Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới






VÙNG ĐẤT TÔI YÊU

TIẾNG SÁO DIỀU VỌNG VANG… 

NHỚ VỀ LÀNG CŨ






Đ ấy là ý thơ của Nguyễn Chính Viễn, toàn văn câu đó như sau: 

Tiếng sáo diều vang vọng thinh không
Dâng trào nỗi nhớ về làng cũ…

Hai câu thơ này trong bài Tiếng sáo diều có trong tập thơ mà các quí vị và các bạn đang cầm trong tay, gợi lại tuổi thơ trong trẻo của mỗi chúng ta, gắn liền với làng quê, với những kỉ niệm vui buồn của tuổi học trò. Ở đây tiếng sáo diều chỉ là cái cớ, cũng có thể gọi là cái “duyên”, nhờ có nó mà mối liên tưởng được hình thành. Thơ là như vậy. Hiện thực chỉ vừa đủ để gợi ra một vùng sâu, một vùng xa thăm thẳm trong kí ức của con người.

Về cơ bản, toàn bộ tập thơ VÙNG ĐẤT TÔI YÊU của Nguyễn Chính Viễn không đi theo hướng ấy. Và tôi cũng không coi đó là một nhược điểm. Tôi đọc thơ ông thường xuyên trong dăm bảy năm nay, có thể ông còn viết trước đó nhiều năm nữa, kể cả văn xuôi, bao gồm cả các loại kí, truyện ngắn và tiểu thuyết, nhưng trong phạm vi của tập sách này, tôi chỉ nói về mối quan tâm của ông với thơ. Mỗi người viết văn, làm thơ đều có cái tạng của mình. Và ông sẽ thành công nếu đi đến tận cùng và đẩy cái tạng ấy về phía nghệ thuật. Nguyễn Chính Viễn có làm được điều ấy không?

Bạn đọc sẽ nhận ra ngay một ngòi bút chân thực, chất phác và có phần hơi thô ráp. Nghĩa là hiện thực tràn đầy vào thơ ông. Nó hiện lên trong mọi góc cạnh, kể cả trong mọi tâm tư. Mặt mạnh của ông nằm ở chỗ này và đó là một ưu điểm lớn. Ông tôn trọng sự thật và để sự thật tự cất lên tiếng nói. Lối viết này của ông, đưa ông đến gần với văn xuôi hơn, nhưng nhờ thế mà tập sách có sức nặng của đời sống. Vì nặng nên nó khó bay cao, cũng như cánh diều thơ phải mong manh thanh thoát thế nào, mới có thể cất mình lên lưng trời xanh, chỉ để lại cái tiếng sáo, tức là cái tiếng vọng vang của tâm hồn mình và phó mặc nó cho trời mây sông nước…

Ông đặt tên tập là VÙNG ĐẤT TÔI YÊU. Toàn bộ tập thơ toát lên rất rõ điều đó. Nghĩa hẹp thì đây là vùng than điện Uông Bí, thành phố Uông Bí, nhưng nghĩa rộng thì bao hàm tất cả những nơi ông đã đến, đã đi qua, Chỗ nào cũng là “vùng” tâm niệm của ông về quê hương đất nước, về hình ảnh đẹp của con người, nhất là con người lao động. Hình ảnh người công nhân, đặc biệt ở đây là công nhân mỏ, hiện lên rất khỏe mạnh trong sáng, tận tâm với sự nghiệp làm than và với Tổ Quốc. Cùng với Vũ Thế Hùng và Hoàng Tháp, ngòi bút của Nguyễn Chính Viễn tạo thêm một điểm nhấn về phần cốt lõi của nền văn học chúng ta, nền văn học viết về giai cấp công nhân, viết về người lao động.

Nếu có một điều mong mỏi ở tác giả là làm sao “ cất mình qua ngọn tường hoa” ( Nguyễn Du) của đời sống, để câu thơ cũng như tiếng sáo diều vang vọng hơn nữa vào tâm hồn người và chính nó là tâm hồn người, hiện hữu vững bền trong đời sống văn hóa và tinh thần chúng ta hôm nay và may ra, còn hi vọng đến được với con cháu mai sau. 

Tôi nói điều ấy với Nguyễn Chính Viễn cũng là nói với chính mình, vì chặng đường vượt lên trong nghệ thuật, thì ai cũng như ai, đều gian khổ và chênh vênh lắm…

Chúc mừng Nguyễn Chính Viễn với tập thơ thứ hai này, bởi vốn sống trong ông còn phong phú lắm, sức viết của ông còn dư dật lắm, nội lực và tâm huyết của ông còn dồi dào lắm…


(NXB HNV tháng 11-2015)



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNinh ngày 12.12.2015.


VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004