©

NEWVIETART & VIỆT VĂN MỚI



Một tác phẩm của Võ Trịnh Biên

CHÀNG BỒI BÀN VẼ TRANH BẰNG NGÓN TAY.


VÕ TẤN


Trở lại Đà Lạt lần này, tôi được anh Nguyễn Tấn On -Trưởng gia đình Áo Trắng Đà Lạt đưa đi xem tranh. Không phải đi các phòng Tranh triển lãm của các Hoạ sĩ tên tuổi mà xem tranh của một chàng trai vừa làm Bồi bàn vừa âm thầm vẽ. Điều đặc biệt anh ta không vẽ bằng cọ, bằng dao mà bằng các đầu ngón tay của mình. Anh tên là Võ Trịnh Biện sinh năm 1968, quê ở Quảng Ngãi vào học Ngữ văn Trường Đại học Đà Lạt. Nhưng con đường học Văn của Võ Trinh Biện bị giáng đoạn khiến anh phải đi làm đủ thứ nghề trên Thành phố sương mù kiếm sống. Và rồi sự đam mê nghệ thuật vẽ của chàng trai không chịu ngủ yên, Võ Trịnh Biên tự tìm tòi nghiên cứu học vẽ tranh bằng cách riêng của mình. Người ta vẽ bằng râu, vẽ bằng lưỡi…Biện vẽ bằng những đầu ngón tay.

20 năm qua Võ Trịnh Biện lập nghiệp ở Đà Lạt trải qua rất nhiều sóng gió, anh âm thầm góp vào nền hội hoạ nước nhà theo cách riêng của mình, anh tự học và tự làm. Để nuôi sống niềm đam mê hội họa anh mở quán bar, có tên Bar-Art - Số 70 đường Trương Công Định Đà Lạt. Mặt tiền của Quán có chút “hoang dã” trang trí bằng tre quét dầu bóng màu cà phê, bước vào bên trong dưới la-phong trần nhà pêtông là một cái chòi mái tranh, một quày rượu ngoại lấp lánh với những ánh sáng đèn vàng ấm áp dân dã. Ngoại ngữ của Võ Trịnh Biện đủ giao tiếp trong nghề kinh doanh quán Bar. Anh là một bồi bàn dễ mến luôn chào mời nhỏ nhẹ và cũng là ông chủ của quán Bar-Art phục vụ tận tình, khách đến quán có cả ta lẫn Tây đều rất ngưỡng cách sắp đặt bài trí, họ vừa xem được những tác phẩm tranh vẽ vừa được tác giả thuyết minh khi có nhu cầu.

Vẽ bằng đầu ngón tay, tranh của Võ Trịnh Biện trở nên lạ và rất riêng. Năm 2006 Võ Trịnh Biện được mời sang Hồng Kông biểu diễn thủ pháp vẽ tranh bằng ngón tay trước công chúng yêu nghệ thuật hội họa của đất nước này, tai đây cũng đã có một họa sĩ người Trung Quốc dùng cái lưỡi biễu diễn vẽ tranh. Đó là chuyện tôi nghe và thấy một Võ Trịnh Biện trên báo chí nước ngoài, còn chính mắt tôi trông thấy một Võ Trinh Biện ở Đà Lạt đang vẽ tặng tôi một chữ nôm thư pháp bằng ngón tay bôi mực xạ thành những đoạn trúc rất điêu luyện. Anh kể: ở Bar-Art những lúc không có khách anh leo lên xưởng vẽ, khách vào thì chạy xuống rửa vội sơn rồi đeo găng tay, khoác áo veston vào tiếp. Có đêm khi thành phố Đà Lạt chìm trong sương anh ngồi một mình, tĩnh lặng và suy tư cho những sáng tạo…Rảnh lúc nào là vẽ lúc ấy bất kể thời gian khi quán Bar không còn khách. Vẽ bằng đầu ngón tay anh cảm thấy rung cảm hơn, gửi gắm tư tưởng của mình vào tác phẩm như truyền vào chất liệu những nội lực để bức tranh tự nó xuất hồn.”.

Chẳng tự xưng mình là họa sĩ, Võ Trịnh Biện lần đầu tiên đưa tranh ra mắt công chúng - xuất thân từ nghề bồi bàn - mở cuộc triển lãm độc diễn về tranh sơn dầu tại Nhà triển lãm trung tâm TP Đà Lạt. Cuộc triển lãm người qua lại rất đông mà không thấy bóng dáng quan chức đến dự và cắt băng khai mạc như thường thấy ở những hoạ sĩ khác, ngoại trừ giới văn nghệ, khách du lịch và người dân Đà Lạt. Một số tác phẩm của anh được giới chuyên môn nhận xét “đạt đến độ bất ngờ, khi chúng được sinh thành bởi một nghệ sĩ không trường lớp, vẽ bằng thứ năng khiếu trời cho; đó là sự ray rứt ở cõi người từ những trạng thái thân phận, có thông điệp, có tư tưởng. Các bức như Lưu đày, Mưu sinh, Say, Chết cho trăng, Vết thương lòng, Không nhà, Thuyền ơi, Đối thoại, Diện mục, hay bộ bốn bức “kể” về nỗi lòng một thiếu nữ nào đấy khi bốn mùa Xuân - Hạ -Thu - Đông qua nhan sắc... đáng xem”. Ngày đó cũng là bước đi trên con đường kinh doanh nghệ thuật của anh. Tranh của Võ Trịnh Biện khách trong và ngoài nước đặt hàng ngày càng “dày”, anh đã có ít vốn để mua sơn tái sản suất. Ngày 18/1/2008 tại nhà triển lãm thông tin Đà Lạt là triển lãm cá nhân thứ 6 của chàng hoạ sĩ cá biệt trên thành phố này.

Anh tiết lộ với tất cả bạn bè nhờ vào việc vẽ tranh và kinh doanh quán Bar mà Biền đã tồn tại trên miền đất Du Lịch cái gì cũng đắt đỏ. Hiện giờ xưởng vẽ 70- Trương Công Định, Đà Lạt, trong vòng 7 năm tranh của anh có hơn 800 bức, chưa nói hàng trăm tranh đã xuất ngoại và vài chục bức anh vẽ tặng bạn bè khắp nơi treo làm kỷ niệm. Nhìn tranh của Võ Trịnh Biện không thể lộn với bất kỳ ai vì anh ký vào tranh “dấu vân tay” của mình.




.tải đăng theo bản của tác giả ngày 07.04.2008.