Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới


ĐỌC “ĐIỀU KỲ DIỆU CỦA TÌNH YÊU”

của HUỲNH THIÊN KIM BỘI







Đ ược tác giả quyển ĐIỀU KỲ DIỆU CỦA TÌNH YÊU vừa xuất bản tặng và yêu cầu đưa ra nhận xét. Thoạt đầu thì tôi cũng thấy hơi ngại ngần vì việc này tôi không quen, nhưng không nỡ phụ lòng tác giả. Sau đó, tôi nghĩ có lẽ mình cũng có thể viết năm ba câu gì đó, bởi thật ra thời trẻ ai mà chẳng từng cảm xúc với những cung bậc của tình yêu? Tình yêu là vườn hoa muôn sắc luôn có sức hấp dẫn mọi người. Ai cũng từng bước vào đó để rồi bước ra với những tâm trạng không ai giống ai: tuyệt vọng, cay đắng, tủi hờn, tiếc nuối, nhớ nhung… thậm chí là hận đời! Ai cũng có cách yêu của mình. Nhưng dù sâu, cạn, đậm, nhạt... như thế nào, tôi tin rằng tình yêu có một công thức chung mà mỗi người chúng ta khi nhìn lại quá khứ cũng thấy mình từng ở đâu đó qua những gì tác giả khơi gợi.

Qua 34 câu truyện được chia làm 3 nhóm: Tản văn, Một chút riêng tư, và Truyện ngắn được viết trong 7 năm, từ năm 2.000 cho đến năm 2.007. Trong đó, tác giả đã mô tả những đoạn đời của mình, từ chút xao động đầu đời của tuổi mới lớn, đến những lần tình yêu đến, rồi đi. Những thăng trầm của gia đình. Tình yêu thương với cha, mẹ, và những cảnh đời. Những va chạm trong cuộc sống khi ra đời. Nhưng tôi chú ý nhất là những bài viết về Tình Yêu mà qua đó, tác giả mượn để gởi gắm tâm sự của mình.

Bộc bạch lý do để viết về tình yêu của mình trong bài “Một chút tình mong manh” Kim Bội viết: “Khi tôi viết câu chuyện về tình yêu, về kỷ niệm đẹp của tôi và bạn, cũng là tôi viết cho tôi, và những kỷ niệm đó cũng là một phần đời sống của tôi”. Và cuộc sống đời thường của tác giả đã thể hiện đúng như những gì mình viết: “Nhiều năm trôi qua, cũng có cơ hội gặp gỡ nhiều người, nhưng hình như tình yêu chỉ đến một lần. Nỗi nhớ về anh, về một tình yêu đầu đời đã khép lại trong tận cùng sâu thẳm trái tim tôi và chỉ một mình tôi hiểu”. Chính vì vậy mà tác giả đã sống với những hoài niệm sâu sắc mà ta có thể đọc thấy trong từng câu chuyện.

Chính những hoài niệm đó làm cho tác giả lúc nào cũng mang một mối u hoài, chỉ mình mình biết, chỉ mình mình hay, để sống bằng ký ức, sáng tác và ru trái tim mình qua những trang viết, trải lòng trong đó, vui buồn cùng những nhân vật của mình.

Tình yêu trong suốt quyển truyện là những gì mong manh, không đi đến kết thúc như chính tác giả đã bộc bạch qua suy nghĩ của Bạch Dương trong truyện cuối ‘Biển Đêm Bềnh Bồng’: “Dường như tâm trí và trái tim cô có một chu trình đối nghịch. Tình yêu là món quà Thượng Đế trao cho con người. Tại sao cô phải sống cô đơn. Tại sao cô phải dằn vặt?”. Nhưng có lẽ chính cái cô đơn, cái dằn vặt đó lại là chất liệu cần thiết để tác giả viết ra những câu chuyện hết sức nhẹ nhàng, nhưng cũng không kém phần lôi cuốn, cho những nhân vật của mình đến với nhau bằng những tình cảm trong sáng, nhưng mong manh, dễ vỡ, để rồi chỉ còn là những kỷ niệm, để tác giả đắm mình trong đó, rồi tự vỗ về, an ủi, và gói ghém tâm sự riêng tư của riêng mình trong thế giới văn chương: “Đêm, tôi chong đèn đến khuya trước trang giấy và cây viết. Tôi dấn thân vào thế giới văn chương chữ nghĩa bằng sự đam mê tìm tòi, khám phá”.

Đọc hết tập truyện “ĐIỀU KỲ DIỆU CỦA TÌNH YÊU”, tôi thấy tác giả vô tình đã trở thành nhân vật có cuộc tình mà nhà Thơ Xuân Diệu diễn tả: “Tình chỉ đẹp những khi còn dang dở”. Có lẽ thế. Bởi khi tình yêu không trọn vẹn, người ta mới còn đầy cảm xúc, mới tiếc nuối, tưởng tượng những gì kỳ ảo, lung linh, những nỗi mong nhớ da diết và những kỷ niệm không thể quên. Với Kim Bội thì “Giấc mơ tình yêu của chúng ta vẫn mãi là giấc mơ”. Nhưng cô hài lòng với những giấc mơ của mình:“Đối với tôi, tình yêu vẫn là những đóa hồng rực rỡ sắc hương để làm đẹp cho đời, cho người”. Với tất cả sự trân trọng đối với tình yêu, cô đưa ra thông điệp: “Hãy nâng niu và giữ gìn tình yêu, dù tình yêu đến cho ta sự thăng hoa, niềm hạnh phúc, hay chỉ mang đến cho ta một sự mất mát, chia lìa. Có một tình yêu trong trái tim là có một đóa hồng cho một ngày, một đời ngắn ngủi. Tình yêu có chia xa. Đóa hồng có tàn phai thì điều kỳ diệu của tình yêu vẫn còn mãi trong trái tim ta, trong trái tim người ta yêu thương”.

Trong trái tim người Kim Bội đã từng yêu thương thì không biết có còn chút vấn vương gì hay không, nhưng với Kim Bội thì tôi tin rằng tình yêu vẫn còn nồng nàn, âm ỷ, pha một chút chua chát. Dù mạnh mẽ đến thế nào thì người phụ nữ cũng rất cần một bờ vai để nương tựa. Bản thân Kim Bội cũng không ngoại lệ. Cô rất muốn gắn bó với tình yêu, nhưng định mệnh hình như hơi khắc nghiệt đối với cô, dù khi yêu cô cũng không đòi hỏi gì nhiều. Cô tâm sự: “Tôi cũng cần một tình yêu thật sự, một người biết chia sẻ khó khăn trong cuộc đời”. Tiếc thay, đối tượng cô chọn lại “bận bịu lo toan quá nhiều về sự thăng tiến, vật chất, tiền tài…” và có lẽ còn… thực dụng nữa, nên trái tim mong manh, chân chất, đặt quá nhiều kỳ vọng vào một tình yêu không tính toán của tác giả đã bị thương tổn, để rồi cũng đành chia tay. Những nhân vật trong truyện, có lẽ do ảnh hưởng phần nào từ những cuộc tình dở dang của tác giả, nên đa phần rơi vào nghịch cảnh, dù có cố gắng níu giữ, nhưng rồi cũng… “Cuối cùng là tình bơ vơ” (mượn lời của nhạc sĩ Lam Phương)!

Dù cuộc sống thường nhật là một mình đi về, và cũng không dư giả gì, nhưng người mang nghiệp văn chương không bao giờ cô đơn. Tác giả có cả một thế giới rộn ràng, những nhân vật mang nhiều màu sắc, tính cách. Qua họ, cô tha hồ sáng tạo, bay bổng, cho nhân vật của mình gặp gỡ, hẹn hò, chia tay… đủ mọi tình huống tùy theo cảm hứng: “Khi đặt viết vào trang giấy trắng, trí óc tôi bay bổng vào từng câu truyện, từng số phận của nhân vật tôi tạo ra. Tôi hoàn toàn quên hết xung quanh, quên cả chuyện cơm áo gạo tiền, những lo toan của cuộc đời nghèo khó. Tôi cảm thấy hạnh phúc và sung sướng khi thực hiện được mơ ước và đam mê của mình, cái duyên nghiệp văn chương được thừa hưởng từ ba tôi”.

Với từng đêm góp nhặt, nâng niu những mảnh tình tan vỡ để tự vỗ về mình, tôi thấy ĐIỀU KỲ DIỆU CỦA TÌNH YÊU vẫn chưa thật sự đến. Nhưng tác giả vẫn chưa thôi nuôi hy vọng. Bằng chứng là cô vẫn còn nói nhiều về điều đó với những lời lẽ đầy nồng ấm, trân trọng, tha thiết. Cô khẳng định: “Tôi vẫn đi tìm cái đẹp của tình yêu”. Vâng, chúng ta sẽ cùng đợi chờ với tác giả, biết đâu một ngày nào đó “ĐIỀU KỲ DIỆU CỦA TÌNH YÊU” sẽ xảy ra? Vì cuộc sống dẫu bộn bề lo toan, cuộc đời dẫu vô tình, con người dẫu bạc bẽo, nhưng trong âm thầm, chúng ta vẫn chờ mong một phép mầu, một kết thúc có hậu, phải không KIM BỘI?


Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 12/9/2015



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 14.10.2015.


VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004