Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới




TÂM TỪ RỘNG MỞ

TRONG TÁC PHẨM “ĐƯỜNG TRỞ VỀ”

CỦA HT THÍCH THIỆN ĐẠO








T háng chạp năm 2015 tôi may mắn được tham dự buổi gặp gỡ giới thiệu tác phẩm “Đường Trở Về” của Thầy Thích Thiện Đạo tại cà phê Đồng Dao, thành phố Tuy Hòa. Tôi gặp lại Thầy sau 40 năm kể từ năm 1975. Tôi rất vui vì biết mình có duyên lành, có mặt trong buổi tối hôm ấy với đông đủ thân hữu, bạn Đạo của Thầy - những người Thầy năm xưa ở Trường Trung học Bồ Đề Hiếu Xương, và nhiều bạn học cũ của tôi. .

Đường Trở Về gồm có ba phần:

     -Phần I: Ý Thức Chuyển Hóa.

     -Phần II: Mặn Mà Hương Đạo.

     -Phần Phụ lục.

     Sách dày 206 trang - nhà xuất bản Hồng Đức 2016 .

Thật bất ngờ và vui mừng khi biết Thầy của mình là một nhà văn, nhà thơ, và là một vị hòa thượng uyên thâm, cao quý. Cầm tác phẩm “Đường Trở Về” trên tay, tôi vô cùng xúc động và thầm nghĩ “Có đường trở về, ắt phải có sự ra đi”_; đi đi, về về trong bể trầm luân. Thế rồi tôi liên tưởng đến những ngày còn bé, Ba Mẹ tôi nhiều lần sai tôi đi đến nơi nào đó để làm những việc mà Ba Mẹ tôi cần sai biểu. Lần nào ông cũng nhắc tôi “Làm xong, con nhớ về liền đấy nhen, đừng để lạc đường không biết về nhà thì khổ”. Vậy mà, do mãi ham chơi và đoảng nên tôi cứ la cà, nhiều khi không nhớ Ba Mẹ đã sai mình đi đâu, làm gì? Có khi không còn nhớ đường về nhà, để Mẹ tôi phải chạy đi kiếm. Và có lẽ Thầy giống như Ba Mẹ tôi ngày trước, đã chỉ cho tôi con đường trở về với Tự Tánh, với Thiện Lành, với cứu cánh giải thoát khỏi nỗi khổ đau trầm luân, để đời nầy được vui, đòi sau cũng đượcvui!.

Đường Trở Về là tâm sự, là tấm lòng Từ rộng mở, đón chào mọi người. Thầy đã nhắc nhở mỗi chúng ta hãy tự mình quay về quay về với bản tâm thanh thịnh vô nhiễm đã sẵn có từ ngàn xưa, mà chúng ta đã quên mất mãi trôi lăn theo giòng sinh tử, luân hồi khổ đau muôn kiếp. Vị vô minh che mờ, chúng ta không nhớ mình là ai, từ đâu đến, sẽ đi về đâu, và mình đang làm gì? Sự khuyên nhủ, nhắc nhở như lời kêu gọi tha thiết “Hãy dừng lại đừng rong ruổi tìm cầu nữa, chúng ta sẽ nhận diện được con người thật của chúng ta. Của báu không ở bên ngoài, mà ở ngay trong ngôi nhà tâm thức của chúng ta” (Người Xa Nguồn Cội trang 79).Chúng ta đã lang thang trên khắp nẻo đi về, vì danh lợi, vì nhu cầu để vun đắp cho bản thân; và vì mê mãi hưởng thụ nên quên hết lối trở về, càng ngày ta càng lún sâu trong lầm lạc, u tối. Hãy lắng nghe lời của Thầy: “Đã đến lúc chúng ta cần phải trở về với chính mình. Dù có bị trôi lăn vạn nẻo luân hồi hay hụp lặn trăm sông ngàn biển, chúng ta vẫn có thể vượt qua, nếu chúng ta thật sự biết hối đầu” (Người Xa Nguồn Cội – trang 80) - thiết tha làm sao, như lời dịu ngọt dỗ dành những đứa con đi lạc đang đứng bơ vơ giữa dòng đời vạn nẽo

Tôi rưng rưng theo giòng cảm xúc khi suy gẫm về cuộc đời mình và tôi nghe cay ở mắt khi đọc câu “Dù có trôi lăn vạn nẻo luân hồi hay hụp lặn trăm sông ngàn biển chúng ta vẫn có thể vượt qua”. Tôi lăn lông lốc hết nơi này đến nơi khác, khi lên rừng, lúc xuống biển; không biết mình tìm kiếm cái gì, mà lúc nào cũng âu lo, buồn phiền, khổ sở. Vậy là tôi cũng có thể vượt qua, như lời Thầy đã dạy? Tôi hân hoan lắm, vì đã nhiều lần tôi tự hỏi chính mình như thế, nhưng tôi không tự trả lời được. Và tâm tôi như được mở ra: “Cầu làm Phật tức là tìm về với tính giác, với con người thật của mình. Khi nào ta bắt gặp được con người thật của ta, tức là ta đã thể nhập vào thật tánh, chân như tánh, như lai tánh” (Tìm Phật Ở Đâu – trang 26). Tôi đã mãi mê tìm kiếm, lên rừng xuống biển trong vô vọng, nên tôi đã đánh mất sự an lạc vì vọng tưởng; vì mong cầu từ bên ngoài; tôi không biết, không nhìn thấy con đường nào là đi đúng trên ngã rẽ của cuộc đời mình.

Mầu nhiệm thay! “Tính giác có sẵn trong mỗi chúng ta, thế nhưng chúng ta đã quá nhiều trôi lăn chìm nổi theo trần lao, mãi tìm cầu ảo ảnh bên ngoài cho nên ta đã đánh mất ta” (Tìm Phật Ở Đâu – trang 26). Và “Phật không ngoài chúng sanh, chúng sanh không ngoài Phật. Phật và chúng sanh khác nhau ở mê và ngộ. Mê là chúng sanh, ngộ là Phật, mê thì bất an khổ não, ngộ là an lạc, tự tại” (Tìm Phật Ở Đâu – trang 25). Thế rồi, tôi như ngộ ra, tất cả mọi của cải, vật chất chỉ là giả tạm, hư huyễn - ngay cả cái thân mình cũng thế. Mọi thứ rồi sẽ mất đi, tan biến theo thời gian, theo chuỗi nhân duyen vô thường, sau khi mình rời bỏ thân này. Và tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn, an tâm hơn khi đã hiểu ra được như thế. Tôi tập buông xả tất cả những vướng bận không cần thiết, để được nhẹ nhàng “nhẹ nhàng thì bay lên, nặng nề thì rơi xuống” như lời giảng của Thầy hôm lễ Đại tường thân mẫu của Thầy tại chánh điện chùa Phi Lai.

Vâng, cuộc đời là vô thường, con người là vô thường, tất cả các pháp đều vô thường. Cho nên nhận chân, thẩm sâu được chân lý vô thường thì mọi vọng duyên đều rơi rụng, không còn gì phải nhọc công ôm giữ, để phải thủ chấp một cách đáng thương” (Vườn Tre Lặng Gió – trang 168). Vâng! Cuộc đời vốn vô thường cho nên mọi thứ có rồi không, không rồi có, mình không cần phải nhọc công ôm giữ lấy những cái bên ngoài. Tôi đã hiểu được rằng, có tìm kiếm, có cố giữ, rồi cuối cùng cũng chẳng được gì, chẳng mang theo được khi ta xuôi tay. Thế rồi tôi tự quay vào bên trong, tự xem lại chính mình; và tôi cảm thấy lòng vui hơn, bớt đi sự phiền não vốn có trong đời sống.

Những lời tâm huyết của Thầy cùng với Tăng Ni đệ tử được chia sẻ trong Tác phẩm thật đáng trân trọng. Thầy tự xem mình như một người đi trước, tạo thuận duyên cho đệ tử phát triển tính Phật vốn có trong mỗi người. Thầy chỉ là người bình thường, không phải vĩ nhân, lại càng không phải là thần thánh, nhưng Thầy có tâm nguyện: “Đời đời được tu tập chánh pháp và được an trú trong chánh pháp, vĩnh viễn xa lìa tà kiến đảo điên” (Lời Huấn Thị Sau Cùng – trang 187). Thầy khiêm nhượng dặn dò các đệ tử, hãy luôn cảnh giác trước sức mạnh danh lợi, vật chất; hãy luôn tôn trọng mọi người, không phân biệt cao thấp; hãy học hỏi để tuệ giác là ngọn hải đăng giữa biển đời tăm tối; hãy hiểu rõ giá trị phép tu “hành xả”, bất vọng, bất cầu; cẩn thận đừng rơi vào ngã chấp. Tôi càng tôn kính Thầy hơn khi nghe Thầy nói: “Cho tới bây giờ, Thầy cảm thấy Thầy không là Thầy nữa, mà đã hòa nhập vào các con. Cho nên thay vì cảm niệm về Thầy, các con nên hướng về nội tâm các con. Khi nào các con biết nắm bắt được các giá trị tâm linh, tự nhìn rõ được bản tâm của các con, đó chính là lúc các con tôn vinh Thầy, và các con cũng tôn vinh chính các con nữa. Hãy nổ lực tu tập và phụng sự bằng tất cả nội tại của các con, chớ nên tìm kiếm và vay mượn bên ngoài”. (Lời Huấn Thị Sau Cùng – trang 188- 189)

Đọc được “Đường Trở Về” tôi biết rằng, mình thật có duyên lành với Phật pháp, mới có được tác phẩm này, để giúp tôi có thể tìm được an vui mỗi ngày trên con đường tìm về với niềm An Lạc vĩnh hằng, đích thực của dời người. Tôi nghĩ, đây là một Tác phẩm thật cần thiết không những cho các đệ tử, Phật tử; mà còn cho tất cả những ai muốn trở về với cuộc sống An Vui - muốn trở về nguồn cội, về ngôi nhà Hạnh Phúc xa xưa của chính mình….


10/2017




. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả ngày 26.11.2017.

trích đăng lại bài vở đăng tải trong việt văn mới - newvietart.com xin vui lòng ghi rõ nguồn

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004