TÁC GIẢ
TÁC PHẨM






. Tuổi Dần
. Quê quán : Hùng Long - Đoan Hùng - Phú Thọ
. Hiện cư ngụ tại Phường Đồng Tiến - Thành Phố Hòa Bình
. Tốt Nghiệp Đại học Bách Khoa Hà Nội
. Hội Viên Hội Văn Học Nghệ Thuật Hòa Bình

TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN :

. Con gái người lính đảo (Truyện ngắn in chung - NXB Giáo Dục 2002);
. Đếm lá (Thơ - Sở VHTT Hòa Bình 2005)
. Suối Cỏ Đông lại hát (Tập Ký - Sở VHTT Hòa Bình 2006)
. Tác phẩm ý tưởng phim truyền hình Việt Nam

GIẢI THƯỜNG :

. Giải C cuộc thi viết truyện ký 2006 của cục văn hóa - thông tin cơ sở - Bộ Văn Hóa

THƠ

TRĂNG MUỘN
CHIA
GỬI NGƯỜI Ở CUỐI CHÂN TRỜI

VĂN & TRUYỆN

TRUYỆN TÌNH BÊN DÒNG SÔNG
CHUYỆN NHÀ ÔNG THỰC
NGƯỜI ĐÀN BÀ KHÔNG BIẾT KHÓC
LỜI TỪ NON XA
SÓNG Ở ĐẦU SÔNG
CHUYỆN HAI NGƯỜI
HOA CỦA TRỜI
TRỪ NỢ
NHỮNG ĐỐM LỬA BÊN HÈ PHỐ

BIÊN LUẬN

" SỐNG CHỤ SON SAO " Một tác phẩm thơ đặc sắc của dân tộc Thái













tranh của họa sĩ Lê Đợi






NHỮNG ĐỐM LỬA
BÊN HÈ PHỐ





Trời lạnh thấu xương. Gió bấc rít từng cơn. Những chiếc lá xà cừ, keo lăn trên đường nhựa lào xào mỗi khi gió nổi. Hiền gọi Minh ngồi chắn cho gió bớt thốc vào chậu than. Mỗi khi gió thổi, than trong cái chậu nhôm rực lên, ngô nổ lép bép. Những người đi trên phố vội vã như cố chốn cái lạnh tê tái.

- Ăn ngô anh ơi !

- Ăn ngô nướng cô ơi !

- ...............................

Vừa nghiêng khuôn mặt tránh những tàn lửa, Hiền vừa chèo kéo khách qua đường. Lúc gió ngừng, hai chị em ngồi hếch mặt ngóng đợi. Phía bên kia là cửa hàng trà “ Cung đình” tấp nập người vào ra. Hình như trời càng lạnh thiên hạ đi uống càng đông. Tiếng nhạc du dương phát ra từ đôi loa như ru ngủ mọi người. Minh ngồi bó gối, kéo chiếc mũ liền áo và cố co người cho nhỏ lại tránh rét. Hiền giận dỗi vô cớ :

- Hình như con mẹ mặc váy bò mở hàng hôm nay ?

- Mụ gọi nướng năm bắp nhưng lúc ấy gió to quá, chờ lâu nên chỉ lấy có ba !

Hai cô gái thẫn thờ, tay phe phẩy chiếc quạt nan như quán tính phải thế. Một rổ nhựa đầy ắp ngô đã bóc bẹ. Nhìn những bắp ngô nếp chắc hạt, trắng ngà ngổn ngang, Minh rầu rĩ :

- Đêm nay ế nữa, mai nằm ngủ cho nó sướng mắt !

- Tao cũng có thích thú gì cái cảnh trơ mặt ngoài đường. Chẳng qua chúng mình hèn nên đành phải khổ. Cứ như mấy con vận măng tô kia có các thêm tiền tao cũng chẳng thèm đi đâu lúc trời lạnh cắt tai thế này!

Minh và Hiền cùng làm ở một công ty tư nhân. Hai đứa thuê một gian nhà cấp bốn, trải chiếu xuống đất nằm. Cơm ăn ở quán, nước uống ở hàng. Tài sản ngoài mấy bộ quần áo, chiếc xe đạp nhưng vẫn phải canh chừng bọn nghiện cậy cửa, phá tường. Cứ tối thứ bảy, chủ nhật hai người lại ra đầu phố nướng ngô. Mấy hôm nay lớp học bồi dưỡng của ngành nông nghiệp tan, khách qua đường chẳng ngó ngởn gì. Hai chị em cứ ngồi chầu hẫu, tàn tro bay trắng cả mái tóc.

- Bao nhiêu một bắp em ơi !

Đang gục đầu tránh rét, nghe có người hỏi Hiền bật lò so. Cô ngước nhìn khách. Một chàng trai khoác chiếc áo da thụng, đôi giầy đánh xi khá kỹ, ánh lên mỗi lần đèn xe máy chiếu vào.

- Anh ơi ngô mới ngon lắm ạ. Anh lấy nhiều không ?

- Các cô có bao nhiêu lấy tất !

Hiền nghi ngờ, bấm vai Minh. Đang quạt cho than hồng lên, Minh uể oải đứng dậy:

- Hôm nay bị ma ám, thôi về !

- Ơ, các cô bán hàng hay nhỉ. Tôi nói là tôi mua hết số ngô này, quạt đi !

Hiền sợ bị lừa, hỏi vặn lại :

- Lấy gì đảm bảo anh lấy hết chỗ ngô này. Anh chờ chúng em quạt cũng mất hai tiếng đồng hồ ?

- Thế này vậy, tôi gửi tạm trăm ngàn. Đúng hai giờ sau tôi quay lại, nếu không nướng hết các cô chịu phạt !

Anh ta đưa tờ một trăm cho Hiền và nổ máy lao vút đi. Hai chị em cứ đứng nhìn theo, lắc đầu...

Mạnh về phố núi được tám năm trời. Anh kỹ sư điện non trẻ ngày nào nay đã trở thành quản đốc phân xưởng. Quê Mạnh ở tận vùng biển. Nơi ấy có những cánh đồng nhìn tới tận chân mây. Lúa như sóng vàng lô xô chạy theo từng cơn gió. Ba mươi tuổi, Mạnh đã phải trải nếm đau đớn của đời người. Hai năm trước, Mạnh gạt nước mắt đưa người vợ về với chúa. Căn bệnh thế kỷ đã cướp mất vợ của anh, mất mẹ của con bé lên ba. Thu xếp gia đình, hai bố con đưa nhau ngược. Nhà cửa tạm giao cho ông bà trông coi chờ khi nào bán được anh về. Cơ quan thông cảm với hoàn cảnh của hai bố con nên cho anh ở nửa gian nhà bảo vệ. Anh cũng cố gắng và đợi thay áo cho vợ xong mới mua nhà ở. Mấy đêm nay trời quá lạnh. Hôm nào cứ giờ này anh lại tạt về xem con bé ngủ thế nào. Mạnh mở cửa, bật đèn đứng ngắm con gái đang ôm chặt chú gấu bông. Mùa hạ cũng như mùa đông, cứ hễ lên giường là Vân phải ôm thứ gì mới chụi nhắm mắt. Mạnh rém màn cho con xong, anh ngồi lục mấy quyển sổ cũ kỹ từ thời sinh viên lần dở từng trang.

12-2

Tối , kéo xe ba gác được năm ngàn. Bốc tám tạ phân bón được tám ngàn. Hiểu vay ba ngàn phô tô sách chuyên đề.

15-2

Cả ngày chủ nhật đánh vữa hồ được 15 ngàn. Chữa quạt cho cô Yến: 7 ngàn.

24-2

Cắt chữ trang trí đám cưới : 20 ngàn. Bác Trà thanh toán tiền dạy ngoại ngữ : 100 ngàn.

26-2

Ngân vay 150 ngàn mua thuốc cho mẹ ở quê.

........... ...... ......

Lật một hồi, Mạnh ném cuốn sổ xuống bàn. Anh ngả lưng,mơ mơ nghĩ về một thời đã từng lăn lộn giữa Thủ đô kiếm tiền ăn học. Từng hào, từng đồng sao mà quí giá lạ thường. Tháng lương kỹ sư đầu tiên Mạnh mua tấm vải nhung đen về cho bu và chiếc khăn voan hồng tặng mẹ con Vân bây giờ. Mạnh Vẫn nhớ xem tấm vải xong bu bảo : “ Con hoang quá, mẹ già rồi đâu có cần của tốt như vậy”. Bài học ấy anh không bao giờ quên. Bu dặn đồng tiền dễ làm người ta hư lắm, con đi xa cố giữ lấy mình...

Chiếc điện thoại rung bần bật. Mạnh mở máy, tiếng Hoàng tổ trưởng tổ dây gấp gáp :

- Anh Mạnh ơi về phân xưởng ngay nhé, có việc cần lắm !

Mạnh rém lại màn cho con, đẩy con gấu bông lại sát người con gái rồi tắt đèn khóa cửa. Văn phòng trực đã tề tựu đủ mấy gương mặt quen thuộc. Hoàng, Vĩnh, Nam. Thấy Mạnh về cả bọn đứng dậy vẻ quan trọng lắm. Mạnh bước vào hỏi ngay :

- Chuyện gì mà đến đây tụ tập ?

Hoàng đưa mắt nhìn mọi người một lượt. Nam nhanh chân ra khép cửa. Giọng nói của Hoàng nhỏ dần :

- Anh, chiều nay tổ dây sử lý năm chục bộ xà sứ đường sáu ki lô vôn tuyến Nà Lòn- Thung Bưởi. Tất cả nằm trong cái túi này, chúng em chờ anh về giải quyết bổ xung đời sống !

Mạnh nhíu mày hỏi buông sõng :

- Những ai biết việc các cậu làm ?

Vĩnh nhỏ nhẹ như nói thầm :

- Em, Nam và cô Tiến cậu Sung. Hai đứa kia chúng em phân phát mỗi tên năm triệu. Cỗ này còn lại tròn ba lăm triệu ạ !

- Các cậu liều thật. Việc rút ruột công trình không đùa đâu. Nếu xà hỏng, sứ nứt ai chịu tội ?

Vĩnh, Hoàng và Nam mặt thuỗn cả một lượt. Tình thế xoay chuyển quá bất ngờ làm cả bọn lúng túng. Hoàng nhìn gói tiền nuốt nước bọt. Chỗ này bằng cả năm lương của ba đứa. Hoàng nhìn Vĩnh đầy trách cứ, chỉ tại nó bảo đừng qua mắt ông Mạnh mà khốn. Vậy là tự nhiên “ lạy ông tôi ở bụi này ”. Nam vứt điếu thuốc hút dở ra cửa sổ, quay vào nói vẻ bất cần :

- Rút ruột thì không phải mà đây là chuyển chủng loại. Bọn thiết kế nào cũng sợ chết, vì vậy chúng nó tính xà thừa bền nhiều lắm. Chúng ta lắp loại xà gia công vẫn đảm bảo cơ mà. Ăn được chả ăn thì để cho thằng khác nó nhắm !

Mạnh tức run người, bây giờ anh mới biết công nhân của mình rất liều. Hóa ra chuyện đổi cột đường 220 tuyến xóm Hạ là có thật. Năm ấy Mạnh mới được bổ nhiệm quản đốc, anh liều mình bảo vệ ý kiến của công nhân. Thật may, phòng kỹ thuật sở quá bận, khi sờ đến thì công trình đã hết hạn bảo hành năm tháng nên cũng cho qua. Nhìn nét mặt căng thẳng của Mạnh, biết việc đạo diễn lấy bốn lăm triệu sẽ không trôi, Vĩnh nhăn nhở :

- Bọn em chót làm rồi, tiền cũng lấy rồi. Công trình đã đưa vào nghiệm thu, vận hành nếu bây giờ dỡ ra từ tướng đến quân đều chết. Anh tính sao thì tính. Chúng em đã thống nhất, ba lăm triệu còn lại anh cầm hai chục làm cái móng nhà, mỗi thằng em vài triệu chơi lô. Nói là to so với đồng lương chúng mình chứ so với bọn ăn phần trăm của B bõ bèn gì !

Mạnh đứng bật dậy, giọng dứt khoát :

- Các cậu đưa tất cho tôi chỗ tiền này !

Mạnh cầm mấy bó tiền còn thơm mùi mực in bỏ vào hai túi quần. Anh nổ máy lao xe vào trong đêm giá lạnh. Vĩnh, Nam. Hoàng ngơ ngác. Mạnh ra lệnh :

- Các cậu ngồi đây trực thay tôi, ai bỏ vị trí đừng có trách !

Ông Yên biết Mạnh từ ngày anh về sở. Ông thích cách làm việc sáng tạo và trách nhiệm của anh. Hoàn cảnh của Mạnh, ông được anh em nói nhiều lần. Ông đã bàn trong tập thể lãnh đạo xin quĩ đất của tỉnh dành cho gần chục gia đình cán bộ công nhân chưa có nhà ở, trong đó có Mạnh. Ông đẩy cốc cà phê đặc quánh về phía Mạnh và thăm dò thái độ :

- Cháu định sử lý vụ này thế nào ?

- Đau lắm chú ơi, đồng tiền ai chẳng quí nhưng ăn cắp mà có tiền thì nhục lắm. Cái tiếng phân xưởng dây lừa trên dối dưới bao giờ gột được. Cháu đề nghị chú cho lập biên bản thu lại số tiền bất chính!

Ông Yên lạnh lùng cầm máy điện thoại. Một lúc sau Kiên, Giáp cùng Mạnh lên xe về trạm trực. Biên bản vi phạm qui trình xây lắp của tổ 3 phân xưởng do Mạnh phụ trách đã đầy đủ chữ ký cùng với số tiền mặt từ bán trộm vật tư nhà nước. Vĩnh, Hoàng và Nam nhìn quản đốc của mình như muốn trút lửa. Mạnh dằn lòng nói với anh em :

- Các cậu về đi, ngày mai tôi cũng làm đơn xin từ chức. Chúng mình không thể sống gian dối mãi được. Thà chúng ta tự nhận còn hơn khi các ngành thanh tra, công an họ nhảy vào làm tội thêm người khác ! Mọi người đã về hết, một mình Mạnh ngồi thừ người. Anh thấy cô đơn quá, khép cửa rồi ra phòng bảo vệ với Quân. Chợt nhớ đến tiền đặt mua ngô nướng lúc tối. Mạnh nổ máy, nói với lại :

- Quân ơi, trông phòng cho tớ vài phút nhé !

Về khuya, trời càng lạnh, gió càng to. Mạnh chùm mũ chỉ hở hai con mắt. Anh vẫn nhìn thấy hai cô gái ngồi thu lu trên vỉa hè. Những đốm lửa từ chiếc chậu than đã tắt. Bụi tro bị gió thổi vương trắng cả tấm áo choàng mỏng manh của hai cô gái. Thấy xe dừng, Hiền cầm túi ngô nướng sẵn đến bên Mạnh :

- Em tưởng các anh nhiều tiền ăn miến, gà xé quên mất ngô rồi. Em bắt đền vì chờ anh mà hai chị em sắp bị đông máu đến nơi !

Mạnh cười, anh treo túi ngô Hiền đưa vào xe, móc túi lấy thêm tiền. Hiền nhanh nhẩu:

- Có tám mươi bắp thôi, em trả lại anh hai chục !

Mạnh không lấy nhưng cô gái dứt khoát không nghe và nhét tiền vào túi áo của anh :

- Ai lại làm thế mang tiếng chết. Mình có bao nhiêu hưởng bấy nhiêu ngủ mới yên giấc anh ạ !

Mạnh, Quân ngồi tẽ từng hạt ngô nướng bỏ vào miệng. Mọi ngày anh mê ngô nướng nhất, vậy mà hôm nay nhai như thể nhai cỏ khô. Nghĩ đến sự việc vừa xảy ra, nhớ tới câu nói của cô gái bán ngô anh thấy xấu hổ thay. Đừng nghĩ những người bình dị như hai cô gái anh chưa kịp hỏi tên trên hè phố đêm nay là người không cao thượng. Thế mới biết bài học cho đời có ở khắp mọi nơi, mọi lúc. Mạnh lững thững bước ra sân cơ quan, nhìn những vì sao đặc trời, anh biết ngày mai đã ấm. Tự nhiên anh thích được vô tư như hai cô gái kia dù có phải cả đêm ngồi mặc cho những tàn lửa bay ngang mặt. Một thời Mạnh cũng đã đi kiếm tiền như thế. Hóa ra một đốm lửa trong đêm cũng có ích cho đời./.










© Tác Giả Giữ Bản Quyền.


tải đăng theo nguyên bản của tác giả gởi từ Hoà Bình ngày 01.02.2008



Trang Chính Thơ - Nhạc Văn - Truyện Biên Khảo Nhận Định Âm Nhạc Kịch Nghệ Ấn Phẩm Liên Kết