Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới


















PARIS



Vệt khói máy bay vắt ngang trời trong

Hoa oải hương, thơm một mùi rất Pháp

Em yêu ơi, đôi mắt màu hạt dẻ

Ngực trắng ngần tuyết phủ núi Anpơ…


Sông Xen tự quên kí ức của chính mình

Để đôi bờ đá hoa cương, in bóng những kỉ nguyên nghệ thuật

Những tinh hoa loài người, may mà chưa đánh mất

Khi máu người loang đỏ khắp thế gian…


Cầu vượt xanh cây, dành cho thú hoang qua

Tôi như con gà rừng bay về từ tiền sử

Aragông ơi, thơ Người giờ đã cũ

Dù nước Pháp đến bây giờ,

vẫn là “ nước Pháp mắt bồ câu…” (1)

Paris, 06/ 7/ 2018

(1) Thơ Loui Aragon.



VEC-XAI



Người xếp hàng thăm cung điện Vec-xai (1)

Như dòng nước không bao giờ ngừng chảy

Hàng trăm cung phòng, vua Lu-i dát vàng lộng lẫy

Huyền diệu những bức tranh thần thoại vẽ lên vòm…


Cháu cháu, chú chít… người đã chặt đầu ông

Giờ sống bằng tiền tham quan di sản ông để lại

Mới hay lẽ công bằng và điều ngang trái

Đôi khi cách nhau chỉ một sự tơ trời…


Dưới cầu Tình yêu, ba ngàn ba trăm năm nước trôi (2)

Mọi hưng phế, chỉ còn là hư ảo

Tôi tưởng gặp Picatsô, đôi mắt thẳm sâu, bời bời sáng tạo

Khi thấy bồ câu xanh, bay rợp mái đền đài… (3)


Cái bi thảm huy hoàng… mang thương hiệu Vec – xai

Nói với muôn sau, một điều gì đó

Tôi hỏi trời. Trời bất ngờ tắt gió

Và trên đỉnh tháp Ep-phen,

mây trắng bay thao thức đến không cùng…

Versailles, 07/ 7/ 2018


(1) Versailles, thủ đô quyền lực phong kiến Pháp của 3 đời vua Loui XIV, XV, XVI.

Vua Loui XVI đã bị chặt đầu cùng Hoàng hậu và hoàng gia,

trong cách mạng tư sản Pháp năm 1789

(2) Tính từ năm dựng tháp bút đá Ai Cập bên sông Seine.

(3) Tranh Chim bồ câu – chim hòa bình nổi tiếng của Picasso.



ÔNG GIÀ BÊN SÔNG XEN



Có một ông già đứng bên sông Xen (1)

Ai đi qua cũng mỉm cười chào

Chiếc mũ phớt dãi dầu màu nắng cũ

Như ông đã đứng đây không biết tự thuở nào…


Cụ bà đi qua, lom khom… dắt con chó trắng

Anh sinh viên, kính cận, sách cầm tay

Cô tóc vàng ôm chàng tóc xanh,

bỗng ưỡn ngực, hôn chàng một cái

Bất ngờ gió thổi, tóc tung bay…


Họ xuống du thuyền xuôi ngược sông Xen

Ngắm các kì quan của toàn nhân loại

Đủ các tiếng nói, đủ các màu da

Không ai chào lại ông…

cứ thế, họ đi qua…


Ông vẫn đứng mỉm cười chào, như từ lâu vẫn thế

Mũ thoáng khô, thoáng ướt ở trên đầu

Tôi bỗng nhớ một câu thơ bạn viết

Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu…” (2)


Rồi chiều nay, có cậu bé tóc đen

“ – Xin chào! Xin chào! ”

Cậu bỗng cất lời chào bằng tiếng Việt

Ông già kêu lên, thảng thốt và thắm thiết:

Hồ Chí Minh, Hồ, Hồ Chí Minh! ”…


Paris, 08/ 7/ 2018


(1) Sông Seine chảy giữa thủ đô Paris của Pháp.

(2) Thơ Nguyên Sa.



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNinh ngày 26.7.2018.

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004