TÁC GIẢ
TÁC PHẨM





. Tên khai sinh là Triệu Công Tinh Trung.
. Sinh ngày 09 tháng 4 năm 1947 tại Sa Đéc, Đồng Tháp.
. Sống ,đi học,làm việc tại Sài Gòn từ năm lên bảy đến nay;

. Triệu Từ Truyền in tập thơ đầu vào tuồi 15 (tình phượng 15), tập thơ thứ hai vào tuổi 18 (đêm lên cơn dài ), có nhiều thơ đăng trên các báo văn nghệ của Sài Gòn với bút danh Triệu Cung Tinh vao những năm đầu thập kỷ 60 của thế kỷ 20.

. Tổng thư ký Tổng đoàn học sinh Sài Gòn, (Nguyễn Chơn Trung là chủ tịch ) niên khóa 1964-1965

. Biên tập bán tuần san Vùng lên của hội đồng chỉ đạo thanh niên học sinh, sinh viên (kiến trúc sư Nguyên Hữu Thái là chủ bút)

. Chủ biên đặc san học sinh (1964-1965), nguyệt san Đất Đứng (1965), chuyên san thơ Bộ Lạc Mới (1966).

. Chủ biên các tạp chí Bông Trang của Hội Văn Học Nghệ Thuật Tỉnh Sông Bé (1991 - 1992); Chuyên san thơ Gieo & Mở (NXB Đồng Nai -1995), Kiến thức phổ thông (1988), Nguyệt san giáo dục (2002- 2003) và Trưởng ban biên tập nguyệt san Dân Trí thuộc hội khuyến học Việt Nam(2004).

TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN :

. Đêm lên cơn dài-bộ lạc mới - Thơ - (1965), nhà xuất bản do Triệu Cung Tinh, Nguyễn Tôn Nhan, Từ Kế Tường…chu trương;
. Bên dòng Măng Thít - Thơ - Hội VHNT Cửu Long(1986)
. Dật dờ trong dương -Thơ - NXB Văn nghệ TP. HCM(1990)
. Mảnh vở hồn nhiên -Thơ - NXB trẻ(1994)
. Va chạm như không -Thơ - NXB Văn học- Hà Nội (1999)
. Tuyển Thơ (song ngữ Việt – Pháp) NXB trẻ(2001)
. Mặt Cắt Cõi Ngoài - Thơ -NXB Thanh Niên Hà Nội (2006)
. Truyện dài ; Tương Tác NXB Văn học –Hà Nội (2005)

THƠ

VŨ NỮ-KỸ NỮ
NĂM NGÀN NĂM TRĂNG MẬT
MÀU ĐEN
NHỊP CẦU
ĐÁ SỎI TRONG SUỐI
TRÊN CHUYẾN BUÝT VÀNG
SÀI GÒN – TÔI
TẠ TỪ HÀ NỘI
NGƯỜI SĂN HOANG THÚ ƯỚC MƠ
MILLE ANS NUPTIAL
TÌNH KHÔNG
QUA CỔNG TRƯỜNG
THẦN THOẠI
CON ĐÒ TRÁI TIM
TRĂNG NGÀ
CÁT TIÊN CA
TIỄN BIỆT TRỊNH CÔNG SƠN
GIAI ĐOẠN CÓ DUYÊN
QUA SÔNG
CHIỀU ATTAPEU
BẦY ĐÀN MỚI

VĂN - TRUYỆN

NHỮNG CHỮ TRÔI TRÊN CÕI TÂM LINH
CHƯA KỊP BÌNH MINH
ĐỒI CÀ PHÊ
LỜI KỂ CỦA SENG CHANH
SỐNG, DÒNG CHẢY
SÁNG TẠO
THẦN ÁI TÌNH LÀ CON CỦA AI ?
CHUYỆN CON KHỈ ĂN CAM
THUỞ ĐẦU LÀM THƠ
VIẾT THƯ TÌNH TRÊN TÀ ÁO ĐÊM TRĂNG
TÂM & TÂM THỨC
TUỔI 17 – NGƯỠNG ĐỜI
TÂM THỨC HIỆN ĐẠI















Tranh của họa sĩ Quân Thọ (VN)



TÂM THỨC HIỆN ĐẠI




Lịch sử văn hóa nhân loại khắc họa rất nhiều nhà thơ, nhà văn, nhà văn hoá, nhà tư tưởng có tâm thức hiện đại. Nói thì rất nhiều nhưng chỉ một nhóm số ít trong vô số nhân vật lịch sử mà xã hội ghi nhớ. Càng ít hơn nữa khi diễn đạt tâm thức của mình thật hiện đại, chỉ có hiền triết biết nói thật chính xác và vi diệu những gì thuộc về tâm thức.

Hiện đại không nên hiểu là cái gì mới xuất hiện, như máy bay, tàu vũ trụ trong thế kỷ 20, hoặc tệ hơn nữa là quần áo thời trang, điệu nhảy (dance), bài thơ có hình thức lạ, truyện ngắn không nhân vật, v.v… Hiện đại tự nó phủ nhận hình thức, vì không có cái bên ngoài nào ổn định lâu dài. Mọi người quen nhận thức trong không gian ba chiều, trong thế giới vật chất, cho nên thường ngộ nhận cái gì mới phát minh là hiện đại, đúng theo cái vỏ của từ ngữ này.

Hiện đại thực chất là đỉnh cao hoàn hảo trong cả không gian lẫn thời gian. Hiện đại không lệ thuộc vào không gian, càng không phải thời gian sau sẽ xuất hiện cái hiện đại hơn thời gian trước.

Hiện đại là viên kim cương đủ tuổi, được nhận biết bất kỳ nơi đâu, vào bất cứ lúc nào. Tình yêu nam nữ hiện đại từ lúc có ADAM-EVA, hiện đại trong Lương Sơn Bá-Chúc Anh Đài, Roméo-Juliette, Lục Vân Tiên và Kiều Nguyệt Nga,… Vì nó là viên kim cương của ái tình, không phải ở độ cứng của cấi trúc vật chất pha tạp, của tình yêu cơ hội nửa vời.

Lòng nhân là hiện đại, dù lòng nhân của Nguyễn Trãi, của Victor Hugo hay của Est. Hemingway. Các hiền triết phương Đông và phương Tây đều suy ngẫm về lòng nhân. Phần lớn cho rằng xuất phát từ yêu bản thân mình, lan dần ra tới gia đình rồi mới đến xã hội. Như vậy tình yêu kẻ khác cũng sẽ loãng hơn tình yêu đậm đặc nơi chính mình. Tình yêu của Nho gia có phân chia thứ bậc. Mạnh Tử viết : “Người quân tử đối với vật thì yêu mà không nhân. Đối với dân thì nhân mà không thân. Thân với người nhà và nhân với dân. Nhân với dân và yêu vật”.

Không như vậy, Nguyễn Trãi đã viết : “Thương người như thể thương thân”, thân người chính là thân của mình. Thật hiện đại cho lòng nhân của Nguyễn Trãi. Và “đem chí nhân mà thay cường bạo” cho đến nay trên hành tinh này chưa ai làm được lời dạy của Nguyễn Trãi. Hơn nữa, trong tình thế ngắn ngủi nào đó, bắt buộc phải thắng hung tàn thì ấy là việc phải làm vì lòng thương người, chính là nhân nghĩa (lấy nhân nghĩa để thắng hung tàn).

Năm trăm năm sau, trong quyển truyện “Những hòn đảo quanh dòng nước ấm”, Hemingway thật đồng điệu với Nguyễn Trãi khi nói rằng : “Nếu mình hạ gục một tên du đãng mà mình thích thú thì chính mình cũng là một tên du đãng” – Lời một nhân vật võ sĩ, sau khi trừng trị một tên du đãng đến nói với con trai của ông ta đang nằm bệnh viện vì bị tên du đãng ấy hành hung.

Từ tác phẩm “Giã từ vũ khí” đến “Ngư ông và biển cả”, tác giả đã kết luận không có cuộc chinh phục nào đi đến hệ quả tốt đẹp cho con người. Ngư ông dù rất dũng cảm, đầy kinh nghiệm đi biển vẫn kéo về bộ xương của con cá mập lớn tầm cỡ của biển. Lão độc thoại với con cá : “Này, nửa cái thân hình trước đây là cá kia ơi. Tao thật tiếc là đã ra khơi quá xa như thế. Tao đã làm hại cả mày lẫn tao”. Còn vũ khí, chắc chắn không phải là kỳ tích. Trong truyện ngắn “Tuyết trên đỉnh Kilimanjaro”, người đi săn sư tử đã bị hoại tử ống chân – phải chăng Hemingway đã gởi thông điệp với loài người: ngay cả với con vật, cây cỏ, con người cũng không thể thống trị thô bạo được ?!

Trở lại thế kỷ 19, Victor Hugo với những tác phẩm “Những người khốn khổ”, “Nhà thờ Đức bà Paris”, từng nêu bật những tâm hồn cao thượng và những hy sinh quên mình vì lòng nhân – lòng nhân cho con người trước hết là nên để cho con người tự do. Từ tự do thoát khỏi xiềng xích tù ngục, đến thoát khỏi nô dịch về tư tưởng, tín ngưỡng. Trong lúc được tin Hoàng đế nước Pháp Naponéon III ân xá cho Victor Hugo trở về nước Pháp, Victor Hugo đã nói : “Giữ lời tâm nguyện với lương tâm, tôi chịu đựng số phận của Tự do. Tự do đã bị trục xuất khỏi nước Pháp. Chỉ khi Tự do trở về quê hương, tôi sẽ trở lại cùng với Tự do”.

Nguyễn Trãi, Victor Hugo, Hemingway là ba nhà tâm thức hiện đại, tuy cách tiếp cận khác nhau, diễn đạt khác nhau, song vẫn cùng một cốt lõi : “Thương người như thể thương thân”. Nguyễn Trãi nhấn mạnh lòng nhân, việc nhân nghĩa. Victor Hugo đòi hỏi tự do, còn Hemingway phản kháng vũ lực thống trị, kể cả bạo lực với thiên nhiên.

Thiên niên kỷ thứ 2, không có thêm Đức Phật từ bi, không có thêm đấng Chúa Cứu thế mà có ba hiền triết ở ba lục địa khác nhau xây được đỉnh cao tâm thức về lòng nhân.







© Tác Giả Giữ Bản Quyền.


tải đăng theo nguyên bản của tác giả gởi ngày 09.02.2008

Trang Chính Thơ - Nhạc Văn - Truyện Biên Khảo Nhận Định Âm Nhạc Kịch Nghệ Ấn Phẩm Liên Kết