Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới














Bài thơ tình yêu


Tình một phút dễ đâu thành muôn thuở

Thơ suốt đời khó có được câu hay

Yêu là mộng nên yêu thường tan vỡ

Hết trăm năm chưa chắc sum vầy


Biết thì biết nhưng vẫn còn xa lạ

Đợi nửa đời lạ hoá thành quen

Đợi cả đời khiến quen thành lạ

Bởi tình yêu phân biệt sang hèn


Chỉ có sóng mới dại khờ như thế

Vỗ yêu bờ mà bờ có yêu đâu

Yêu không nợ nhưng tình là nợ

Mãi thiên thu nước chảy qua cầu


Em không phải là ngày mà soi anh đang tối

Tình vẫn thơm như vắt ruột để thơm

Hoa không phải là tình nhưng hoa vẫn đợi

Chẳng phải thu…cúc thiếu tâm hồn


Đêm bật thức khi vầng trăng tỉnh giấc

Ngày bừng lên khi sáng thoát vũng lầy

Có thể có người không bao giờ chết

Bởi để đời được câu thơ hay

Thương đất nước bốn nghìn năm khói lửa

Dẫu thiên thu mẹ vẫn đợi chờ

Chắc thương mẹ nên nhà luôn có cửa

Mẹ tựa vào cho đỡ bơ vơ


Mãi suốt đời hướng về Tổ quốc

Dẫu đi đâu thuyền cũng quay về

Không phải bến nhưng giống nòi là bến

Hạnh phúc gì khi một cảnh hai quê


Đợi chờ


Lúa về đổ nắng ra phơi

Sân vun điệu hát câu cười ríu ran

Nón nghiêng che mặt giần sàng

Chớp yêu mắt ngọc hai hàng mi cong


Rạ rơm bói nụ trêu đồng

Câu hò đã bắc qua sông đưa chiều

Gió ngang bay mỏi cánh diều

Khói ôm mái lá vỗ yêu dỗ dành


Nở mày nở mặt cơm canh

Chê niêu tôm cá bò quanh lửa hồng

Quên ngày rổ cắp gạo đong

Lúa liền chân rạ khơi dòng ấm no


Bán mua tấp nập chợ đò

Vui chia giáp quận hát hò thâu đêm

Hội làng đông chật như nêm

Muôn hồng nghìn tía biết tìm em đâu


Nghẹn lời ấp úng buồng cau

Tắc vôi để thẹn miếng trầu chưa têm

Mặc hoa trôi giạt nổi chìm

Lọp lờ cắm xuống lặng im đợi chờ


Khép lại cách xa


Thời gian gội bạc tóc xanh

Chưa nên cầm sắt đã thành khói sương

Người đi võng mắc sa trường

Mỗi đầu mỗi nỗi nhớ thương ai hoài


Ba lô đeo suốt tuổi trai

Hạt cơm tiền tuyến nặng vai ân tình

Võng đưa hai cuộc chiến chinh

Súng gươm với vọng thanh bình âu ca


Thắp trời phượng lửa bung hoa

Tháng tư khép lại cách xa người về

Tiếng cười chật cứng đường quê

Chắc tay môi mắt hẹn thề lứa đôi


Đồng trưa tràn tiếng ve sôi

Đầy vun yêu ái yếm sồi váy nâu

Câu hò điệu hát bắc cầu

Thoả thơm cho thích miếng trầu em têm


Lục bình


Nổi trôi cho hết kiếp này

Mắc chi trong đục mà thay đổi dòng

Cũng là cỏ cũng rêu rong

Hương trời sắc nước cũng không là gì


Ở ăn theo thuở theo thì

Ba chìm bảy nổi vẫn đi tới cùng

Bọt bèo mà rất thuỳ chung

Thân trao phận gửi sình bùn vẫn son


Chẳng tốt đẹp cũng vuông tròn

Chẳng hạnh phúc cũng cháu con đầy nhà

Mang tiếng là một loài hoa

Bình dị dân dã hoá ra bọt bèo


Bằng lòng thân phận rong rêu

Từ qua hèn kém đói nghèo mà xanh

Đời yêu ái tự nhiên thành

Quản chi tủi nhục rách lành ai ơi


Lúa


Ngày đồng ngựa chạy tên bay

Mới vừa banh mắt đã cày đã san

Nghỉ nghiêm theo luống theo hàng

Lúa tươi sắc lính ngô vàng ánh kim


Thời gian hằn vết chân chim

Xuân đi hạ đến dài thêm tuổi mùa

Nâu sồng bạc phếch nắng mưa

Thơm cơm hả dạ chát chua sình phèn


Trải đời lên lớp bùn đen

Quản chi thân phận thấp hèn lúa ơi

Lớn từ đất khôn từ trời

Đẹp hình đẹp dáng ơn người bón chăm


Theo nhau qua bốn ngàn năm

Lũ lụt hạn hán phù trầm nổi trôi

Vẫn chưa một bước xa người

Dẫu mo cau gói dẫu ngồi mâm son


Cho đi là để mãi còn

Mất đi là để cháu con trường tồn

Cầm bằng của khó người khôn

Còn lúa còn mãi linh hồn nước non


Tháng tư


Tháng tư về rung mặt đất

Phố cười sáng rỡ cờ sao

Vẹn nguyên tình yêu trong mắt

Đắng cay dần hoá ngọt ngào


Tháng tư con về thăm ngoại

Sông xưa giờ đã vắng đò

Cây cầu bắc qua huyền thoại

Kết nối muôn miền ấm no


Còn đâu trăng chui mái lá

Đêm quê quạnh quẽ im lìm

Còn đâu khoét rơm chọc rạ

Hạt mưa se chỉ luồn kim


Tháng tư về xinh mặt đất

Đồng chiêm ngọt tiếng em cười

Bắc cầu quai thao nón thúng

Hội làng hớn hở đông vui


Rực hồng tháng tư phượng lửa

Đêm cười pháo trĩu oằn bông

Giang sơn thu về một mối

Đẹp xinh đất nước Tiên Rồng



Tháng tư

( 2 )


Tháng tư thắm tình hoa gạo

Sông làng mây trắng trổ bông

Chênh chao cánh diều thơ ấu

Nhớ thương về vắt ngang lòng


Chạy rong đầu trần chân đất

Mồ hôi chảy dọc theo hè

Khoai vùi khói rơm cay mắt

Hạ chín sôi tràn tiếng ve


Tháng tư về ngang miền nhớ

Áo xanh thay áo học trò

Một thời đã thành muôn thuở

Đất nước thanh bình ấm no


Ơn người chiến trường nằm lại

Nhang thắp cắm vào lương tri

Trường tồn dân an quốc thái

Sống sao nên nghĩa nên nghì


Võng


Võng nằm đắp tiếng mẹ ru

Nắng nung ruộng nẻ nâu nu rát lòng

Mồ hôi vón hạt bón đồng

Lúa như cô gái chưa chồng trả treo


Võng đưa câu lý qua đèo

Dặm ngàn trong đục quyết theo đến cùng

Trường Sơn một dải gối chung

Đêm sao lấp lánh giăng mùng che yêu


Cứ chi lọng tía võng điều

Xơ đay xơ dứa thương nghèo kết se

Mắc lên trưa trật nắng hè

Nóng như thiêu đốt vẫn nghe mát lành


Đi qua bao cuộc chiến tranh

Cáng thương bọc tử mà thành tri âm

Nặng ơn bệnh tật ngồi nằm

Một ngày võng hoá trăm năm đời người


Áo Bà Ba


Cánh cò bay lả bay la

Áo em ba vạt – dân ca ba miền

Thêm xinh má lúm đồng tiền

Bắc cầu câu hát se duyên đôi bờ


Thuyền về đậu bến ước mơ

Đã nên sao phải đợi chờ áo ơi

Chim xa biền biệt phương trời

Lúa thôi con gái là thôi mơ mòng


Mặn mà thắt đáy lưng ong

Tình chưa ai buộc để mông mênh tình

Đẹp xinh dáng vóc thanh bình

Ba tà áo vẽ nên hình quê hương


Ngọt ngào lời nhớ lời thương

Lụa sồi tơ đũi vẫn vương vấn lòng

Về chưa thấy áo đã mong

Buốt đau chín khúc một dòng sông chia


Cúc cài khuy bấm hương quê

Mất áo mất cả đường về áo ơi

Thác ghềnh giữ mãi dòng trôi

Thương sông bồi lở đầy vơi vẫn là…


Gieo chữ


Mắt vin cành sứ

Tay hái hoa đào

Mùa thơm thiếu nữ

Ngọt lời ca dao


Chim hót tầng cao

Sông gào tầng thấp

Chồi mầm bật thức

Hát lời cỏ non


Trắng trắng giòn giòn

Nắng thơm áo mỏng

Hạ xa miền nóng

Phượng thèm tiếng ve


Cọ xoè ô che

Đường mưa ướt áo

Về đâu cô giáo

Trường xa bản xa


Vinh thêm nước nhà

Miệt mài gieo chữ

Vin mùa thiếu nữ

Hái lời ca dao


Mẹ ơi…bếp đã nguội rồi


Ở với mẹ ăn cơm với cá

Ở với thầy dưa giá rau khoai

Vui buồn thầy luận bằng roi

Con không còn mẹ bước đời trầm luân


Đi với nắng đầu trần chân đất

Lội ruộng lầy guốc tấc nách mang

Lấm lem đất xám bùn đen

Phải đâu xuân hạ mà sen mơ nồng


Nước không chảy khó lòng gột rửa

Đọng ao tù vừa ngứa vừa thâm

Tím ruột cho thoả gan bầm

Bước làm chi nữa lỡ lầm mẹ ơi


Giờ con thành mồ côi không mẹ

Lớn đầu mà như trẻ ngu ngơ

Biết sao hết được chữ ngờ

Nay manh chiếu rách mai bờ ruộng rơm


Ngày nhớ mẹ chan cơm nước mắt

Đêm thương thầy héo hắt già nua

Gửi lòng theo tiếng chuông chùa

Cầu Trời khấn Phật sớm đưa mẹ về


Mẹ ơi chiều vẫn chưa tàn


Ở với mẹ ăn cơm với cá

Ở với cha dưa giá rau khoai

Vui buồn cha phán ngọn roi

Con không còn mẹ cuộc đời quạnh hiu


Mo cơm cõng sáng sang chiều

Cải ngồng được giá chẳng yêu vại sành

Rau dại lên mặt cơm canh

Biết đâu là nghĩa mà thành mai sau


Còn mẹ đêm chong đèn dầu

Con no bụng chữ miếng trầu mẹ ngon

Tan trường guốc dép lon ton

Cười rưng nước mắt mừng con học về


Mẹ ơi sinh nghiệp tử nghề

Buồn – Cha nát rượu khó bề an nhiên

Đêm con quỳ trước bàn thiên

Cầu Trời Phật độ…đoàn viên mẹ về


Người đàn bà & dấu chân tròn


Phải lòng hoa lá bung hương

Đầy cây tục ngữ đầy vườn ca dao

Lung liêng mai cúc lan đào

Xuân còn con gái lẽ nào chẳng son


Bâng khuâng trên dấu chân tròn

Trăm chiều ký ức một con đường làng

Tóc sâu áp má thúng quang

Nâng niu từng hạt thóc vàng về trưa


Không nhau nên thấy mình thừa

Gấm hoa đâu biết ngày xưa là gì

Gian lao nên nghĩa nên nghì

Người vì nhau cả những khi chưa là


Thơm từ dầu dãi thơm ra

Trăm xuân đượm một nhành hoa không mùa

Xinh từ bùn đất nắng mưa

Đẹp thay non nước như chưa bao giờ


Sân trường xa vắng


Nắng nung vườn hạ

Lúa chiêm đứng đòng

Ao sôi tăm cá

Bí bầu ngưng bông


Xa mặt cách lòng

Phượng bung niềm nhớ

Rợp trời dáng đỏ

Lung liêng xuân thì


Vấp một mùa thi

Bùn lem áo trắng

Chạnh thời xa vắng

Buồn ơi…buồn ơi


Qua một chặng đời

Phai thêm mấy độ

Mài bờ sóng vỗ

Mòn đau thời gian


Rê sảy giần sàng

Được thua chắc lép

Nên đường rộng hẹp

Cậy nhờ bước chân



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 26.4.2018.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004