NHẠC TRỊNH
NỖI NIỀM KHÔNG CỦA RIÊNG AI



TRẦN THỊ CỔ TÍCH


1- Chiều mưa năm ấy, trên căn gác nhỏ,hai chị em gái nằm gác chân lên nhau, đầu gối tay, nhìn ra khung cửa sổ.Ngoài ấy là vòm cây trứng cá lá xanh rờn, điểm những đốm hoa trắng li ti,đang nhỏ từng giọt mưa xuống con đường Quang Trung dài hun hút,thưa vắng bóng người.Ngắm mưa,nghe mưa và nghe nhạc, đó là thú vui của cả hai chị em vào những chiều đông rảnh rỗi.Bài ca trong băng cassette chị mới mua về làm em gái giật mình..."Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động.Làm sao em biết bia đá không đau?".Lần đầu tiên cô bé nghe một bản nhạc lạ thường như thế.Ca từ và hơi nhạc làm xao động tâm hồn cô bé tuổi mười lăm, lứa tuổi đang háo hức rộng mở cõi lòng để đón nhận những điều mới mẻ và bắt đầu biết lắng nghe từng sợi tơ rung nhẹ trong trái tim mình.Cô bé nhìn mưa,lạ lẫm như chợt thấy lần đầu.Mưa như một lời hẹn ước,một chờ đợi mơ hồ,một nỗi lòng khắc khoải."Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng.Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau..."Bài ca khép lại ở đó nhưng đồng thời cũng mở ra một chân trời mới trong từng cảm xúc, cảm nhận cuộc đời của cô gái nhỏ.Nhạc Trịnh Công Sơn đã lưu lại trong lòng cô .Và không phải chỉ mình cô...

2- Quảng Ngãi dần dần mọc lên những quán cà phê mang tên "Diễm xưa" rồi "Hạ trắng","Biển nhớ","Mưa hồng"...Chưa biết cà phê ở đó ngon dở thế nào, chỉ cần nhìn tên quán-tên những ca khúc Trịnh Công Sơn- là khách sẵn sàng bước vào với niềm háo hức như đến một chỗ hò hẹn thân quen.Ở đó,ranh giới tuổi tác không còn.Bên ly cà phê, bên tách trà, họ cùng lắng nghe giọng ca Khánh Ly truyền đi cái chất nhạc mang mang nỗi buồn thánh thiện và thấy gần nhau biết bao!Những người lớn tuổi như thấm thía hơn nỗi đời.Những cặp tình nhân học cách yêu từ tình khúc của Trịnh.Tình yêu ở họ trở nên thanh thoát , nhẹ nhàng, bao dung.Có tìm nhau, có hò hẹn, có mong chờ.Giận hờn đấy, buồn đau đấy, xót xa chia lìa đấy nhưng dường như tình yêu không hề tan vỡ , không hề biến mất mà như khói sương lãng đãng suốt một đời người.Những chàng trai tuổi mười bảy mười tám thuở ấy thường mượn một chỗ ngồi trong quán , nghe nhạc để làm thơ, hay để ngóng đợi người mơ, một tà lụa trắng,một suối tóc mềm, một bờ vai nhỏ, tiếng guốc khua nhẹ hè phố...và mượn lời ca bày tỏ nỗi niềm..." Em đi qua chốn này...sao em đành vội.Tôi xin làm đá cuội và lăn theo gót hài"...Lời ca đuổi theo bước chân" người ấy" như một ngỏ ý nhẹ nhàng kín đáo, cũng có thể là một lời trêu ghẹo dễ thương, chẳng hề làm ai đó phải bực mình.Nhưng đâu phải chỉ những tình ca đến với lòng người...

3- Năm 1973. Những đêm lửa trại ở các trường học phố Quảng.Bầu trời lấp lánh sao.Những đôi mắt cũng lấp lánh sao dõi theo ngọn lửa hồng đang càng lúc càng bốc cao, hừng hực.Và tiếng ca bay lên"...Mặt đất bao la anh em ta về, gặp nhau mừng như bão cát quay cuồng.Trời rộng bàn tay ta nắm nối liền một vòng Việt Nam...Nối liền một vòng tử sinh..."Không có một buổi sinh hoạt tập thể nào thiếu những lời ca ấy, những lời ca đưa con người lại gần với nhau, thổi bùng tình yêu thương đất nước, con người.

Những bụi tro sáng lên cùng ánh lửa rồi lụi tàn , mất hút giữa không gian tối đen gợi lòng ta liên tưởng đến cái hữu hạn, cái mong manh của một kiếp người."Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi.Để một mai tôi về làm cát bụi.Ôi cát bụi mệt nhoài.Tiếng động nào gõ nhịp khôn nguôi..."Tiếng động ấy là nhịp thời gian hay tiếng đinh đóng vào cỗ quan tài? Sống trong một hiện tại đầy rủi ro , đầy bất trắc, tương lai là dấu chấm hỏi lớn, cái chết là nỗi ám ảnh của con người dù đang tuổi đôi mươi." Đại bác đêm đêmdội về thành phố, người phu quét đường dừng chổi đứng nghe...Đại bác đêm đêm tương lai rụng vàng.Đại bác nghe quen như câu dạo buồn..." Tuổi trẻ phố thị dần dần nhận diện chiến tranh và thân phận con người từ những" Ca khúc da vàng","Kinh Việt Nam" luôn được hát vang trong những đêm lửa trại, trong những đoàn du ca khoác áo nâu ngày ấy.

Ca khúcTrịnh Công Sơn, tâm hồn chàng phiêu lãng họ Trịnh đã thấm vào chúng tôi từ những năm tháng tuổi trẻ cho đến tận hôm nay và chắc chắn sẽ lưu lại mãi cho đến lúc chúng tôi giã biệt cõi đời.Tôi chỉ biết nói:"Tạ ơn ông".

Ngày ông mất tôi không có cơ duyên đưa ông về với đất.Ngày 1.4 năm nay có ai đó đến viếng ông xin ngắt dùm tôi từng cánh hoa hồng trắng tung nhẹ lên phần mộ ông như lời tiễn biệt muộn màng.

Với tôi, mọi việc rồi sẽ qua đi nhưng nhạc Trịnh Công Sơn còn mãi trên đời...






© tải đăng ngày 31.03.2009 trên Newvietart.com theo nguyên bản của tác giả