TÁC GIẢ
TÁC PHẨM



THIẾU KHANH



. Tên thật Nguyễn Huỳnh Điệp.
. Sanh năm 1942.
. Tại Bình Thạnh, Tuy Phong – Bình Thuận.
. Hiện cư ngụ tại Sài Gòn.

TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN :

- Thơ: Khơi Dòng (chung với Thu Lâm và Nguyên Thi Sinh, Montreal Canada 1968)
- Trong Cơn Thao Thức (Da Vàng - Đà Nẳng, 1971). Tác phâm được in tại Đà Nẵng vì đó là quê hương người bạn đời của nhà thơ.
- Một số tác phẩm dịch thuật, Từ Điển Cụm Từ Việt Anh (ký Nguyễn Huỳnh Điệp).












Tranh của cố họa sĩ Nghiêu Đề






VỚI BẠN HƠN 40 NĂM GẶP LẠI

*Tặng anh Nguyễn Thành.


Đâu phải vì chung trái đất tròn
Hay vì chung một tuyến đời suông
Mà khi tàu đến ga đời hẹp
Mình cụng đầu nhau ở giữa đường.
Bầy chim xa trường Phan Bội Châu
Bay dài hơn bốn chục năm sau
Lượn theo hạt thóc, tìm hoa trái
Mãi đến giữa chiều mới gặp nhau!
Mặt mũi không thơ như trước nữa
Tóc râu cũng đã bụi hung rồi
Lắm người ông nội hay ông ngoại
Sao bạn nhìn ta lặng lẽ cười?
Năm tháng gấp hai lần cuộc chiến!
Người quên kẻ nhớ đứa không còn
Hỏi thăm nhau kể bao nhiêu chuyện
Lẫn chuyện đời mình chuyện các con.
Thay ly chanh đá thời đi học
Bằng tách cà phê bỏ ít đường
Câu chuyện không qua màn khói thuốc
Mà lòng man mác khói quê hương.

Cuối cuộc thiên di chim nghỉ cánh
Mùa đông đã dứt, nắng lên đầy
Biết đâu đất khách đâu quê quán
Ta đậu đời ta ở chốn này.
Nài bạn ở chơi dăm bữa đã
Vai mình đã có diễn viên sau
Tối nay ta thức khuya như trước
Trút chuyện đường dài kể với nhau.




PHÂN VÂN


Thì cũng mang theo tiếng khóc đầu
Ra đời xương máu cũng như nhau
Trăm nghìn năm trước người đi trước
Cũng giống nghìn sau kẻ đến sau
Nhưng bỗng hoang mang đến sững sờ
Một lần nào đó ngỡ bâng quơ
Trong đêm thăm thẳm nghe chồn dậy
Nỗi nhớ vô cùng nhớ ngẩn ngơ
Như một loài chim một loại rong
Mang trên thân phận dấu phiêu bồng
Từ sơ sinh đã đi tìm kiếm
Nhớ một phương trời một núi sông
Chưa thỏa bao giờ những cuộc vui
Lẫn trong từng rãnh máu trong người
Vẫn nhen nhúm một quê hương cũ
Một điệu tình ca rất ngậm ngùi
Ôi rất lạ lùng ta biết đâu
Miền quê hương đó ở nơi nào
Dấu chân bằn bặt thiên thu trước
Giờ đã nhạt nhòa trong bể dâu
Ta vẫn miệt mài cơn sóng xô
Niềm phân vân chợt đến không ngờ
Nghĩ thương bằng hữu đi ngơ ngác
Có mặt trong đời như cỏ khô.




THIẾU KHANH




TRANG CHÍNH ĐOẢN THIÊN TRUYỆN NGẮN BIÊN DỊCH HỘI HỌA ÂM NHẠC