Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới




















Đứng Bên Ni Đồng Ngó Qua Bên Tê Đồng



Ai cũng có Một Thời Mười Bảy / nhớ vô cùng con sông mười lăm / nhớ làm sao những tối trăng Rằm /  nghĩ mai sáng vẫn còn...trăng-buổi-sáng!


Có một dòng sông tưởng là vô hạn / mà hai bờ...bờ Giác với bờ Mê!  Đi qua sông ai cũng muốn trở về...mà sông rộng...đã hai bờ bát ngát!


Anh nhớ em!  Cái mùi mây Bất Bạt,  cái mùi thơm hương cốm Bắc Hà.  Cái mùi nào, chừ cũng cái-mùi-xa.  Nhớ đến nỗi lạnh hai tròng con mắt!


Em đi ra Hội An rồi em ra Phú Quốc...nước non mình bao nhiêu dấu chân son.  Anh cũng đi xa không thấy nắng Quê Hương / chỉ thấy mưa quê người, mưa như bụi!


Nếu ai cũng sinh ra đừng có tuổi...thì đâu buồn em nhỉ, tuổi trung niên!  Mà em ơi sao cái mặt em hiền...lòng lại dữ như là con sư tử?


Em thế nào thì lòng anh cứ nhớ!  Tuổi mười lăm, tuổi mười bảy...bao nhiêu?  Tại sao người ta hay vơ vẩn buổi chiều?  Chiều vút lên cao...chiều...chim bay về núi!


Chim xa rừng thương cây nhớ cội, người xa người tội lắm người oi!


Anh nói với em sao?  Câu đó đủ rồi?  Em mười bảy nói lời nào với Mạ?  Nói lời nào với Ba?  Rưng rưng?  Em nói đi cho anh nghe mùa Xuân, tiếng chim sẻ mái hiên nhà mỗi sáng...


Em nói đi là buổi mai trăng lặn...xé tim người và ngồi cắn thời gian!  Em nói đi như tiếng gió thở than.  Như tiếng gió, Trời ơi thời-Cải-Tạo!


*

Tờ giấy trắng, bỗng một hôm dính máu...tuổi thanh niên của anh kiêu ngạo nghẹn ngào.  Quê Hương mình không biết sẽ ra sao / nhưng anh biết cái màu áo lụa em năm em mười bảy tuổi!


Rất từ lâu không nghe em nói.  Rất từ lâu, gió vẫn thổi hành lang...



Con Đường Về Vòng Quanh Nước Mắt



Tôi xa nước ba mươi năm, không ít

Nghĩa là nhiều hơn một chiều hôm qua

Đứng chỗ nào tôi vẫn thấy rất xa

Muốn trở lại thăm quê nhà...khó quá!



Một phần khó vì bao la biển cả

Thêm nhiều phần vì núi cách sông ngăn

Thêm rất nhiều phần vì không biết lòng dân

Có thể rộng dang bàn tay ra đón?



Tôi mường tượng những cánh đồng mùa muộn

Lúa không đầy cái gùi của bà con

Bắp, khỉ ăn, chim ăn, trơ trụi cái cùi mòn

Nhúm rau rừng...là xoong canh buổi tối!



Tôi thương chớ, bà con không đòi hỏi

(biết tôi đâu mà gửi thư mong

một vài chữ hồi âm, e ấp mấy tiếng lòng)

Thà câm nín...đời người ai cũng vậy...



Hai năm trước tôi có về, tôi lấy

Một ngàn đô chia cho hai mươi người

Hai mươi triệu dòng nước mắt chảy xuôi

Bù lại được một nụ cười méo mó...



Tôi không thể ở lâu giữa cõi đời gian khổ

Tôi ăn năn, tôi một lính-tàn-binh

Tôi Cải Tạo ra tôi còn chỉ cái hình

Chớ cái xác, cái hồn hư ảo!



Tôi để lại bảy cái áo cho bảy người thiếu áo

Tôi để lại cho vợ chồng bạn tôi già chữ thằng-Lệ-ngày-xưa

Thằng con của bạn tôi vẫn là đứa học trò

Đã có vợ có con đứng thập thò thút thít...



Tôi chào tất cả để ra phi trường cho kịp

Bốn mươi năm trời tiền kiếp mây sương

Bốn mươi năm trời tôi vẫn kẻ lạc đường

Đồng bào tôi mỗi người một giọt lệ!



Chưa bao giờ tôi làm thơ dở thế

Để hôm nào buồn tôi xé tim tôi...



. Cập nhật ngày 12.6.2018 theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ .

Quay Lên Đầu Trang