|
TÁC PHẨM TÁC GIẢ
NGUYÊN HÙNG
. Tên thật là Nguyễn Nguyên Hùng
. Sinh năm 1955 tại Nghệ An.
. Tốt nghiệp kỹ sư công trình thủy (Hà Nội, 1979).
. Bảo vệ Tiến sĩ Thủy công - Nền móng (Nga, 1994).
. Hiện là Trưởng phòng Khoa học Kỹ thuật & Đối ngoại của Công ty Tư vấn Xây dựng Điện 2, Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN).
. Làm Thơ từ thời sinh viên .
. Có thơ in trên các báo, tạp chí TW và địa phương từ năm 1980 đến nay.
. Hiện là cộng tác viên chuyên mục "Chân trời văn học" của tạp chí Tài Hoa Trẻ (chuyên đề của Báo Giáo dục và Thời đại)
GIẢI THƯỞNG :
. Tài hoa Biên Khảo Biên Dịch cho một loạt bài giới thiệu các nhà thơ Nga.
ANH CHẲNG THỂ QUÊN
Anh chẳng thể quên đâu
Chiều bến sông sóng vỗ
Bồi hồi từng hơi thở
Em nguyện thề thương anh.
Em như làn sóng xanh
Anh như con thuyền cũ
Sóng mơn man, vần vũ
Thuyền chòng chành bão giông.
Thế mà giờ nói “không”
Sóng đã thành “xa ngái”?
Thuyền nay không còn lái
Biết trôi dạt phương nào?
Từng ngày ngóng đợi nhau
Thuyền muốn mờ con mắt
Sóng không thôi dào dạt
Sông thu vàng mênh mang.
2002.
THU HÀ NỘI
Thu về lãng đãng hồ Tây
Giăng mờ mặt nước sương, mây la đà
Thu về hối hả Hồng Hà
Mênh mang cuồn cuộn phù sa đỏ ngầu
Thu về theo hạt mưa ngâu
Lúc thưa lúc nhặt nhịp cầu thương yêu
Thu về bay bổng cánh diều
Tiếng chim rộn rã giữa chiều phố đông
Thu về theo gánh hàng rong
Chuối, hồng cùng với cốm Vòng, lá sen…
Thu về tôi lại nhớ em
Một thời hương bưởi đọng trên tóc thề
Bây giờ dẫu chẳng là gì
Vẳng nghe sấu rụng vẫn se se lòng
Nhớ ngày em đi lấy chồng
Heo may cũng nổi bão giông Bờ Hồ…
14.9.06
SAO TÔI LẠI GẶP EM
Từ lúc gặp em
Tôi không hề muốn làm mai nữa
Dẫu biết thế là đùa với lửa
Nhưng trái tim tôi chẳng lỗi hẹn bao giờ
Tôi thầm tiếc đã có lần nhanh nhảu nói hộ nhà thơ
Điều đáng lẽ dành cho mình mới phải
Để chiều nay lại tự trách lòng khờ dại
Biển Hòn Rơm ủ nóng lửa phương nào?
Sóng dưới chân khe khẽ rì rào
Sóng trong ngực gầm gào như bão bể
Những tưởng tránh lòng mình thì ra Mũi Né
Mà con sóng vô hình phủ trọn cả ngày đêm
Tôi tự vấn mình: sao lại gặp em?
Mũi Né,
BẮC KINH
Chúng tôi đến Bắc Kinh một chiều giá rét
Tuyết đầu mùa bất chợt trong đêm
Các bạn tôi reo vui lần đầu thấy tuyết
Tôi lặng ngồi ấm áp nhớ về em.
Vạn lý trường thành mờ sương lạnh
Tấp nập khách thăm đủ màu da
Mọi người thi nhau làm hảo hán(*)
Tôi muốn lên cao để nhận sóng từ xa.
Tử Cấm Thành khách thập phương chen chúc
Chờ một lần được thử ngai vua
Trước vạn căn phòng xa hoa tôi chỉ ước
Có một góc ngồi nghe chuyện ngày xưa…
Di Hòa Viên Càn Long xây tặng mẹ
Rộng mênh mông và cảnh sắc mê hồn
Giá có em giờ này cùng tôi nhỉ
Để tôi nói rằng
vườn của anh lớn rộng vạn lần hơn…
Bắc Kinh, 26.11.06
(*) Người TQ có câu: “Bất đáo trường thành phi hảo hán” (Chưa tới Trường thành chưa phải là hảo hán – câu nói của Mao Trạch Đông)
NGUYÊN HÙNG
| |