Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới


















Hoa La Jacaranda


Los Angeles đã buồn

Buồn thêm:  Hoa Tím Nở

Nắng mùa Hè rực rỡ

Hoa nở dưới mặt trời...


Hoa nở trên mặt người

Nhiều nụ cười tím ngắt

Đêm trăng vàng vằng vặc

Tím trốn trong mặt trăng...


Tím trốn trong nghĩa trang

Dọc đường đi ra mộ

Đường ban ngày lố nhố

Đường ban đêm vắng hoe...


Tím không có ai che

Nên tràn lan trên phố...

Hoa rơi trên xe đỗ

Giống như mưa ai phơi...


Giống như mưa ai phơi!

Nói chơi hay nói thiệt?

Tím là màu tha thiết

Tím là màu xót xa...


Tôi ngó người đi qua

Tôi ngó người đi lại

Hoa tím như hoa dại

Tê tái nước non tôi...


Từng đôi chim có đôi

Từng bóng người lẻ bóng

Con đường nào hy vọng?

Con đường nào không hoa?


Hoa La Jacaranda...

Hoa La Jacaranda...



 Nhớ Hoài Khanh


"Giật mình sương rụng trên đê, người đi rồi...chẳng thấy về, chao ôi!".  Thơ Hoài Khanh chẳng của tôi / mà sao tôi nhớ...Ngậm ngùi mười năm!  Gặp rồi quen, gặp rồi thân, Hoài Khanh thiên cổ, biết gần mà xa...Người Phan Thiết, cùng quê ta, một dòng nước chảy sông là Cà Ty...

Gặp nhau, anh nói tôi về, Biên Hòa chỗ hẹn ước thề với ai...Hai bàn tay một nắm tay, gặp nhau đã siết, lần này thì xa...Anh về...rồi hóa bóng ma, tôi ra mặt trận, tôi là chiến binh!  Gặp nhau một chút cũng tình, gần nhau mãi mãi thì mình ra sao?

Một dòng xanh mấy niềm sâu
chợt nghe gió lạnh từ đâu thổi về
Giật mình suơng rụng trên đê
người đi rồi chẳng thấy về chao ôi!


Bài thơ đó, bốn câu thôi, không là Tứ Tuyệt mà vời vợi hay...Nhiều năm, từ đó đến nay, tôi, thân khách lữ, anh, rày chiêm bao!  Nhớ hồi đối diện tào lao, nghiêng ly rót mãi, bọt trào miệng ly!  Trăm phần trăm, nào uống đi - anh ly nốc cạn, tôi thì lưng lưng...

Ngó ra, sông một dòng sông...Ngó xa, thấy một vườn bông hoa tàn...Gần Phan Thiết, có Sông Phan...vào xa hơn nữa:  Chứa Chan Biên Hòa.  Tản Đà nói bông là hoa...Bông tàn, hoa rụng, còn ta còn...gì?  Triệu người bỏ nước ra đi, triệu người ở lại, vân vê áo nhàu...

Một dòng xanh mấy niềm sâu
chợt nghe gió lạnh từ đâu thổi về
Giật mình sương rụng trên đê
người đi rồi chẳng thấy về chao ôi!


Nếu...tay mà che được trời, nắng mưa đâu có ai đời nắng mưa!  Buồn buồn tôi nhớ lại thơ, dựng cây cuốc đứng, tôi chờ thời gian...Mười năm...ồ nhỉ mười năm, chén cơm một nửa ăn nằm Thiên Thu!

*
Khi tôi ra khỏi cổng tù, Hoài Khanh tôi hỏi, anh, chừ khói sương...

                   

Nói Với Thơ Thầm Thì

    
Nhiều khi xong bài thơ muốn bồng lên hôn quá...muốn hôn lên đôi má, hôn cần cổ của thơ...

    Nhiều khi ngó trời mưa, cứ ngỡ thơ đang khóc, sợ mà thơ ướt tóc, sợ mà thơ sẽ run...

    Nhiều khi thấy thương thương, nhớ con đường thổ mộ, nhớ tiếng gõ của ngựa, nhớ bữa về Filnôm...

    Nhớ cái ấp Định An, nhớ cây số mười bảy, nhớ thơ là cô gái gặp ở đèo Prenn...

    Thơ ơi thơ là Em?  Anh không có em bên nhưng thơ đầy trong túi...

    Người xa người thật tội!  Thơ bên người, tội hơn?  Nhiều khi thấy thơ buồn, thật lòng cũng ray rứt...

    Chải thơ như chải tóc.  Nói với thơ thầm thì:  Anh thở nhé, bay đi...hỡi sợi dài sợi vắn!

    Thơ à, thương thơ lắm!  Em à, anh nhớ em...Nói mãi để đừng quên...chưa kịp quên lại nhớ!

    Nhớ cà phê Eo Gió, khói bay mờ Càbeu.  Biết mà, em là thơ! Bồng em hôn đắm đuối...

    Kìa, chim bay về núi, chim nhớ cội nhớ cây...Thơ anh cũng muốn bay:  Em là cây là cội!

    Em là con chim núi, trời xanh...núi cũng xanh...

   

Gặm Nhấm Thời Gian


Đà Lạt, Pleiku đều có Cánh Đồng Cỏ Hồng tháng Chạp.  Mừng em cỏ không cúi rạp mà hồng đến tận chân mây...


Tháng Chạp chỉ ba mươi ngày, ước mơ mình đi thăm cỏ.  Hai đứa mình hai con thỏ, mình đi gặm nhé, thời gian!


Gặm cho tới đầu tháng Năm, mình đi thăm rừng hoa tím...Em nghe kìa chim kể chuyện, chuyện Đời, Non Nước, Tương Lai...


Rồi mình sẽ hóa chim bay, bay thẳng về trời Đâu Suất, bay về một phương Nhật Nguyệt, đêm mơ, ngày mộng bao la...


Anh giải nghĩa em Sơn Hà tại sao gọi là Cẩm Tú...chắc vì từ màu-của-cỏ cộng thêm màu tím hoa rừng...


Bài thơ sáng nay lung tung...tại em áo bồng sương khói...


*

Sáng mà...bềnh bồng sương khói.  Nhớ em, mà...anh mơ màng...Mùa Hè, ngày nắng chang chang, anh nhớ tàn nhang em lắm...


Bài thơ...anh có chữ Gặm - gặm em yêu quý từng ngày -  anh ru em bằng võng mây, anh bơi cùng em hồ nắng...


Chao ôi nói sao cũng đặng...thời gian là của chúng mình!...cho nên em ạ, chữ Tình, Nguyễn Công Trứ nói là Bất Tử!


Mở đầu là Cánh Đồng Cỏ.  Đi tiếp vào rừng hoa mơ...Đi thêm cho tới bệ thờ...những nốt tàn nhang lóng lánh!


Em à, có nhiều chiều lạnh, nhớ em mấy nốt tàn nhang.  Nhớ em anh thấy thời gian huy hoàng trong ngày tái ngộ...


Mình đi qua những đồng cỏ.  Mình bay trên những cánh rừng.  Rừng không ai trồng hoa hồng, anh hái cho em hoa tím...


*

Ôm ấp vào lòng Kỷ Niệm

em à, anh đang nhớ em...


Mặt Trời Chảy Nước Mắt


Ba tháng rồi, sau Tết

Mùa Xuân qua, mất rồi

Chim không về đây chơi

Cái sân vẫn còn đó...


Cái sân đùa với gió

Gió không có sắc, màu

Mặt sân nhờ gió lau

...và hình như không bụi?


Nhưng những ngày sắp tới

chim cũng vẫn không về

cái sân vẫn nín khe

và chờ mùa Thu vậy?


Hình như nước mắt chảy

từ mặt trời, đôi khi

cái sân bỗng xanh rì

rong rêu và...ảm đạm!


Rồi màu xanh thành xám

lác đác lá vàng rơi

ôi mùa Thu, chim ơi

cuối trời không tiếng vọng!


*

Có báo hiệu cuộc sống

cõi đời biến đổi dần:

Nước biển tự nhiên dâng

và...rừng từ từ rụi...


Sông sẽ về lại suối

núi lại về với non

Riêng cái mình mỏi mòn

Chim Không Còn Về Nữa...


Những cốc rượu đổ, vỡ

Những tiệc rượu cũng tàn

Những cái ghế, cái bàn

tan, hoang, mờ dấu tích!


Có điềm báo chấm hết

một thế giới vô tình

không ai bạn với mình

khi khí hậu biến đổi!


Trước hết:  chim chết đuối trong bầu khí hạt nhân.

Và sau đó tới phần người chào người vĩnh biệt!


Chim ơi chim, tôi biết

vì sao chim bỏ đây...

May, vẫn còn mây bay

còn buổi chiều, buổi sáng!


Chim Sẻ Hót Rối Nhầu Buổi Sáng


Chim sẻ hót...chắc hôm nay ngày nắng?

Mở cửa nhìn:  ôi nắng chói chang!

Cảm ơn sao một nụ hồng vàng

Hoa cười mỉm...hay người ta cười mỉm?


Trên thảm cỏ sương đêm qua còn điểm

Cũng nghĩ là hoa chúm chím với mình!

Chim đã thay người chào buổi bình minh

Lá trên cành cũng chào mình:  chút gió!


Tôi làm gì?  Thưa em tôi đang thở

Tôi nói thầm:  Anh rất nhớ em!

Tiếng thầm tôi hay tiếng của trái tim?

Nếu có nhỉ trái sim vừa chín?


Em biết không tôi luôn "dự định":

Ăn nửa trái sim còn một nửa để dành,

Uống nửa bát nước, nửa còn, còn nắng long lanh... 

Tôi đi tìm em trao cái tình nguyên vẹn!


Trời đất bao la biết đâu chỗ hẹn?

Nắng cháy da đầu, lửa bén trang thơ

Tôi nghĩ rằng em có đợi có chờ

Tôi nhớ chứ những giọt mưa nước mắt!


Khi còn ở, đất chung quanh là đất

Khi mình xa, đất biến mất, thành trời...

Cũng chung quanh mà mặt biển khơi

Mà sóng gợn như tóc người gió thổi!


*

Tôi nhớ em, nhớ rừng, nhớ núi

Nhớ những bầy cò bay lả bay la...

May còn tiếng chim sẻ hót vui nhà

May có hoa, hoa trong vườn đang nở!


Hỏi tại sao lòng tôi không nhớ?

Cái miệng em cười, hoa đó, Thái Bình Dương!

Tôi hỏi lòng tôi sao lại không buồn?

Tôi nghĩ:  Không ai đi xa mà không mang theo Non Nước...


Tôi nhớ quá đi,  giàn chouchou Trại Mát

Tôi nhớ quá đi,  đèo Ngoạn Mục Càbeu

Tóc em bay...ôi tóc là thơ

Chim sẻ hót...rối nhầu buổi sáng...


Bài Thơ Này Cũng Bài Thơ


Lạnh quá.  Tôi đi khép cửa.  Con Cardinal bỗng về / gõ mỏ vài tiếng rồi bay. Gió trong vườn như chao động.  Bầu trời hình như gợn sóng.  Bóng chim...tăm cá mịt, mờ...



Tôi chép lại thành câu thơ, nghĩ mình chắc là thi sĩ.  Nếu nói vui thì chưa phỉ, nói buồn biết nói với ai?  Bất giác tự tôi thở dài: sống đời thế là giản dị?



Điều đó khéo mà chân lý / bởi bao nhiêu chuyện vô thường?  Người ta nói yêu nói thương, nào ai giữ lòng chung thủy?  Người ta sống mê sống mị...hèn chi có chuyện thế gian?  Tôi nghĩ đến nước Việt Nam, Đinh Tiên Hoàng vua-thứ-nhất! 



Vậy à?  Ngàn năm, chuyện thật?  Hay bốn ngàn năm, đúng hơn?  Tôi nghĩ đến Trưng Nữ Vuơng, hỏi sao không là Nữ Đế?  Tôi nhớ Sài Gòn hoa lệ, bây giờ hoành tráng, là sao?  Tôi nghe lòng tôi đau đau:  chữ nào là chữ có nghĩa?



Hồ Xuân Hương không đếm xỉa / Đèo Ngang là cái đèo gì, mà nói "Một đèo, một đèo lại một đèo!  Khen ai khéo tạc cảnh cheo leo!".  Lịch sử lật qua cái vèo, có người bảo "đèo Ba Dội"!  Lịch sử chỉ là Tiếng Nói, có khi Im Lặng, cũng đành?



...như khu tam giác Ba Đình?  Cũng bà Hồ Xuân Hương, nhé:  "Phành ra ba góc da còn thiếu, khép lại đôi bên thịt vẫn thừa!".  Bà nói cái quạt bà huơ đuổi cái khô khan ngày Hạ...Bà nói làm tôi nhớ Má / ru tôi cái thuở năm nôi!  Hồ Xuân Hương ơi, chao ôi!  Bà làm tôi nhớ Đà Lạt / nơi tôi từng ở, bát ngát / rừng thông rừng thông rừng thông...bây giờ dân số quá đông, bây giờ Đà Lạt quang đãng...



Tôi đang nằm mê, nói sảng?  Ngó ra cửa sổ: âm u.  Văng vẳng vài tiếng cu gù.  Lang thang một vài bóng quạ.  Hôm nay ôi trời lạnh quá!  Tháng Bốn, ngày cuối tháng, buồn.  Nếu mà nước mắt tôi tuôn, rửa sạch được không báng súng?  Gió trong vườn như chao động...Bài thơ này...cũng bài thơ?


Nốt Ruồi Son


Em khoe tôi những nốt ruồi em có

Em tự hào em có một nốt ruồi đỏ

Mạ từng hôn em nói nốt ruồi son

Em hỏi tôi:  "Anh có muốn hôn?".


Em hỏi ngộ như là em mời mọc

Tôi giả đò đứng gần hôn em mái tóc

Em la làng, không có ai nghe...

Dĩ nhiên tôi có hôn em trước lúc ra về...


Em có nốt ruồi son, ai biểu không che?

Gió mà thấy, gió chắc không đi

Tôi đã thấy, sao không quyến luyến

Hình như đó...là ngày định mệnh?


Ngày đó lâu rồi, đã mấy năm lâu

Ngày đó ngày xưa ngày hẹn ngày sau...

Tôi trở lại, hỏi em, em vắng

Tôi đi quanh nhà, quanh vườn hoa nắng...


Hoa hồng trắng, hoa hồng vàng, hoa hồng xanh

Có ý chờ, không nghe tiếng "Anh"

Không có ai khoe nữa đâu nốt ruồi màu đỏ

Áo phập phồng, gió phập phồng ôi nhớ...


*

Nhớ Tổ Quốc, nhớ núi nhớ sông...

Nhớ vườn em, nhớ những nụ hồng

Bây giờ...dễ chừng hơn nhớ

Một vì sao rất xa rất nhỏ...


Em em à định mệnh gió bay

Anh nhớ em hoài những sợi tóc mai...

Tóc sợi ngắn sợi dài trên má

Nốt ruồi son trên ngực em không ai có cả...



Khi Nghe Tiếng Gõ Cửa


Tôi nghe tiếng gõ cửa, tôi đi mở cửa nhà.  Trông gần rồi ngó xa, chẳng thấy ai thấp thoáng...Chắc con chim nào hoảng đập mỏ vào kính chăng? Chắc con Cardinal...nó rất hay làm thế!


Tôi khép cửa nhè nhẹ. Tôi gài chốt.  Cũng vui!  Mình cứ tưởng có người...nhớ mình, thăm, không phải!  Thôi, người xa không lại...giống mình bỏ Quê Hương!  Tôi nghe một chút buồn mà sao lòng cứ nặng?


Gần trưa rồi, ánh sáng / tràn ngập cả căn phòng.  "Cái gì có cũng Không - tờ lịch nằm trên lịch. Gió như vừa nhúc nhích...tháng Bốn, ngày cuối cùng!".


Tôi kéo tấm chăn bông đậy ngực và tôi ngủ.  Tôi giống như ai đó / về nhà sau ca đêm.  Ngày lại ngày, êm đềm.  Ngày lại ngày, bất tận.  Tôi vuốt cho mắt nhắm, tôi dỗ tôi giấc trưa...


*

Tôi viết...có là thơ?  Tôi không chờ em đáp.  Trong mơ tôi hết gặp / được em, đã mười năm...


Thời gian đã xa xăm...Thời mơ thôi cũng vậy!  Những xóm làng bốc cháy, những cánh rừng tan hoang.  Một Việt Nam tang thương /mở mắt ra thì thấy!


Mộ Ngoại tôi lũ đẩy trôi xuống đồng bằng rồi.  Mộ Ba Má sánh đôi / hai tấm bia nằm sấp...Ai nói "hối bất cập"?  Ai nói rồi cũng quên.  Trong biển trời mông mênh / những con thuyền trôi giạt.  Tôi hết nghe tiếng thác / con suối đổ sau nhà...Còn biển trời bao la...Còn biển trời bao la...


Còn bà ba em ạ, em hãy nâng lên lau / thấy cái eo đỏ au như mặt em mắc cỡ.  Tôi hoài thương chút đó / những ngày sống xa quê...



Mặt Trời Khô


Mặt trời khô vì không mưa không gió.  Mặt trời khô nên tỏa nắng rạng ngời.  Giống như em đang trước mặt tôi, hình ảnh cũ mà mới hoài:  Yêu Quý!


Em thấy đó, Việt Nam, hai thế kỷ,  chỉ có thời gian đi tiếp bước thời gian...Gió không bay được đá được vàng, gió chỉ làm chao mặt trùng dương đại hải!


Người Lính vác chữ Tình, vai trái / bởi...bên phải mình, Non Nước, nặng như nhau!  Tất cả mọi người vào cuộc biển dâu. Tất cả mọi người cúi đầu, số kiếp!


Xưa, hai bà Trưng là hai Người Đẹp, mộng ba năm dựng nước không thành!  Bà Triệu thì như chiếc lá xanh / cỡi sóng dữ, kình ngư vào Lịch Sử. 


Tôi yêu em bằng Tình Yêu quá khứ

không về đâu vì ai có Tương Lai?


Chúa đã nói mà: đừng nghĩ tới Ngày Mai...hãy cứ đi hoài để thấy còn Hiện Tại!  Cũng tại vì em...được sinh làm con gái, có người con gái nào không khóc trong...Thơ?  


Em có bao giờ đọc Nguyễn Bính chưa?  "Chao ôi đêm đó giường này, nghiến răng nhắm mắt cau mày...Trời ơi!".  Tại Mạ, tại Ba, tại cả Ngoại...em rời / con sông đó, đò ngang...nắng vỡ


...áo dài em mênh mang mặt trời khô lau cỏ...

...mênh mang!


*

Bầy chim sáo sang sông hàng nối hàng!  Bầy chim sáo sang sông không có ngày trờ lại.  "Giống như những người con gái / đi lấy chồng không còn nghĩ đến người con trai thứ hai!".


Nếu có một ngày tôi về Đà Lạt thăm ai, em trước hết, thành phố xưa, đồi, dốc.  Tôi sẽ hỏi mặt trời tại sao không khóc?  Phấn thông vàng không trả lời đâu!


Tôi sẽ đợi tới mùa Thu / tôi nhìn mưa nhỏ giọt...


Nhật Mộ Hương Quan


Đêm qua có hứng bài thơ mới

mà mệt, thôi thì đi ngủ thôi!

Sáng dậy, cố moi đầu óc, nhớ

mà quên, quên mất, mất tiêu rồi!


Đêm qua, qua thật, qua là...hết

còn thức là còn sống bữa nay.

Đau, khổ, vui, buồn hay hạnh phúc

Chúa khuyên:  Không Có Nhé Ngày Mai!


Một ngày để sống, sống và quên

chỉ nhớ câu Kinh để Kính Mừng:

"Nhân danh Cha Con, Chúa, Thánh Thần...

tha tội, yêu đời, ...như ý mong!"


Chúa đứng trên cao không tiếng đáp,

mình ngồi gõ máy, chữ không ra...

Một ngày đang tới, dài không mấy!

Chợt ngó ra vườn, cây nở hoa...


*

Cây nở hoa, vườn, xinh buổi mai

ôi ai áo trắng ngỡ hoa lài

ôi ai áo trắng, bà ba nắng

không gió, nhớ về, áo có bay?


Áo trắng em bay chiều với sáng

sáng, chiều...đã mấy chục năm hơn!

Nhớ hôm tôi khuất trong rào kẽm

áo trắng, em...mờ...như khói sương!


Áo trắng em vờn trong bão tố

Tân Thanh mộ khúc đoạn trường ngân?

Thưa không, đó, tiếng chuông Chùa núi

lạnh quá, đêm đêm vỡ xuống rừng...


Cảm Ơn Trời Hôm Nay Nắng Ấm


Cảm ơn Trời, hôm nay nắng ấm

Cảm ơn Đời, hôm nay bình yên

Ngày mùa Hạ, tất cả như nhiên

...rồi mùa Thu lá vàng sẽ rụng!


Con sông bạc đầu vì sông có sóng

Con người bạc đầu...ai biểu lo toan?

Con người muốn mà ông Trời không muốn

...đến trăng kia, chỉ một đêm tròn!


Mỗi ngày mới, tôi có nụ hôn

dành cho Thơ vì thơ đang đợi

Trước nụ hoa, tôi luôn luôn nói:

Anh Yêu Em vì Anh Yêu Em! 


Tôi nói rồi, tôi không nói thêm

chỉ tô đậm nếu tôi ghi trên giấy

Tôi biết em xa tôi mười bảy

Pháo đỏ, rượu hồng...nước chảy huê trôi!


Nhớ ông Tản Đà ôi nhớ quá thôi

Ông viết chữ Hoa mà ra chữ Huê

Nước bốn ngàn năm mong cuộc đề huề

ông chưa thấy...vì ông đã chết!


Cảm ơn Trời:  Hôm Nay Rất Đẹp

nếu có cuộc thi Hoa Hậu, thì sao?

chắc chắn là em được điểm cao

Hoa Hồng Trắng:  Anh Yêu Anh Quý!


*

Cảm ơn Tôi:  Không Làm Thơ Ủy Mị

...mà làm chi, tình cũng đã sang sông!

Đâu phải hoa hồng thì hoa màu hồng?

Em áo đỏ, áo vàng, em một ngôi Hoàng Hậu!



. Cập nhật ngày 27.4.2018 theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ .

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004