TÁC GIẢ
TÁC PHẨM





PHƯƠNG LOAN








ĐOẢN VĂN



MẸ VÀ TÔI

































 













MẸ VÀ TÔI



Mẹ tôi sinh ra và lớn lên tại một làng quê miền bắc Viêtnam trong một gia đình bình thường, và vào thời của mẹ tôi đa số phụ nữ thường không được đi học , nhưng mẹ tôi lại có một sắc đẹp mà tôi nghĩ vào thời ấy ắt phải có nhiều chàng trai làng ngắm nghía ước mơ. Ông ngoại tôi muốn cô con gái rượu phải lấy chồng ở tỉnh để cuộc đời bớt chân lấm tay bùn. Bố tôi cũng sinh truởng cùng một quê như mẹ tôi, nhưng ông đã lên Hà Nội sống từ lúc trẻ, nhân lúc về quê thăm họ hàng bố nhìn thấy mẹ và đem lòng tuơng tư rồi cậy người mai mối và xin cuới mẹ tôi xong ông đem mẹ lên Hà Nội sống.
Cuộc đời mẹ tôi rất êm ả bên bố một công chức cho Toà án thời đó. Theo giòng thời gian và giòng đời đổi thay, bố tôi mang cả gia đình vào Saigon và tôi đuợc lớn lên trên thành phố này.

Nhưng rồi 20 năm sau, bố tôi qua đời sau thời gian bệnh.
Năm 1990 mẹ tôi và cả gia đình tôi sang Mỹ do người chị cả tôi bảo lãnh. Mẹ tôi khi ấy đã tròn 70 tuổi,nhưng trông mẹ vẫn còn khỏe, và với 15 năm sống với các con và các cháu, mẹ thấy hạnh phúc nhiều tuy rằng đôi lúc buồn vì nhớ bố tôi, nhớ bạn bè và mẹ cũng cảm thấy lẻ loi với hàng xóm ở đây.
Một chiều tôi đi làm về ghé ngang qua nhà mẹ để thăm mẹ tôi như thuờng lệ sau mỗi buổi tan sở (vì tôi sống riêng), tôi mở cửa và gọi mẹ ơi! mẹ đâu rồi con đi làm về ghé thăm mẹ đây. Tôi không nghe tiếng trả lời và im lặng quá, tôi tuởng mẹ tôi đang tắm nên không nghe tiếng, tôi đi khắp phòng và gọi mẹ ơi!, rồi vào phòng ngủ của mẹ để tìm mẹ thì tôi chết sững vì thấy mẹ ngã gục trên thảm nhà, cơ thể bất động, gương mặt mẹ như ngủ yên, tôi thét gào ngơ ngác ôm thân thể của mẹ tôi khóc thảm thiết rồi gọi cấp cứu và cố làm hô hấp nhân tạo cho mẹ trong lúc xe cứu thuơng trên đuờng đến nhà. Rồi mẹ được chuyển đi nhà thương General Hospital, phòng cấp cứu. Chị em tôi theo sau với những âu lo, chờ đợi, nguyện cầu......Mặc dù các bác sĩ và y tá ở đây đã cố gắng làm hết sức bằng tất cả phương tiện máy móc tối tân để giúp mẹ tôi hồi tỉnh lại, nhưng mẹ tôi vẫn nằm yên như ngủ và mẹ tôi đã thực sự ngủ một giấc ngủ ngàn thu.Tất cả chị em tôi ở bên mẹ trong bệnh viện nhưng mẹ không bao giờ thức dậy nữa để nói với chúng tôi những lời yêu thương hay trăn trối. Tôi đã ôm mẹ khóc như để cố gắng níu kéo mẹ lại với tôi, trong nước mắt tôi thì thầm nói với mẹ hãy tha lỗi cho chúng tôi không về kịp với mẹ truớc giờ mẹ ra đi.

Tang lễ của mẹ đựơc cử hành thật đơn giản nhưng đầy tình thương, đầy níu kéo và tiếc nuối của gia đình, bè bạn chúng tôi để đưa mẹ tôi đến nơi an nghỉ cuối cùng. Mẹ giờ đã thật sự xa rời chị em tôi vĩnh viễn để về nơi tây Phương, nơi hàng ngày mẹ vui với kinh kệ như lúc con trên dương thế mẹ vẫn tụng niệm hàng ngày.

Bây giờ ngồi đây, viết những dòng chữ này về mẹ, tôi không khỏi bùi ngùi và hồi tưởng những kỷ niệm của mẹ tôi với gia đình. Tôi nhớ mãi ngày tôi trở về với mẹ sau khi cuộc hôn nhân của tôi gãy đổ, mẹ đã ôm tôi và khóc cho đời tôi không may mắn trong hạnh phúc và mẹ vỗ về, an ủi tôi như ngày tôi còn trẻ, lúc ấy tôi thấy mình thật bé bỏng trong vòng tay của mẹ.và hạnh phúc vì được mẹ cảm thông và sẵn sàng đón nhận toi trở về.Lúc ấy tôi thấy mẹ thật bao la và thánh thiện. Mẹ đã khuyên nhủ với tôi rằng:
- Con đừng buồn nữa và hãy nhìn về tương lai và con phải sống cho con vì duyên phận con có lẽ chỉ đến đấy với chồng con thôi. từ nay con hãy vui tươi để giữ sức khoẻ và lo cho cuộc sống và vui với mẹ.
Tôi biết rằng khi tôi có mẹ, là tôi òn có một nơi trú ẩn an toàn sau những trận cuồng phong của cuộc đời. Tôi nhìn mẹ biết ơn từ thâm tâm tôi và nguyện với lòng sẽ mãi mãi yêu thương trân trọng mẹ. Tôi cảm thấy vững lòng, và đi làm bình thường, tôi cũng may mắn là làm trong một trường trung hoc tại San Francisco, bọn học sinh ở đây rất là dễ thương, ngoan, cũng an ủi tôi rất nhiều.
Hồi tưởng khi tôi còn học trung hoc, tôi vẫn thường hay nhõng nhẽo mẹ. Mỗi khi đi học về tôi thích sà vào lòng mẹ thủ thỉ với mẹ về học hành và tâm tình về bạn bè tôi. Lúc ấy mẹ thường mắng yêu :
- Con gái lớn rồi còn nhõng nhẽo, lo học hành và tập tành bếp núc để sau này có đi lấy chồng còn biết mà lo cho chồng con, chứ cứ nhõng nhẽo, trẻ con thế này thì chẳng có anh nào thèm đâu đấy.
Tôi cười và nói với mẹ :
- Con chỉ thích ở với mẹ thôi, vì con chẳng phải lo gì hết, con lấy chồng thì phải chiều chồng, mà con gái của mẹ chỉ biết nhõng nhẽo thôi. Thế là tôi bị mẹ cốc nhẹ cho một cái lên đàu tôi và mắng yêu :
- Thôi đi lấy bát đũa dọn cơm ra cho gia đình ăn, rồi con học bài nữa !.
Khi học xong bậc trung học, lên đại học tôi vẫn còn làm nũng nhiều với mẹ, dù cho lúc này tôi cũng vừa có bạn trai, mẹ tôi vẫn chiều nuông tôi như thưở nào. Cho đến khi tôi tốt nghiệp và đi làm công chức, tôi cũng còn còn nhõng nhẽo. Rồi cuộc sống xoay vần, sau khi bố tôi mất, tôi phải giúp mẹ lo cho các em . Các em lớn, đi lấy chồng ... thế là mẹ lại buồn vì các con dần phải xa mẹ để lo cho đời sống riêng tư chồng con, và chị lớn tôi lúc đấy đã sang Mỹ, ở nhà chỉ còn tôi và người em trai út ở với mẹ. Nhưng rồi , gia đình mẹ lại có thêm các cháu ngoại sau này, mẹ vui nhiều hơn trước nhất là mỗi cuối tuần gia đình các em tôi đem con về thăm mẹ.
Còn tôi lúc ấy tuổi tôi cũng đã lớn, so với tuổi người con gái khác và ở việt nam thì tuổi của tôi thuộc loại đã "toan về chiều" rồi nhưng tôi vẫn vui vì tôi còn có mẹ.
Khi sang đến Mỹ, tôi vẫn hủ hỉ với mẹ tôi trong những tháng ngày tôi còn đến truờng làm học trò, tôi thường cùng mẹ đi dạo và đưa mẹ đi thăm những người bạn mới của mẹ.

Tôi tốt nghiệp và đi làm…… rồi lấy chồng…..rồi…..ly dị…..và tôi lại trở về bên mẹ để ẩn náu sau vết thương lòng vừa rướm máu. Mẹ rộng mở vòng tay đón tôi như vừa tìm lại đuợc cái gì đã mất và tôi thấy mẹ là nơi trú ẩn ấm áp an toàn cho đời tôi mãi mãi.

Nay thì mẹ đã thật sự vĩnh viễn xa tôi.
Mẹ đã về thiên đường để gặp bố tôi nơi ấy.
Giờ thì chỉ còn lại chị em tôi nơi đây với tình thương của mẹ tôi dành cho các con. Tôi biết rằng mẹ ở nơi cao ấy, mẹ sẽ mỉm cười khi thấy các con của mẹ đang sống trung thành với tất cả tâm tình chân thật, vị tha như mẹ thường khuyên dậy.

San Francisco 10-23-2005



PHƯƠNG LOAN


TRANG CHÍNH TRANG THƠ TRUYỆN NGẮN BIÊN DỊCH HỘI HỌA ÂM NHẠC