Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

Tranh sơn dầu của họa sĩ Lương Tín Đức (VĩnhLong)
















HƯƠNG ĐỒNG NỘI



Thêm lần lỗi hẹn với quê

Nhớ thương chen lẫn bộn bề lo toan

Cau non dỗi ngọn trầu vàng

Níu tay mướp đắng bắc giàn mây mưa


Chợ xa sớm đón chiều đưa

Tập tàng thiếp ngủ giấc trưa buồn buồn

Cà dài lườm nguýt cà vuông

Bánh khoái rửng mỡ bám khuôn leo trèo


Đất cằn vất vả ươm gieo

Nghèo ăn vào cả tóp teo dáng hình

Đói no ai biết cho mình

Huênh hoang cỏ cắm trên bình chẳng xong


Lại về thủ thỉ với đồng

Với cà tím nụ

Với bông bí vàng

Sẻ chia lúc giáp mùa màng

Ấm êm nghĩa xóm tình làng ngoài trong


Tại mướp vội quên cua đồng

Trách chi bầu bí xiêu lòng tép tôm



KHÓI QUÊ



Ráng chiều tắm gội sông quê

Trả thu theo lá xuôi về mênh mông

Lao xao ngọn khói đốt đồng

Gian nan giấu giữ vào trong nỗi niềm

Liềm cong nắm níu vụ chiêm

Hương cơm giáp hạt bay tìm ngày xưa

Rạ rơm dấm dứ hàm bừa

Qua thì con gái lúa chưa chịu đòng


Neo tình vào thắt lưng ong

Hồn nhiên quang thúng gánh gồng chợ xa

Thèm thương xúm xít tương cà

Mớ rau ngán ngẩm điều ra tiếng vào


Ngại lời chót lưỡi thấp cao

Đất chua hoai mục ngọt ngào sắn khoai

Thương mẹ dầu dãi sớm mai

Khói rơm xưa vẫn cay hoài mắt con



TÌNH NGHÈO



Thuyền không đầy ắp suy tư

Vụng chèo vụng chống cầm như đắm chìm

Tro vùi sao hết lạnh đêm

Buốt lưng hứng ngọn gió mềm

Phên thưa


Bao nhiêu năm mới là xưa

Ngày không vói tới sao vừa lòng đêm

Tiếng yêu chừng đã cũ mèm

Mà sao vẫn cứ thòm thèm lạ chưa


Tảo tần nắng sớm mưa trưa

Thời gian cho nhớ vừa thừa vừa không

Chẳng xa mà cũng ngoái trông

Đời núi tĩnh lặng

Đời sông ồn ào


Gập ghềnh gán ghép thấp cao

Nồi đồng niêu đất khó xào cơm canh

Mải lo no đủ rách lành

Lấy đâu thư thả mà thành nọ kia



HƯƠNG ĐỒNG



Khua chèo vớt tiếng hát ru

Yêu vào hoa cúc nên thu ngọt tình

Canh chua điên điển cá linh

Ngồi ăn một mình

Thiếu mất vị ngon


Ngực đầy đặn nét tươi non

Xuân chưa ai buộc nên còn thảnh thơi

Hân hoan nở thắm vành môi

Nước trong gạo trắng mở lời chào thưa


Thơm nức thịt kho nước dừa

Phải lòng mắm lóc cải dưa ăn thề

Điên điển nhúng lẩu cá trê

Ăn rồi mới biết

Đắm mê tới già



VỀ VỚI TÌNH QUÊ



Trở về với câu hò quê

Với mùa giáp hạt bộn bề lo âu

Với đồng cạn

Với đồng sâu

Đối qua đáp lại thành câu duyên tình


Tháng giêng cấy rẽ ruộng đình

Mạ non ém xuống bùn sình ngoi lên

Trắng da dài tóc vờ quên

Đèn màu đêm phố nhạc rên thắt lòng


Tháng năm lúa trĩu vàng bông

Mùa về quang thúng gánh gồng bầm vai

Trâu nằm nhai lại ban mai

Dẻo thơm hạt gạo củ khoai tảo tần


Cuối đông đậu đỗ ngập sân

Nếp con nếp cái chen chân hội mùa

Lá dong gói công ơn xưa

Thơm thơm nồi bánh xếp vừa vặn năm



MẸ NHƯ CÁI VẠC CÁI CÒ



Quẩn quanh rìa chợ sớm chiều

Gánh rau gánh cả những điều âu lo

Đói no dựa dẫm chợ đò

Mẹ như cái vạc cái cò ngày mưa


Tảo tần từ sớm sang trưa

Bó rau chưa héo thì chưa hết ngày

Cầm đồng tiền nhỏ trên tay

Cháo rau chắt bóp cho đầy bụng con


Nghèo đi theo ngả đường tròn

Quanh đi quẩn lại vẫn còn nghèo xơ

Dắt con qua buổi i tờ

Qua ngày giáp hạt thêm xơ xác nghèo


Chuông từ thánh thót ngân reo

Ngước trông lên Mẹ kính yêu nguyện cầu

Qua cơn bĩ cực cơ cầu

An lành no đủ

Sang giàu mặc ai



TỪ BÀN TAY MẸ



Mẹ là cơm nắm đồng trưa

Thơm mùi mắm muối rau dưa tảo tần

Đồng nghèo rơm rạ trói chân

Củ khoai lấp xuống mấy lần moi lên


Dòng sông không tuổi không tên

Cứ xanh như thể đã quên nhọc nhằn

Nối xa vào láng giềng gần

Tép tôm ốc ếch đỡ đần gian lao


Mẹ là nải chuối buồng cau

Con nên chồng vợ miếng trầu mẹ se

Tàu ra cũng là tàu về

Đảo xa ấm nghĩa phu thê đạo đồng


Thuận lòng tát cạn biển Đông

Nên trường lớp đẹp

Trò hồng

Thầy chuyên

Bình minh đón nắng mới lên

Con từ cơm nắm mà nên cuộc đời



MẸ ƠI



Mẹ chớ buồn khi anh ấy xa con

Chinh chiến hiểm nguy phải cần trai trẻ

Đất nước mình bốn ngàn năm vẫn thế

Vọng phu buồn hoá đá vẫn ru nôi


Chẳng có mẹ cha sao có anh ấy trên đời

Nhưng anh ấy chính là niềm tin đất nước

Có thể mẹ con mình chưa thể nào hiểu được

Một cuộc tương phùng đổi trăm cuộc phân ly


Hẳn rồi mẹ ơi sự hy sinh của chúng ta nào có sá gì

Xương máu tiền nhân đã hoá thành núi sông biển đảo

Chút vất vả gian nan tần tảo

Mẹ đừng buồn khi giáp hạt treo niêu


Bốn mươi năm đâu đã xế chiều

Hình bóng mẹ mãi là bài ca chiến thắng

Bởi có mẹ nên đời con đứng thẳng

Dám nhìn đời và nhìn thấu năm châu


Mẹ đừng buồn khi vết thương chiến tranh vẫn còn đau

Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh

Mẹ Âu Cơ vẫn buồn khi năm mươi con lên rừng, xuống biển

Dải đất này một núm ruột chung


Dẫu gối chiếc chăn đơn con vẫn hạnh phúc vô cùng

Ơn sao hết người hy sinh vì nước

Người ngã xuống để ngàn trăm người được

Hạnh phúc thanh bình sung túc ấm no

Chẳng có gì hơn độc lập tự do



ĐÀN BÀ



Người đàn bà nào cũng yếu mềm trước mãnh lực tình yêu

Sắt đá đến đâu cũng dịu dàng bởi ánh nhìn đắm đuối

Nhẹ dạ cả tin cả những lời giả dối

Luôn nhận về mình sự mất mát đớn đau


Người đàn bà nào cũng can đảm khi yêu

Dẫu biết phải bi thương trước những điều ngang trái

Không khờ dại cũng thành khờ dại

Liều lĩnh sớt chia tình nghĩa vợ chồng


Họ không dám đặt mình cao hơn đàn ông

Họ sợ phía bên kia không đủ tầm tay với

Họ sợ vết nhăn

Sợ thời gian truy đuổi

Nên mạnh mẽ thế nào cũng gục ngã trước lời yêu


Thương rất nhiều nhưng được thương chẳng bao nhiêu

Trót đã lỡ nên phải đành đau khổ

Sẵn sàng làm con thiêu thân vì tình yêu rực lửa

Vẫn còn hơn hoa héo để tàn


Sự nghiệp đời mình cũng có thể đốt thành than

Chỉ để hiến dâng cho tình yêu tối thượng

Tuổi càng nhiều tình càng ít độ lượng

Cuối cùng là “ độc lập tự do ”


Có thể không yêu nhưng cảm lời mật ngọt cũng cho

Cho là mất nhưng sẵn sàng chịu mất

Muốn thật ngoan nên dễ thành ngu ngốc

Xót thương sao thân phận đàn bà



NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÃ CŨ



Thật nghèo một lần để biết người phụ nữ đẹp nào còn ở bên mình

Xấu đi một thời mới hay đàn ông nào chung thuỷ

Ta yêu em người đàn bà đã cũ

Đã đi qua đoạn đời nhiều bão tố phong ba


Đâu còn nhẹ dạ cả tin trước những hào nhoáng trăng hoa

Dẫu rung cảm nhưng phải cần suy xét

Bởi trái tim xuân đã bao lần vò nát

Một phút khổ đau đủ thấm thía cả đời


Cũ người mới ta nào có xa vời

Gừng càng già càng cay

Tình càng nồng càng thắm

Như muôn tía nghìn hồng tình yêu nào cũng lạ lẫm

Cũng bắt ta cháy đến kiệt cùng ngọn lửa đam mê


Không còn son nên biết chờ đợi lắng nghe

Biết từ bỏ đa đoan cho thành hiền thục

Biết hy sinh cho đẹp bền hạnh phúc

Không yếu mềm nhưng đừng quá tự tôn


Đã cũ rồi nên lắm khéo khôn

Nhưng vẫn sợ thêm một lần vấp ngã

Làm sao biết tình yêu có bao nhiêu bụng dạ

Trái tim chân thành luôn dễ bị tổn thương


Đã cũ rồi nên khó được yêu thương

Nhưng vốn dĩ đa đoan nên muốn mình luôn mới

Khát thèm yêu nên sợ lo chờ đợi

Đạp bằng chông gai để đến đích hành trình


Đã cũ rồi nên nếm đủ nhục vinh

Dốc hết lòng cho tình yêu chân thật

Ngoài trái tim chẳng còn gì để mất

Thiên đường hồng trong người đàn bà đã cũ khi yêu



VỀ THĂM THẦY CŨ



Có thể bây giờ thầy đã quên em

Cô bé ngày xưa ưa khóc nhè trong lớp

Mép vở cuốn cờ

Bài làm lem luốc

Tiếng cười lí nhí sau môi


Phấn trắng bảng đen cần mẫn trao lời

Cặp kính của thầy đã thành nỗi nhớ

Đừng buồn nhé em…( con số không rực đỏ )

Ăn trứng nhiều may ra thông minh ”


Thầy biết đâu

Đêm em khóc một mình

Thương bếp rơm nghèo làm sao soi con chữ

Vất vả mẹ cha cũng chưa vừa no đủ

Làm con đâu thể không san sớt tảo tần


Có thể bây giờ thầy đã quên em

Cô bé ngày xưa xa trường trong tức tưởi

Bởi không thể ngồi hoài lớp dưới

Hành trang là lời thầy và bài học đầu tiên


Lặng lẽ giã từ năm tháng hồn nhiên

Vững tin vào đời bằng lòng nhân ái

Học làm người suốt đời học mãi

Đi hết trăm năm chưa đến chân trời


Nhất tự vi sư luôn nhắc nhớ ai ơi

Về lại trường xưa thăm thầy cô cũ

Cha mẹ hiếu trung thì con hiếu tử

Dẫu vất vả gian lao tấm rách tấm lành



CÔNG ƠN THẦY



Chừng như nắng cũng đa tình

Hân hoan môi mắt đẹp xinh lượn lờ

Sông làng đẹp như câu thơ

Cầu dây nối nghiệp hai bờ thiên thai


Hẹn quê cắm bản lâu dài

Thoả xinh con chữ cho ai chuyên cần

Trường nghèo tre nứa độ thân

Nắng soi khe lá

Mưa lần đường dây


Bước ra từ cửa nhà thầy

Đã xuân thì phải đầy cây hoa hồng

Đã mùa thì phải đơm bông

Đã em thì phải thật hồng thật chuyên


Bước từ nghèo khó bước lên

Vững tâm bền chí mới nên thành đồng

Thuyền văn tải đạo sang sông

Gian lao cảm hoá muôn lòng thầy ơi



THƯƠNG VỀ PHƯƠNG ANH



Nhớ có lần em ghé thăm anh

Đảo chưa sáng mà tình anh ngời sáng

Vẫn cái nắm tay dìu em qua bãi cạn

Vẫn nụ cười trong vắt lính tiền tiêu


Sóng vỗ dập dồn hay sóng nói lời yêu

Mà lạ quá chừng như anh hiểu

Đàn cá nghiêng mình khoe xinh trắng hếu

Hải âu níu trời dệt khúc tình thơ


Năm tháng đi còn lại mong chờ

Em hai buổi đưa đò trên bục giảng

Quyết chăm bón mầm xuân sau lửa đạn

Để quê mình hạnh phúc được nhân đôi


Biển có anh biển đẹp rạng ngời

Nơi em đến là mùa xuân chiến thắng

Nơi em đến là không gian hình phẳng

Nơi mọi tấm lòng luôn biết vì nhau


San sẻ với anh sương nắng dãi dầu

Bởi em biết gian lao đời lính

Bởi em biết biển chưa bao giờ yên tĩnh

Nên chúng mình chưa thể bên nhau



ĐI TÌM ĐỒNG ĐỘI



Đất nước hoà bình anh vẫn còn đi

Về chiến khu xưa

Về cánh rừng ký ức

Nỗi đau không chỉ là nước mắt

Đồng đội ơi còn biền biệt phương nào


Chúng mình lớn lên thời đất nước gian lao

Máu lửa chiến chinh đạn bom gieo rắc

Vợ khóc chồng đỏ dòng nước mắt

Mẹ thương con rát ruột rát lòng


Bao cuộc đời đã hoá núi sông

Bao dòng tên đã khắc vào năm tháng

Đồng đội vẫn tìm giữa bạt ngàn rừng thăm thẳm

Vất vả gian lao đâu thể nói bằng lời


Vẫn lặng im những kỷ vật một thời

Đâu tăng võng ba lô muỗng thìa ly chén

Đâu mái tóc xanh

Đâu nụ cười e thẹn

Đâu tuổi hai mươi hào khí ngang trời


Anh quyết đi đến cuối cuộc đời

Ngày sẽ sáng sau đêm dài giông gió

Văng vẳng đâu đây lời cội cây ngọn cỏ

Đồng đội chưa về

Anh vẫn còn đi



THÁNG MƯỜI



Tháng mười đã vào hoa cúc

Đảo xa có nhớ tháng mười

Lúa chín vàng đồng thúc giục

Mở lòng ra nong nia ơi


Sân làng trải nắng ra phơi

Khăn thêu vấn đầu con gái

Má hoa chín hồng dầu dãi

Mắt cười e ấp sau song


Nhớ ai chim vịt kêu đồng

Ước mơ biết làm sao hái

Mây ơi lững lờ chi mãi

Phương tình chín nhớ mười mong


Thời gian níu ngọn tre cong

Nghìn trùng không xa hơn nhớ

Thương người đầu sóng ngọn gió

Giữ yên biển đảo quê nhà



VỀ ANH NGƯỜI LÍNH BIỂN



Về anh thuỷ chung son sắt

Đảo xa nhưng lòng không xa

Dẫu còn phong ba bão táp

Với em biển mãi là nhà


Em vẫn hết lòng yêu biển

Hết lòng nên mãi trung trinh

Gạo rau tiếp ra tiền tuyến

Vững anh đi tới hoà bình


Cánh đồng ngát xanh no ấm

Thương người cau sáu bổ ba

Quả dưa An Tiêm chín đỏ

Mặn mòi hương đất Hoàng Sa


Em vẫn hết lòng yêu biển

Hết lòng nên mãi vương mang

Một thời áo khăn lúng liếng

Bên anh se kết mộng vàng


Về anh thuỷ chung son sắt

Đảo xa nhưng lòng không xa

Dẫu còn phong ba bão táp

Với em biển mãi là nhà



© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật ngày 13.5.2018 theo nguyên bản tác giả gởi từ ĐàLạt .

Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA LÝ THỊ MINH CHÂU TRONG VIỆT VĂN MỚI


VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004