TÁC GIẢ
TÁC PHẨM







. Tên thật: Nguyễn Văn Vinh
. Quê quán Bình An, Thuỷ Xuân, thành phố Huế
. Sinh ngày 27 tháng Giêng năm Nhâm Thìn (1952)
. Hiên cư ngụ tại Trần Thái Tông, thành phố Huế

TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN :

. NGƯỜI ĐI SĂN HOÀNG HÔN - Nhà xuất bản Thuận Hoá 1995 (tập truyện ngắn)
. NỖI BUỒN KHÔNG DÁM GỌI TÊN - Nhà xuất bản Công an nhân dân 1999 (tập truyện ngắn)
. NGỌN ĐÈN VẪN TỎ - Nhà xuất bản Công an nhân dân 2006 (tập truyện)
. TRƯỜNG ĐẠI HỌC CỦA TÔI - Nhà xuất bản Công an nhân dân 2007 (truyện dài)
(Đã đoạt giải văn xuôi trong cuộc thi "Những kỷ niệm dưới mái trường" do Kiến Thức Ngày Nay tổ chức (1998) ; tặng thưởng trong cuộc thi truyện ngắn của Hội Văn nghệ Đồng Nai tổ chức (1996) và nhiều truyện ngắn được các Nhà xuất bản Hội Nhà văn, Thuận Hoá, Thanh Hoá, Công an Nhân dân, Văn Nghệ TP HCM, Văn Nghệ An Giang, Đồng Nai, Giáo Dục, NXB Trẻ.… chọn in thành tập truyện ngắn nhiều tác giả…)




TRUYỆN - TIỂU THUYẾT

ĐẤT SAU MƯA
CÁI TÁT
TRƯỜNG ĐẠI HỌC CỦA TÔI - Tiểu thuyết - Kỳ 1
TRƯỜNG ĐẠI HỌC CỦA TÔI - Tiểu thuyết - Kỳ 2
TRƯỜNG ĐẠI HỌC CỦA TÔI - Tiểu thuyết - Kỳ 3
TRƯỜNG ĐẠI HỌC CỦA TÔI - Tiểu thuyết - Kỳ 4
HAI BÀ MẸ
TRƯỜNG ĐẠI HỌC CỦA TÔI - Tiểu thuyết - Kỳ 5
TRƯỜNG ĐẠI HỌC CỦA TÔI - Tiểu thuyết - Kỳ 6
TRƯỜNG ĐẠI HỌC CỦA TÔI - Tiểu thuyết - Kỳ 7
TRƯỜNG ĐẠI HỌC CỦA TÔI - Tiểu thuyết - Kỳ 8
KHOẢNG CÁCH EM VÀ TÔI LÀ GIÓ
TRƯỜNG ĐẠI HỌC CỦA TÔI - Tiểu thuyết - Kỳ 9
CHỊ EM SINH ĐÔI
TRƯỜNG ĐẠI HỌC CỦA TÔI - Tiểu thuyết - Kỳ 10
THẦY CŨ
TRƯỜNG ĐẠI HỌC CỦA TÔI - Tiểu thuyết - Kỳ 11
QUẢNG TRỊ VÀ TÔI
TRƯỜNG ĐẠI HỌC CỦA TÔI - Tiểu thuyết - KẾT
CÂU CHUYỆN TRONG ĐÊM
CHẬU MAI HẠNH PHÚC
TRÁO ÔNG ĐỊA

NHẬN ĐỊNH

HƠI THỞ CUỘC SỐNG TRONG THƠ VĂN LÂM BẰNG
TẤM LÒNG CỦA CHA VÀ CON NGƯỜI LÍNH
BỐN ĐÓA VÔ ƯU NGÀY CUỐI HẠ
BỆNH VIỆN CÓ MỘT KHÔNG HAI



















TRÁO ÔNG ĐỊA





Tết năm ấy tôi đã mười hai tuổi, vẫn ốm nhách, sỏn người bởi suốt ngày lêu bêu trên lưng trâu ngoài cồn mả. Tuổi ấy, tôi còn tràn trề tưởng tượng, cho dù nhà tôi sinh sống bằng nghề nông, suốt đời cặm mặt cuốc xới sấp ngửa với mặt đất già nua và cõng mưa nắng dãi dầu trên lưng, nhưng tâm hồn tôi luôn ăm ắp mộng tưởng. Hình như sự mơ uớc, tưởng tượng không phân biệt giàu nghèo mà chỉ thích đến với những tâm hồn trẻ nhỏ ngu ngơ?

Ba tôi là con trai trưởng, phải phụng dưỡng bà cố trên chín mươi tuổi. Tuy có đồng tiền bát gạo của chú Thiện, nhưng gia đình tôi vẫn vất vả lắm mới kiếm đủ ăn và lo cho cố. Chú Thiện làm nghề tài xế, chạy xe đường dài, nhà chú khấm khá lên mãi. Tôi ưng ức "Ông Trời không công bằng". Bà cố tôi lụ khụ, người già thường khó tính, khi nào bà cũng ngồi ủ rủ một mình, mặt buồn hiu bận hồi tưởng chuyện gì xa xôi vời vợi ; mặt lại bà chằng chịt nếp nhăn, má hom hem, răng rụng hết, trơ lọi đỏ hỏn bã trầu. Tôi thương bà cố vì bà nội tôi không còn và bởi đêm đêm bà như chiếc radio vặn volume nhỏ của tôi, thủ thỉ thù thì kể chuyện đời xưa, ru tôi thiêm thiếp vào giấc mơ thần thoại. Quả thật, bà là kho tàng truyện cổ của tôi và đủ thứ chuyện trên trên trời dưới biển. Trong kho tàng ấy có đêm bà kể cho tôi nghe chuyện thờ ông Địa:

- Gái à, nhà ai thờ ông Địa nhà đó chóng phát tài. Thờ ông Địa có tốn chi mấy mà được lộc. Ông Địa thích ăn đồ ngọt. Một tháng cúng mặn cho ông một ngày, đó là ngày 16 âm lịch. Có chi cùng nấy Gái ạ, ví như mẹ cháu bán bún, cúng tô bún, bán cà phê thì mời ông một ly cà phê điểm tâm vậy thôi, muốn cầu may thì cúng miềng thịt heo cũng đặng, cái bánh chưng nhân thịt cũng xong. Khi cúng, tục lệ xưa truyền là gia chủ nên ăn trước một miếng, kẻo ông Địa tính tham ăn, ăn nhiều lại đau bụng, chớ không phải ăn bớt truớc khi cúng là hỗn với ông đâu. Nhìn mặt ông thấy vui, cái bụng tròn phình, cái mặt nung núc thịt và luôn cười xuề xoà hoài. Vào nhà ai đánh cắp được ông Địa của họ về thờ nhà ta giàu lên, nhà bị mất mạt dần…

Hôm sau tôi được nghỉ chăn trâu, tôi rủ con Lé, cu Lát, con Hoa về vườn nhà chơi "ù mọi". Chúng tôi nô giỡn om sòm. Bà cố ngồi xem chúng tôi chạy nhảy mà tay chóng cắm đỡ gối trông phát phiền. Bà mắng chúng tôi :

- Chạy rần rật, la ỏm tỏi không cho ai ngồi yên một chút!

Tôi và các bạn ham nô đùa phớt lờ luôn, bà cố lại mắng... Mẹ tôi lại bênh :

- Con nít chân đi chân chạy. Mệ sợ ồn thì vô trong nhà nằm, ngồi đó làm chi cho đau con mắt!

Người già khó tính đã đành, lại chúa lẫy, chúa giận hờn. Thế là cố tôi giận thiệt, bà lọ mọ chống gậy xuồng nhà chú Thiện ở. Mấy đêm không có bà cố kể chuyện, ôm ấp tôi nằm trằn trọc mãi ngủ không được. Sáng hôm sau, hôm sau nữa, tôi xuồng nhà chú Thiện xin lỗi cố và nài nỉ cố lên ngủ với tôi. Cố hẹn ba bữa nữa mới lên vì mới về lại chống gậy lên liền sợ chú thím Thiện giận. Cố hứa sẽ tìm cách nói với vợ chồng chú Thiện để lên, cố cũng nhớ tôi lắm! Tôi loanh quanh chơi trong sân nhà chú Thiện chợt thấy ông Địa thờ xó bàn thờ. Trong đầu tôi dấy lên ý định xấu. Về nhà tôi nói với mẹ:

- Cố nói mấy bữa nữa mới lên, con về đón cố. Mẹ mua cho con một ông Địa giồng y nhà chú Thiện nghe, để con thờ cho nhà ta được phát tài nghe mẹ.

Mẹ tôi có duy nhất tôi là gái nên rất cưng chiều, ngay chiều đó bà mua cho tôi một ông Địa giồng hệt ông Địa chú Thiện. May cho tôi, vì bên chợ Đông Ba đang bán một cỡ ông Địa ấy. Đến ngày đón cố lên, tôi thực hiện âm mưu mình. Tôi lén vào bàn thờ của chú Thiện, đánh tráo ông Địa nhà chú. Ông Địa tôi tráo rất giồng, chỉ ai tinh mắt mới nhận ra hơi mới một tí. Tôi hí hửng cùng bà cố đi lên với hy vọng nhà tôi sẽ giàu to cho ba mẹ tôi đỡ cực!

Những ngày giáp Tết rầm rập tới, tôi rộn ràng trong lòng bao việc phụ mẹ làm mứt, bánh… nên quên chuyện tôi đã thờ ông Địa đánh tráo. Giêng hai lạnh sắt se thịt da, công việc đồng áng ngơi nghỉ, tôi ru rú trong nhà với bà cố. Năm ấy mùa màng thất bát, nhà tôi càng thiếu trước hụt sau. Tôi sực nhớ ông Địa không chịu phù hộ cho gia đình tôi, tôi buồn lắm!? Hay tôi đánh tráo nên ông Địa giận tôi không cho lộc? Trưa hôm đấy mẹ tôi đi chợ về báo tin:

-Mệ ơi !Chú Thiên bị lật xe, thím chạy xuồng bệnh viện rồi.

Tôi nghe mẹ nói lòng bàng hoàng và hối hận vô cùng, nghĩ rằng : "Vì tôi đánh tráo ông Địa của chú Thiện, nên chú Thiện mới bị tai nạn… " Nhìn bà cố khóc hai vai dềnh lên theo từng nhịp nấc, lòng tôi quặn thắt. Tôi thắp hương van vái ông Địa của chú Thiện đang thờ ở nhà tôi, cho chú chóng khoẻ và hứa sẽ thỉnh ông về thờ chỗ cũ.

Chú Thiện ra viện, chú lên thăm cố và gia đình tôi, chú nói với cố: "May hành khách không ai bị việc gì, xe người ta tông vào xe con, xe con bị hư chút đỉnh, họ đền cho con mấy chục triệu sửa xe đó mệ ạ" Nhìn chú đeo cái tay băng bột bởi một sợi dây vòng cổ, tôi nghĩ đó là vì tôi đã gian dối xấu xa,. chú mới bị xui, gãy tay! Tôi chạy đến bên chú:

- Chú ơi, chú tha lỗi cho cháu nhé, tại cháu tráo ông địa nhà chú, chú mới bị tại nạn và hao tài hao của đố. Chú tha lỗi cho cháu nghe.

Thím Thiện ngồi ngoáy cau trầu trong cái xoay trầu bằng đồng giúp cố. Ngừng tay thím bảo:

- Thôi đừng dị đoan nữa cô cháu nhỏ của tui. Bữa cháu tráo ông Địa thím vô tình lên nhà trên thím thấy. Thím đi gặp mẹ cháu thím kể chuyện cho vui, chớ thím cũng không có ý đỗi lại. Nhưng mẹ cháu đã đem đỗi lại cho thím ngay chiều tối hôm cố lên. Nhà thím vẫn thờ ông Địa cũ chứ có phải ông Đại mẹ cháu mới mua đâu mà cháu lo.

Tết Mậu Tý năm này tôi đã một phụ nữ đã có chồng con, gia đình tôi đầm ấm. Năm này sực nhớ chuyện cũ tôi đi chợ Tết sắm một ông Địa về thờ để cầu cho gia đình tôi mua may bán đắt hơn, gia đình hạnh phúc hơn nữa. Cầm ông Địa trên tay tôi vô cùng nhớ bà cố của tôi. Bà cố kho tàng cổ tích của tôi nay còn đâu...



Huế, Xuân 2008
  









© Tác Giả Giữ Bản Quyền.



tải đăng theo nguyên bản của tác giả gởi từ Huế ngày 21.01.2008



Trang Chính Thơ - Nhạc Văn - Truyện Biên Khảo Nhận Định Âm Nhạc Kịch Nghệ Biên Tập