TÁC GIẢ
TÁC PHẨM





ĐÔNG HOÀ

. Tên thật là Nguyễn Chí Hiệp
. Sinh ngày 04/10/ 1959 tại quận 5 , Sài Gòn .
. Nguyên Quán : Hưng Yên . Bắc Việt.
. Quê mẹ : Hải Dương , Hải Phòng , Bắc Việt.
. Hiện cư ngụ tại Quận 7 , Sài gòn .









Tranh Phạm Quốc Hùng






TÌNH XA


Mây vẫn bay trên bầu trời đang toả những ánh dương dài bất tận , bầu trời như dừng lại khi nhìn thấy thảm cát trải dài trên bờ biển xa.
Tự hỏi ! Có còn chăng ngày hè sôi động.
Hỡi em! người tôi đã một thời yêu dấu,con tim tôi như chết lặng mỗi khi đến đây tìm em trong hồi niệm này.
Làm sao tôi quên đươc thuở em và tôi sóng bước thoăn thoắt trên bãi cát này , tôi khóc tình tan vỡ , nụ hôn ư ! Còn đâu, tan rồi như bọt nước , nghe nhói giữa tim khi em rời xa trần thế.
Trời lại mưa những giọt mưa trái hè như nước mắt tôi rơi , mãi mãi và mãi mãi không quên.
Mây vẩn trôi gió vẫn thổi như vi vu trên tầng lá thấp , ngoài xa kia trên cao ấy bóng của ngàn mây như dừng lại trong khoảnh khắc, Mây ơi ! Có phải như ôm em trong ấy .
Ký ức trở về , tôi chợt nghe tiếng lòng thổn thức , ôi ! Trên kia mộ em thơm nức xen mùi cỏ dại .
Tôi với tay vuốt nhẹ mặt bia , tấm bia ấy mình em trơ trọi bấc giác nước mắt tôi rơi ! Nhớ ngày xưa mỗi lần như thế em lại cười lại nói " Sao anh mềm yếu vậy " nhưng có lẽ em ơi vì linh hồn này của anh đã trót bên em rồi , giờ đây một mình tư lự trong một khoảng không mù mịt khi lòng anh chỉ nghĩ đến em thôi .
Những hạt mưa nhè nhẹ rơi như nước mắt của trời xanh nhỏ xuống như xoa nhẹ cho em vơi niềm đau .
Em ơi ! Nơi xa đó có lẽ em sẽ luôn có tôi trong một mơ ước của vỉnh hằng .
Hôm nay ngoài phố vắng lặng trời rất sáng nắng cũng rất gắt. Nhớ năm xưa như thế này anh đã nghỉ học vì muốn được săn sóc cho em .
Em trách ! Nhưng làm sao mà anh có thể làm khác được , anh thương em cơ mà !.
Em mỉm cười trong yếu ớt ! Ngoài khi bầu trời vẫn xanh một màu xanh bất tận , không một áng mây không một luồn gió thoảng .
Tôi nâng chiếc quạt trên tay phe phẩy chầm chậm , gió kia phang phảng một mùi hương nhè nhẹ , tôi lại nâng đầu của em mái tóc mềm sợi nhỏ cuốn rối , lấy tay tôi luồn vào tóc gỡ từng chút một chắc có lẽ trong giấc mơ huyện diệu kia sẽ mang em vào trong hạnh phúc , tôi thầm ao ước thời gian chậm trôi để cho tôi được mãi bên em trong thế gian này .
Ôi buồn sao ! Hôm nay em đã xa rồi , nơi ấy thiên đường mà linh hồn em đang trú ngụ , chốn thiên sinh ấy em có thấy tôi . Khói nhẹ bay từ cuối ngõ tôi lại tưởng đó là một vầng mây mỏng , ôi ! Vầng mây xưa cũ một vầng mây trong tiềm thức .
Phố vẫn ngắt một màu đen vô tận nhìn xa xa bầu trời không ánh sao đêm cũng không có trăng vàng nhoà nhạt , ngoài kia mầu xanh ngát của cỏ cây cũng đã chuyển sang màu đen đủi.
Chợt nhớ em trong lòng hờn tủi :" Em đâu rồi? " tiếng khô khan vọng trong đêm vang vang từ từ nhỏ lại rối tắt hẳn trong im lặng .
Tôi mệt nhoài trong suy nghĩ , khói thuốc bay như đốt tâm hồn em và tôi trong viển vông . Bầu trời như vầng vĩ mưa lại đến rớt những hạt nặng nề , tôi vẫn đứng nhìn cơn mưa trong chết lặng , điếu thuốc trên tay tắt hẳn tự bao giờ .
Tôi chợt ngỡ như em vừa trở lại , lại nhớ đến tay em . Ôi ! Đôi tay mềm nhẹ , tôi nâng nhẹ vuốt ve , bỗng chợt tỉnh giấc mơ tôi hối tiếc giờ phút ấy của đam mê , thể xác rã rời tôi bước chậm từng bước trong đêm.
Ôi ! màn đêm một màu đen vô tận..............
Hôm nay đi Da lat ! Chiều Dalat thật buồn đôi lúc lại cảm thấy cô đơn như những ngày xưa ấy .
Chuyện đã qua.........mà từng chiều tôi khắc khoải ru hồn trong mộng của những đêm trăng dài .Tình là gì , những nẻo trái ngang vô bờ bến . Đâu đó trong những ngày duyên mộng chợt phai tàn theo trí ức cô liêu .
Ngày cũng qua đi thật nhanh tôi muốn làm một cái gì đó nhưng lòng tôi thì không thể . Chiều lại chầm chậm....chầm chậm trôi đi trong ký ước cũ con người sống vì yêu trong quá khứ buồn . Đôi khi tôi cảm rất vui trong những ngày rồi , những ngày qua tôi sống như cơn mộng .
Trong một quãng thời gian khắc khoải tôi lại dần lấy lại niềm tin cuộc sống . Em ơi ! Nơi cao xa kia em có thấy tôi .
Dù bất cứ hoàn cảnh nào trong cuộc sống hiện tại tôi vẫn nhớ em , em tan trong tôi một tiềm thức mà tôi đã gởi kín trong lòng
Trong ký ức , một cơn gió mùa đông xoà trên mặt cát những thảm cát vô tình như cứ dài đi bất tận , trong tim tôi cô đọng mất em rồi đời có vui chăng ? ..................



ĐÔNG HOÀ


  

TRANG CHÍNH TRANG THƠ TRUYỆN NGẮN BIÊN DỊCH HỘI HỌA ÂM NHẠC