|
TÁC PHẨM TÁC GIẢ
NGUYÊN HÙNG
. Tên thật là Nguyễn Nguyên Hùng
. Sinh năm 1955 tại Nghệ An.
. Tốt nghiệp kỹ sư công trình thủy (Hà Nội, 1979).
. Bảo vệ Tiến sĩ Thủy công - Nền móng (Nga, 1994).
. Hiện là Trưởng phòng Khoa học Kỹ thuật & Đối ngoại của Công ty Tư vấn Xây dựng Điện 2, Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN).
. Làm Thơ từ thời sinh viên .
. Có thơ in trên các báo, tạp chí TW và địa phương từ năm 1980 đến nay.
. Hiện là cộng tác viên chuyên mục "Chân trời văn học" của tạp chí Tài Hoa Trẻ (chuyên đề của Báo Giáo dục và Thời đại)
GIẢI THƯỞNG :
. Tài hoa Biên Khảo Biên Dịch cho một loạt bài giới thiệu các nhà thơ Nga.
NHỜ CÓ EM
Mỗi lần chở em đi ra đường
Có kẻ nhìn theo, có người ngoái lại
Anh biết người ta thầm nghi ngại:
“Nhà ông kia có bồ trẻ lại xinh!”
Lũ bạn bè anh
Kẻ ghen tỵ, người khen anh tài giỏi
Không ít ông cậy nhờ anh chỉ lối
Kiếm được vợ như em, tươi trẻ, dịu hiền!
Anh tự thấy mình gặp được Nàng Tiên
Bởi có em, dường như anh có tất
Mọi việc nhà đều do em sắp đặt
Anh chẳng phải làm gì ngoài đọc báo, xem phim.
Anh biết em chỉ thích sống giản đơn
Không nhà rộng, không xa hoa nhung gấm
Nhưng anh biết em thiệt thòi nhiều lắm
Vì chồng em mải thơ thẩn, vô tình.
Anh hãnh diện bên em vừa trẻ lại xinh
Và hơn hết, em ngoan hiền, chu đáo
Anh chỉ biết góp tiền lo cơm áo
Nhờ có em nhà rộn tiếng nói cười!
08.3.2007
ĐI LỄ CHÙA
Dắt nhau đi lễ chùa xa
Thắp hương khấn Phật, dâng hoa Thánh hiền
Cầu xin gia cảnh bình yên
Cầu xin mình được lâu bền bên nhau
Cuộc đời dù lắm bể dâu
Sướng vui thì có, thương đau thì đừng…
Đi xa mấy chục dặm đường
Về nhà còn đọng mùi hương vườn chùa.
2007
NGÀY MƯA BÃO
Bầu trời giận ai mà giấu sắc trong xanh
Cho mặt đất ngậm ngùi trong nước mắt?
Em của anh, nắng vui sao nỡ tắt
Ðể nỗi u buồn phủ lạnh nơi anh?
1978.
SÔNG NHỚ
Đò qua sông. Mỗi người một ngả
Anh ra đi ngược dòng sông nhớ
Nhớ bến đêm nào hai đứa thức canh thâu
Không bức tường con che chắn nụ hôn đầu.
1994
NÓI VỚI EM
Lại một Tết, một mùa Xuân côi cút
Côi cút lặng thầm giữa tổ ấm và em
Bởi lỡ để vuột tầm tay hạnh phúc
Anh thành người như dại như điên.
Anh lầm tưởng gần nhau thì xích lại
Những cách ngăn, giá lạnh sẽ lui dần
Bởi chân thật nên tình anh vụng dại
Cứ ngu ngơ chẳng biết nẻo xa gần.
Chân lạc bước giữa bể đời đen bạc
Anh vẫn thấy em thăm thẳm phía sao trời
Giữa hai ta là hố sâu ngăn cách
Anh tuyệt vọng nhìn, em ơi!
Anh muốn nhảy liều qua để được bên em
cho bõ nhớ
Để được vuốt xanh từng sợi bạc nơi vầng trán em
đang thắt nghẹt tim anh
Để được nhìn vào mắt em
dường chỉ còn ánh lửa giận hờn
Để được áp lên đôi môi đang héo khô
những khúc tình ca
một thời làm tim anh ngây ngất.
Nhưng em ơi anh chẳng thể làm gì
trước muôn vàn điều ước
Bởi niềm tin nay đã cạn rồi
Mặc cảm này đeo đẳng mãi không thôi.
*
Lại một Tết, anh một mình đơn chiếc
Giữa căn nhà trống vắng ngóng trông ra
Càng thương em những năm dài ao ước
Tự tay ta tạo dựng một nếp nhà…
1994
CÓ LẼ NÀO…
Em dứt bỏ anh không mảy may tiếc nuối
Như vứt chẳng đắn đo mảnh áo cũ lỗi thời
Anh thẫn thờ ra đi, bước chìm bước nổi
Có lẽ nào ... em ơi!
Có lẽ nào đường ta phải rẽ đôi
Và hạnh phúc sao mỏng manh dường ấy:
Anh yêu em hơn những gì còn lại
Chẳng biết cách giữ gìn, để mất em!
Đến giờ này anh vẫn chẳng tin
Con tim em đã thuộc về kẻ khác
Và chẳng tin cái điều khiến lòng anh tan nát:
Nay với em, anh như kẻ qua đường.
Có lẽ nào không một chút vấn vương
Bao cay đắng ngọt bùi suốt một thời say đắm?
Bao nỗi khổ niềm vui những tháng ngày yên ấm?
Những đợi chờ khắc khoải lúc xa nhau?
Anh sẽ vĩnh viễn mất em - có lẽ nào
Khi trong anh vẫn đầy ắp bóng hình em
với tiếng cười giọng hát?
Có lẽ nào khúc tình ca lụi tắt
Giữa tim mình còn khao khát yêu thương?
Có lẽ nào anh phải xa cách các con
Những giọt máu tình yêu của một thời
cơm ăn còn chẳng đủ
Những hình hài nhỏ nhoi từng làm em
xanh xao như lá úa
Những đứa bé ta yêu, chiều chuộng đến trọn đời?
Có lẽ nào...
Có lẽ nào...
Em ơi!
1994.
NGUYÊN HÙNG
| |