Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới




















THẮP HƯƠNG TẠI TỪ ĐƯỜNG NGUYỄN KHUYẾN


Mấy cái ao thu, người ta cũng lấp rồi

Ngõ trúc quanh co phá đi xây tường gạch

Cửa hàng sách mà không bày bán sách (1)

Ai biết Cụ nghĩ gì sau làn khói hương bay…(2)

Chống gậy về làng, chối bỏ lũ quan Tây

Tiếng gậy trăm năm xưa, còn vang trong ngõ vắng

Kẻ làm quan khó nhất là ngay thẳng

Càng khó hơn là yêu Nước thương Dân


Chẳng ai ngồi câu, tựa gối ôm cần

Cá đông lạnh bán đầy ngoài chợ cóc…

Câu thơ đắm giữa biển đời khó nhọc

Ai biết Cụ nghĩ gì, sau màu khói hương bay…


1 Chủ yếu bán đồ dùng học sinh, đồ chơi cho trẻ em, dụng cụ thể thao và du lịch

2 Chân dung ảnh thờ Cụ tại Từ Đường



PHẬN GÁI



Em không coi rét là gì

Chân trần, váy ngắn, áo thì phong phanh

Hình như qua tuổi xuân xanh

Giữ sao được vẻ trong lành, ngây thơ

Chưa chồng thì đợi, thì chờ

Thịt da khoe đến bao giờ mới thôi…

Trời đang lạnh thế, em ơi

Thương em mà dạ ngậm ngùi, không yên

Nào ai hiểu được lòng em

Những ngày trống trải, những đêm lạnh lùng…

Thì thôi, cố… để có chồng

Còn hơn bến vắng thuyền không – một mình…


Làm sao mà dứt được tình

Rồi ra đen bạc, thác ghềnh… là đâu…



GHI LẠI MỘT KỈ NIỆM



Vượt qua hai đêm bom và một ngày mưa

Tôi đến Hà Tĩnh

Xe dừng bên hố bom tươi chưa kịp lấp

Đồng chí Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Xuân Linh

Ra tận nơi này đón

Đồng chí bỗng ôm choàng lấy tôi

Áo tôi lấm lem bùn đất

Làm áo đồng chí bỗng lấm lem bùn đất…


Tôi là ai?

Một người làm thơ ở Vùng Mỏ

Vì quá yêu Hà Tĩnh mà tìm về

Đây là quê hương Thi hào Nguyễn Du

Mảnh đất suốt đời tôi kính ngưỡng

Đi qua không bao giờ dám đội mũ…


Đêm ấy tôi nghỉ tại nhà dân ở bìa làng

Nhà một gian hai trái

Mái rạ

Tường đất cao ngang vai người

Ông bà mời tôi ăn trưa cùng

Mâm là chiếc sàng tre đặt trên nền đất

Đĩa hạt mít giã nhừ rang muối

Bát khoai hạt cơm bám trắng như hoa…


Ông bà có hai con

Con gái đầu hi sinh khi lấp hố bom ven đường

Có lẽ chỗ xe tải chở người dừng, cho tôi nhảy xuống

Con trai vào Nam chiến đấu

Tôi hỏi có tin tức gì không?

Ông bà im lặng…


Đêm

Tôi nằm trên ổ rơm

Nghĩ miên man không sao ngủ được…



XEM TRUYỀN HÌNH BÁC SĨ HỌC VÕ



Chưa bao giờ bác sĩ

Lại học cách… đánh người

Và Truyền hình Nhà nước

Chiếu cho toàn dân coi…


Học đánh để đánh lại

Nếu người nhà bệnh nhân…

Khiếp chưa… đấm thẳng mặt

Đá tung người trên sân…


Trẻ con xem thích quá

Đồng loạt vỗ tay cười

Ông già ngồi lặng lẽ

Nghe trong lòng… lệ rơi…



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNinh ngày 20.5.2018.

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004