TÁC GIẢ
TÁC PHẨM



TÁC GIẢ
TÁC PHẨM



LÊ VĂN VỌNG

. Tên thật: Lê Văn Vọng
. Sinh năm: 1947
. Nơi sinh: Tĩnh Gia – Thanh Hoá
. Bút danh: Lê Văn Vọng
. Đại Tá Quân Đội Nhân Dân
. Hiện cư trú tại Hà Nội
. Thể loại: Thơ, tiểu thuyết, ký

TÁC PHẨM XUẤT BẢN :

. Người của hôm nay (1977)
. Cánh rừng ngọn gió (1981)
. Đến với tình yêu (1984)
. Thung lũng cánh diều (truyện ký, 1983)
. Có một người con gái (tiểu thuyết, 1990)
. Nợ trần gian (tiểu thuyết, 1993)
. Mía ngọt cho ai (thơ, 2003)



















NHỮNG CHIẾC VÉ SỐ


Những chiếc vé số vứt bên đường
Lẫn trong cỏ rác
Hàng chữ số như cố tình giấu mặt
Tủi thân
Dưới muôn dấu chân, giày dép.
Những chiếc vé số trước đây nửa giờ
Hoặc vài ba phút
Còn thơm tho trong túi áo túi quần
Mỗi chữ số chứa đầy hi vọng
Như có linh hồn, số phận thiêng liêng.
Tìm may mắn đâu dễ gì có được
Thất vọng ném đầy đường, chẳng ai thèm nhặt
Sự bí ẩn không còn
Thì ngọt ngào cũng hết
Những vé số trở thành giấy rác
Những chiếc vé số vứt bên đường



NHỚ CON


Lại qua nhà, bố không thể ghé thăm con
Đường còn xa, mưa rừng và đói, rét
Biết gian khổ nhưng còn dễ vượt
Hơn cái dốc nhớ con cao ngất trong lòng.


( Trong tập MÍA NGỌT CHO AI- Nhà XBQuân Đội Nhân Dân năm 2003)



CHIỀU SÂN GA

( Tặng Dung)



Về đi em
cho con tàu lăn bánh
sân ga chiều gió lạnh
Em...


Con tàu đi
đi xuyên đêm
những người lính bước vào trận mới
nặng gánh gia đình
mẹ già, con dại...
những người lính mười tám, đôi mươi
bàn tay như bàn tay con gái
những chiến sỹ như ban mai
chia tay
không hẹn ngày trở lại.


Qua cửa sổ con tàu là Đất nước, là Em
dáng mẹ lưng còng
những căn nhà lá, tranh
những cách đồng quanh năm nước nổi
mặt trời lên
mặt trời chìm
mồ hôi cha thành muối
mồ hôi em vở học trò sáng, tối
tất bật bốn mùa
con đa đa lúc nào cũng vội
những suy ngẫm trước hàng cây lá mới
những băn khoăn mỗi bận nhận thư nhà
những quê gần
quê xa
chưa tới.


Qua cửa số con tàu còn bao điều chưa nói
là những ngày anh sống có em!


Con đường dừa ta đã nhiều đêm
nghe gió kể chuyện đời, thần thoại
sông Mã chảy biết khi nào ngừng lại
để cánh buồm ngược nước trời trưa?


Qua cửa sổ con tàu, mặt trận ngoài kia
người chiến sỹ gắn cuộc đời với đất
tình đồng đội giàu thêm sức lực
nhìn nhau không khỏi bận lòng.


Ngày lại ngày chờ đợi thư thăm
niềm vui hiếm hoi ào qua trận địa
thay băng đạn bao lần không nhớ
dáng hy sinh bè bạn trước cửa hầm.


Qua cửa sổ con tàu, những tháng năm
thị xã của ta cổng thành rêu phủ
căn nhà nhỏ giữa xóm nghèo Hàng Cá
chợ Vườn Hoa ngày mấy lượt đi, về
mẹ một mình tần tảo sớm khuya
thời gian chuốt mòn hai đầu đòn gánh.


Lại nuôi con một mình những người vợ lính
lại hy vọng
đợi chờ
cuộc sống thiết tha
lại dằn lòng nỗi nhớ người xa
và kỷ niệm
sống bằng kỷ niệm
của lứa đôi
không biết đến tuổi già.


Em nghĩ gì, đứng lặng giữa sân ga
về đi em
cho con tàu chuyển bánh.


Trong tập thơ MÍA NGỌT CHO AI-NXB Quân đội nhân dân- 2003, giải thưởng của Bộ quốc phòng.



MẸ ƠI


Mẹ đi thế mà đã hai mươi năm
Hai mươi năm con không được nhìn tấm lưng còng
Con không được nghe tiếng mẹ ho đêm trường lạnh giá
Hai mươi năm con không được nghe tiếng gâỵ mẹ chống trên nền nhà.


Hai mươi năm con không đươc nghe tiếng mẹ thổỉ lưả mỏng như gió thoảng
Nâú cho con bát cơm độn đâỳ khoai sắn khi con về
Con không đươc nhìn dáng mẹ ngồi giã trầu bằng caí vỏ đạn 20 li
Hai mươi năm rôì vắng mẹ, mảnh vườn quê.


Cây vỏ góc vườn dường cũng đi theo mẹ
Không có mẹ ăn trâù cây đứng đó làm chi?
Cả cái giỏ cua, caí liềm cắt rạ
Thương chị con quá lưá lỡ thì.


Cũng chẳng còn mâý gian nhà tre lá
Công sức mẹ cha chiu chắt một đơì
Con nhớ cả tiếng mọt già nghiến gỗ
Khi môt mình đứng giữa maù vôi.


Hai mươi năm con xa quê xa mẹ
Môĩ lần về chỉ thoảng chốc vâỵ thôi
Đến khi hiêủ đơì mình sống không thể thiếu mẹ
Thì xót xa mẹ đã mất rôì!


Mẹ ra đi thế mà đã hai mươi năm Hai mươi năm con không đươc goị: Mẹ ơi!


15/2/2004



CỎ


Từ khi nào cỏ đã sinh ra
Mà thân phận suốt dời là cỏ
Nhỏ như không thể nhỏ nữa
Thấp, không thể thấp hơn.


Đã là cỏ không thể nào khác được
Tháng ngày vùi mình trong đất
Âm thầm chịu đựng xéo dày, dãm đạp
Âm thầm nắng gió
Âm thầm sinh sôi.


Từ khi nào cỏ được sinh ra
Mà thân phận suốt đời là cỏ?


2/10/2005



NHỮNG TỜ GIẤY BẠC


Chúng ta " ban" cho những tờ giấy các giá trị khác nhau
Một xu, năm hào, mười đồng...
Trong tay những tờ giấy bạc như là con rối
Phương tiện trao đổi mưu sinh.


Biết chăng
Rất có thể một lúc nào đấy
Những đồng xu kia lại mua chính mình
Và chúng ta lại là những con rối!


7/3/2005




LÊ VĂN VỌNG



TRANG CHÍNH ĐOẢN THIÊN TRUYỆN NGẮN BIÊN DỊCH HỘI HỌA ÂM NHẠC