Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

















BÀI ĐÀ LẠT THÁNG NĂM



Trong cơn mê sảng mỏi mòn

Ngổn ngang chăn chiếu ta còn ta thôi

Lang thang chân bước rã rời

Rong chơi già nửa kiếp người chưa hay

Cho men lừa một thoáng say

Rưng rưng hồn nhỏ gợn vài nhớ thương...


Tháng Năm Đà Lạt mưa buồn

Bâng khuâng rợn sóng hồ sương ngự tình

Ta ru ta giấc mộng lành

Sài Gòn còn nắng thuỷ tinh độ nào

Em còn mắt tím vực sâu

Hoang sơ thiên cổ ướp sầu hỗn mang...


Rất mong manh điệu nhạc vàng

Dư âm chết yểu trên bàn tay khô

Chợt nghe buốt giá tâm tư

Trong ta xanh một mái mưa rũ buồn !


Cafe Tùng,một chiều mưa tháng Năm 1971, với thi sĩ Hoàng Anh Tuấn



SÀI GÒN THÁNG NĂM



Ngày tháng dần qua ,khôn nguôi nhung nhớ

Sài Gòn ơi , ta yêu mãi ...vô cùng

Yêu từng con đường, từng hàng cây, bụi cỏ

Yêu từng căn nhà mái nắng rưng rưng ...


Ta về đây đầu mùa mưa tháng Năm

Nhưng Sài Gòn vẫn là mùa nóng nực

Những mái mưa rũ buồn trở thành điệp khúc

Sài Gòn ơi, ta yêu mãi...vô cùng...


Yêu tiếng mõ mi khua vang ngõ tối

Yêu nhạc thính phòng còn vọng giữa khuya

Yêu tiếng mẹ ru buồn xa tao võng

Yêu tiếng chửi thề của bác xích-lô .


Ta yêu, ta yêu, ta yêu tất cả

Trở về đây được gặp mặt Sài Gòn

Đối diện rồi sao bỗng thành xa lạ

Với chình ta và, với cả hư không 


Còn chi nữa, Sài Gòn ơi, còn đó

Vẫn những con đường lá đổ xôn xao

Sài Gòn ơi, Sài Gòn xa xôi quá

Bóng dáng thân quen lẩn khuất nơi nào ?


Sài Gòn với ta- nghìn năm ánh sáng

Gọi nắng về cho thắm lại bờ môi

Giọt nắng lung linh trên hàng me tóc xoã

Chợt nhận ra sợi tóc bạc nửa đời !


Ta bỗng thành một tên hành khất

Ôm xót xa tìm kỷ niệm nhớ nhung

Sài Gòn ơi, đã cùng ta bay nhảy

Mà giờ đây xa cách muôn trùng  !


Sài Gòn ơi, ta yêu...yêu mãi 

Rơi vỡ rồi những giọt nắng thuỷ chung !...


        Môt ngày mưa tháng Năm, Sài Gòn 1980



KÝ ỨC THÁNG NĂM



Sài Gòn nắng tháng Năm

cho em hồng đôi má

vàng nỗi nhớ xa xăm

đường trần chia hai ngã


Sài Gòn chiều tháng Năm

phượng đỏ trời nắng Hạ

niệm khúc hoài cố nhân

nhạc ve sầu rộn rã


Dòng đời vốn truân chuyên

lối xưa mòn sỏi đá

đường cũ đã thay tên

rất quen mà bỗng lạ


Hàng me xanh rối tóc

giọt nắng đeo lệ đầy 

hoàng hôn rưng giếng mắt

lạc loài cuối truông mây


Hơn một lần qua đây

cỗng trường xưa đã khép

ký ức nhạt nhoà phai

tiếng buồn rơi ngõ hẹp 


Dặm dài còn phía trước

ngọn tình rớt sau lưng

làm sao mà quên được

tháng Năm buốt ngõ hồn

bươn theo triền dốc ngược !


    Một ngày đầu tháng Năm Sai Gòn 2018



THÁNG NĂM TÔI ĐI TÌM TÔI



Tháng Năm tôi đi tìm tôi

nắng phơi đồi Tăng Nhơn Phú

tôi lạc tôi giữa trận đời

Sai Gòn tháng Tư thất thủ


Tháng Năm tôi đi tìm tôi

ngẩn ngơ phố phường hoang mạc

dã thú biết nói tiếng người

tôi và, tôi như kẻ khác


Tháng Năm tôi đi tìm tôi

giữa dòng thác say chiến thắng

xôn xao rộn rã tiếng cười

bóng tối chập chờn thinh lặng

ngỡ tôi mà, không phải tôi 


Tháng Năm tôi đi tìm tôi

qua từng cơn say bão nắng

bên một góc khuất reo vui

những người chiến binh bại trận

mềm môi hát khúc ly bôi

nâng chén tình quên oán hận

cũng may, tôi tìm được tôi


Tháng Năm tôi, tôi với tôi ! 


           Đồi Tăng Nhơn Phú ,trưa tháng Năm 2018



© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật ngày 13.5.2018 theo nguyên bản tác giả gởi từ Thủ Đức .

Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA THIÊN HÀ TRONG VIỆT VĂN MỚI


VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004