Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới














DÒNG SÔNG KÝ ỨC


Người đi dẫu xa xôi

Sông vẫn nhớ

Dòng Đông Ba trầm lặng

Bèo soi bóng nước

Tím hoàng hôn

Biển nguồn lên xuống

Khi đầy khi cạn

Khi đục khi trong

Lòng người son sắc

Nặng nỗi chờ mon


Con đường của những gốc đa già

Nặng trĩu ưu tư

Sầu đông mái phố

Đi về một thuở

Dòng sông lặng lẽ

Vấn vương câu tình

Những sáng nắng hồng

Những chiều mưa lạnh

Trong tay vui bước hẹn hò

Ngày ngày khăn khít chân qua


Cửa Đông Ba

Cầu Đông Ba

Sông Đông Ba

Lung linh dấu ấn tình trần

Huế sâu Huế nặng

Người về người đi trăm ngã

Gởi nhớ vào màu xác pháo phượng yêu .



TIẾNG CHIỀU RƠI


Tôi đã đi qua

Đi qua một ngày

Không rộn ràng

Không âm vang

Sớm bình minh lên

Xôn xao nhịp điệu

Xanh ngời hoài vọng

Mộng ước đơm hoa


Thoảng tiếng chiều rơi

Đầy vơi năm tháng

Bên phím nguyệt cầm

Lòng vấn vương

Ngân nga lời yêu thương


Tôi đã đi qua

Đi qua cuộc đời

Bỏ tháng năm trôi

Bỏ lại đời tôi

Ngồi lại bến sông này

Nghe sóng vỗ về đâu

Ngồi lại dưới hiên này

Nghe bóng nắng chìm mau

Tình khắc sâu

Êm ả giọt chiều .


VÔ ẢNH


Lững thững chiếc thuyền Tôi

Biết đâu là bờ bến

Trước phận người nhỏ nhoi

Rồi tan như bọt biển


Chim đã bay ngang trời

Làm sao tìm thấy bóng

Thuyền trôi giữa biển khơi

Dấu vết sẽ không còn


Tôi đi qua giữa đời

Nợ hình hài trả hết

Bọt biển sẽ tan thôi

Chữ tâm còn giữ lại .



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ NhaTrang ngày 26.7.2018.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004