. Anh xé rời tờ giấy, xếp làm tư xong bỏ vào túi áo. Nhung hơi nghiêng xuống, giấu nụ cười. Ngạc nhiên thêm một lần nữa khi thấy An đưa tay nắm lấy tay mình lay nhẹ : ”Nhớ giữ lời hứa nghe”. Nhung chỉ bất ngờ cảm giác bàn tay An mềm mại, các ngĩn thon dài như tay con gái. Cơ đứng dậy, đi nhanh xuống.
Nhung khơng đáp ứng cho An một cử chỉ nào, nhưng anh nghe mình nhẹ nhàng như được bay bổng. Một việc nhỏ như thế, vượt qua sao mà khĩ khăn.
Chiều đứng trên lầu nhìn xuống dòng sông, mặt nước xanh trôi lặng lờ, An chợt nhớ đến dòng sông quê, nhớ đến mẹ. Phải mau về báo tin vui cho mẹ. Nhưng lòng như bịn rịn chẳng muốn rời. Xuống nhà thấy Nhung đang đứng ở cửa nhìn ra đường, An đến gần nói chuyện với cô một lát. Một vài cánh chim vội vã bay qua bên kia sông, chút ánh mặt trời còn sót ẩn sau tàng cây phía trên cầu. Chợt nghĩ ra một điều, An nói:
- Anh định sáng mốt về. Mai đi qua Cồn Hến ăn chè nghe Nhung.
Ngẫm nghĩ một lúc, Nhung hỏi:
- Nhưng mà đi lúc nào ?
- Anh đi trước chờ ở nhà Nam trước cửa Thượng Tứ, Nhung đến đó gặp.
Chị Rớt gọi hai người vào ăn cơm, xong ra đường gọi mấy đứa nhỏ.
Sáng mai, hai người gặp nhau ở nhà Nam, cùng đạp xe song song về qua cầu Trường Tiền, đi thêm một quãng, qua chiếc cầu ván nhỏ là đến nơi.
Vào quán, gọi chè xong, Nhung đưa mắt nhìn chung quanh, rất nhiều bụi tre cao che mát cả một vùng. Nhà nào cũng mở quán chè. Chè bắp là đặc sản ở vùng này. Quán đơn sơ nhưng khách rất đông, nhất là học sinh, sinh viên vào ngày chủ nhật Xa xa, những nương bắp xanh tươi lung lay trước gió. Lần đầu Nhung đến đây, cảnh vật gần như ở đồng quê, khóm tre nương bắp bát ngát tận chân trời, cô cảm thấy thư thái nhẹ nhàng. Hương vị của món chè bắp thật đặc biệt. Có lẽ do khung cảnh nên thơ và không khí đông vui khiến chè ở đây ngon hơn chè bên Đông Ba. Lại thêm hương vị của hẹn hò, bè bạn, văn nhân nghệ sĩ, lôi cuốn khách cả thành phố về đây.
An nghe khoan khoái trong lòng. Một dịp thư giãn thật ý nghĩa, anh cười tươi nhìn Nhung:
- Nhung thấy quang cảnh ở đây thế nào?
- Mát mẻ ghê đi. Mở rộng đcả tầm mắt.
- Ở thành phố nhìn đâu cũng nhà. Khi nào có dịp, sẽ đưa Nhung về quê chơi.
Nhìn Nhung cười, An tiếp – Bữa nay mặt mày có thần sắc rồi đó, nghỉ ngơi cho khỏe để có sức vô năm học tiếp, sang năm còn thi. Đừng đi chơi đâu xa nghe.
- Ở nhà lâu buồn lắm. Lên vườn Quế Chi trên Nguyệt Biều có nhiều mít, thơm.
An cười thành tiếng:
- Tưởng gì, mít ở nhà nhiều lắm, mấy cây lận. Tưởng con gái thích chua nên mấy lần trước chỉ đem cam với quít.
- Nhưng mà nặng lắm- Nhung cười nửa không nửa muốn.
- Tháng này đang mùa mít chín, không chừng vài bữa nữa đem lên.
Hai người vừa trò chuyện vừa ăn chè. Lần đầu anh nhìn âu yếm lên mái tóc Nhung, ngắm nghía:
- Đi chơi sao Nhung không mặc áo dài hoa? Thấy đẹp lắm.
- Không.
- Sao vậy?
Một lát ngần ngại, Nhung nói:
- Tại không quen. Mặc áo trắng quen rồi.
An muốn có cử chỉ nào đó để chạm tay Nhung nhưng chưa có cơ hội. Cả buổi, Nhung chỉ biết trả lời chứ không nói năng chi, An gợi thêm chuyện:
- Thi đỗ có mừng không ?
- Ai cũng đỗ hết, sao không mừng.
- Mai về … có buồn không?
Lối đối thoại lập lững đã quen với Nhung lâu nay nên cô chọc cười :
- Ai về ?
An bật cười :
- Ít nói mà ghê không. Người ta nói vậy là biết rồi.
Bốn mắt nhìn nhau. Một lúc, Nhung cất tiếng :
- Cái khăn mouchoir cũ còn nơi không ?
Hơi bất ngờ, An cho tay vào túi quần nhưng không lấy ra, cảm thấy mất lịch sự vì nó nhàu nhò. Anh nói :
- Còn đây. Nhưng mà ... cũ quá rồi.
- Thì cứ để đó, lấy cái này dùng thêm – Nói và Nhung đưa chiếc khăn mới thêu cho An.
An cầm chặt chiếc khăn trong tay, xúc động :
- Cám ơn Nhung
- Thôi về kẻo trưa rồi- Nhung nói nhỏ.
An ngồi nán thêm một lát, hình như để lắng dịu cảm xúc, nhìn Nhung với ánh mắt thân thương :
- Thôi mình về.
An lấy xe đạp ra cho Nhung, chạm khẽ vào tay cô, lấy làm sung sướng lắm.
Hai người đạp qua khỏi cầu Trường Tiền, An bảo Nhung về nhà trước.
© Tác Giả Giữ Bản Quyền.
tải đăng theo nguyên bản của tác giả gởi từ Nha Trang ngày 16.02.2008