ĐOÁ HỒNG MƠ ƯỚC



NGUYỄN HOÀNG NGÃI


Em không đẹp như một bông hoa nhưng em duyên dáng và xinh tươi như một trái táo ( ai cũng có cảm nhận như tôi lần đầu tiên gặp em ). Bạn bè trong lớp cùng thầy cô ai cũng khen em về học vấn lẫn hạnh kiểm... Em không đam mê một thứ gì của tuổi học trò như các bạn bè cùng trang lứa - Em chỉ thích lang thang trên những quả đồi để hái hoa và ngắm mây trời vào những buổi chiều được nghỉ học. Ở tuổi học trò nhưng em đã thể hiện một sự lãng mạn của tâm hồn yêu thiên nhiên...

...Thế rồi theo dòng đời…

15 năm sau, tình cờ gặp em trên chuyến xe Sài Gòn - Đà Lạt. Mùa thu năm ấy, nhìn em thật khoẻ mạnh hồng hào - làn da trắng mịn màng của tuổi 15 trên khuôn mặt em không còn nữa, thay vào đó là nét đậm đà, chín chắn của một người phụ nữ tuổi ngoài 30 nhưng hình như những ưu phiền chứa chất trong đôi mắt thật buồn của em.
Gặp lại tôi, em vừa ngỡ ngàng vừa mừng rỡ - Em thao thao kể cho tôi nghe chuyện em nghỉ học, chuyện em trồng khoai, truyện em cắt lúa, chuyện gia đình, ba mẹ, anh chị em với những đau thương chồng chất qua biến cố của cuộc đời , chiến tranh và hoà bình , phân chia và thống nhất... Em kể với tôi đủ chuyện, em bảo rằng em căm ghét những nhà bác học vì họ là những người nô lệ cho những nhà độc tài quân phiệt - các nhà khoa học có khi vô tình họ đã trở thành công cụ để tiêu diệt loài người - em thù ghét chiến tranh - em kinh sợ những vũ khí giết người hàng loạt.
Em muốn gặp gỡ, muốn nói chuyện với những người lớp trẻ tài năng yêu khoa học. Em yêu tổ quốc, yêu quê hương mình và em muốn nói với lớp trẻ theo con đường khoa học cũng yêu tổ quốc, yêu quê hương như yêu khoa học vậy, với những phát minh sáng kiến của mình... Hãy đưa tổ quốc quê hương mình lên đỉnh vinh quang... Đừng bao giờ nuôi mộng bá quyền để trở thành ái quốc cực đoan.
Lúc đầu nhìn em cười, nghe em nói quả thật em là một phụ nữ tuổi ngoài 30 mà tôi cứ ngỡ như em còn hồn nhiên trẻ thơ của tuổi 15, em vẫn trung thực - em vẫn thật thà, em vẫn giản dị như ngày nào còn hồn nhiên hai buổi cắp sách đến trường .
Em hỏi tôi... anh còn nhớ ngày xưa lúc còn bé không ?

Vâng,

Tôi nhớ thật rõ , ngày đó nơi thành phố sương mù - nhà tôi trên dốc Hai Bà Trưng còn em ở cuối dốc - tôi đang là một cậu sinh viên, xa gia đình, theo học năm cuối của trường Đại Học Bách Khoa tại một thành phố xa - Còn em, tuy cùng ở chung con đường nhưng tôi lại lớn hơn em khá nhiều, tôi cũng không biết em học lớp mấy trường nào - tôi quen em trong một dịp thật buồn cười :
Tết năm ấy được nghỉ học về thăm gia đình, tôi ngồi trên ghế xích đu trước sân nhà đọc sách , khuất tầm nhìn ra vườn hoa hồng trước sân bằng một cây hoa tỉ muội, vì trời chiều nên ánh nắng không còn đủ để tôi nghiền ngẫm những nét chữ trên trang sách, tôi cố ngẩng người nhìn về phía trước cây hoa tỉ muội để tìm chút ánh sáng, con chó Mino nhà tôi cứ chạy ra chạy vào ngửi ngửi dưới chân tôi rồi thỉnh thoảng chạy ra cổng vẫy đuôi, tôi hơi ngạc nhiên vì những cử chỉ không bình thường và khá thân thiện của Mino, bỗng dưng cách...cách... một bóng người vừa chạy ra cánh cổng sắt đang khép hờ trước sân nhà, tôi đứng phắt dậy chạy theo ra cổng - nhìn thấy cô bé tuổi chừng 15 cầm một bó hoa hồng ù té chạy, phản ứng tự nhiên tôi chạy đuổi theo sau... Từ trên dốc cao tôi nhìn xuống thấy cô bé đi cà nhắc tay xách một chiếc dép đứt - tôi vừa giận vừa buồn cười nhưng tôi quyết lòng đuổi theo cho bằng được, lúc ấy tôi thấy cô bé đã quăng phắt bó hoa hồng trong hàng rào dã quỳ và tay cầm chiếc dép đứt lững thững đi như không có chuyện gì xảy ra... Tôi nhìn xuống vệ đường tìm nhặt một sợi dây thun và tiến sát sau lưng cô bé chỉ còn cách nhau khoảng chừng một thước.
- Cô dép đứt ơi ! dây thun đây nè, cột vào mang cho đỡ đau chân. Cô bé nhìn tôi vừa quê lại vừa sợ, rồi rơm rớm nước mắt...Bỗng nhiên tôi thấy khuôn mặt cô bé lì...lì... thật dễ ghét nhưng cũng lại thật đáng yêu...
Cô bé nói nho nhỏ...anh dây thun ơi.......
Đấy ! Kỷ niệm khởi đầu của chúng tôi là như thế, sau đó cứ mỗi năm vào mùa hè hay Tết Nguyên Đán tôi về thăm nhà ở ngôi biệt thự trên dốc Hai Bà Trưng tôi đều ghé thăm cô bé dép đứt rồi mỗi buổi chiều thứ bảy của mùa hè trước sân nhà cô bé không vắng tiếng gọi " dép đứt ơi", bó hoa hồng này là của em (tôi biết em rất thích hoa hồng) và cô dép đứt cùng anh dây thun đã trở thành đôi bạn hàng xóm thật thân thương...
Rồi từ đó, cô bé không còn bị đứt dép và tôi không phải nhặt dây thun nữa...Nhưng con Mino lại vắng bóng cô hàng xóm vào vườn hái hoa nên nó chỉ vẫy đuôi khi chứng kiến mỗi chiều thứ bảy lúc thấy ông chủ nhỏ mang một bó hoa hồng xuống dốc.. Thế đấy....
Tôi còn nhớ buổi chiều cuối cùng của chia xa ... Buổi chiều hôm đó, tôi hái một bó hoa hồng màu trắng tặng em . Em cười cười, khuôn mặt lì....lì... nói với tôi rằng:

Ngày xưa, em yêu hoa hồng đến độ mỗi chiều thứ bảy lẻn vào ngôi biệt thự bẻ trộm hoa hồng đến độ con Mino quen thuộc và phát thương... Anh dây thun ơi,sao hôm nay em nhìn bó hoa hồng trắng tinh khiết quá, tươi đẹp quá, từ nay anh đừng hái hoa hồng cho em nữa...

Tôi không ngờ đó là buổi chiều cuối cùng của chia xa.

Rồi với khúc quanh của lịch sử, của dòng đời, tôi đã đi xa thật xa, 15 năm xa cách em với một nửa vòng trái đất, tôi không còn gặp em vào mỗi mùa hè, mùa tết với những chiều thứ bảy với bó hoa hồng thật tươi, thật đẹp.. với nụ cười thật xinh, thật duyên dáng của em. Để rồi chỉ được gập lại em bất ngờ trên chuyến xe không định trước...mà lại quá ngắn ngủi..

Em !

Chiều nay thứ bảy, tôi đang ngồi trên một ngọn đồi cũng thật nhiều bông hoa cây lá và trên bầu trời cũng thật nhiều mây bay, nhưng cũng lại thật xa quê hương..Tôi nghĩ về em và ước gì mình lại được gập nhau, ước gì lại nhìn thấy em với nụ cười thật tươi, thật viên mãn... Rằng - quê hương mình có nhiều đổi mới với nhiều tiến bộ. Hàng hàng lớp trẻ yêu khoa học như yêu đất nước mình cùng nhau xây dựng quê hương vươn lên trên đỉnh phồn vinh.... Để tôi có được sự ấm áp của tình người, tình quê hương - Để tôi, tôi được có em với bó hoa hồng mỗi chiều thứ bảy của mùa hè, mùa thu, mùa đông - và cả mùa xuân trên quê hương mình nhé em.


Đà Lạt, 19 tháng 8 - 2004






© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật lại theo nguyên bản của tác giả đã gởi ngày 20.08.2004.