Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

















Chào Nhé Mùa Xuân Mùa Xuân Đào


Chào nhé mùa Xuân - mùa Xuân đào

tàn phai rơi rụng cánh hoa chao

như chim gãy cánh nằm trên đất

ta nói cùng Xuân:  một tiếng Chào!


Chỉ ba tuần lễ mùa Xuân ở

mùa Hạ bắt đầu những trái non

ta nói với Xuân bằng tiếng gió

gửi theo mùa Xuân nghìn nụ hôn!


Một tháng hay là hai tháng nữa

ta cầm dao mổ trái tim ta

hỡi ơi ta biết tim trong ngực

cũng có ba tuần được nở hoa...


Từ trái chín hườm rồi chín muồi

mùa Thu sẽ đến gắn trên môi

nụ hôn lạnh ngắt ngày trơ lá

núi khác Trăng Già, Núi vẫn Non!


Thằng Cuội ngàn năm không lên Ông

ta tiếc mười năm tóc hết bồng

ta nhớ mười năm nàng áo đỏ

nắng là nàng, ta nhớ mùa Đông!


Bạn ta nhích nhẹ ly vừa cạn

ta dốc hết bầu:  say nữa đi

hai đứa cùng ngâm Hành với Rượu

...đời tàn Xuân còn vui...Chia Ly!


Xuân không có bàn tay để nắm

không áo bà ba nhớ áo dài

áo của Mạ đi chùa bữa Tết

áo em mười bảy bước bên ai...


Gióóóóóó......


Hôm nay...nắng mà lạnh...và gió...như gió lộng.  Cái ao nhỏ nổi sóng, biển chắc là bạc đầu!


Mới Xuân, mà, ...chưa Thu, lá, đã nhiều lá rụng (tại trời nổi cơn giận...cũng tại gió bay qua...


Thương quá những mái nhà, hoang liêu, không chim đậu.  Một thành phố bỗng xấu...vì thấy như hoang vu!


Biết rằng chưa mùa Thu, trái sầu nghe muốn chín!  Bỗng nhớ chàng Huy Cận van xin Thượng Đế hoài...


"Sầu đã chín, xin Người, thôi, hãy hái, đón tôi đi, dù Địa Ngục, Thiên Đàng!"   


*

Hôm nay...nắng mà lạnh.  Và, gió, gió Trời ơi!  Gió thổi bay chỗ ngồi...tôi thấy mình như lá!


Tôi mường tượng biển cả, những con cá chuồn bay...Tôi mường tượng hàng cây Sài Gòn sau mưa gió...


Tôi mường tượng ai đó, áo bà ba, tóc thề...Ôi Non Nước tôi kìa, tôi muốn về đứng nép...


Ai cúi nhìn đôi giép, thấy đôi giép có đôi...Ai, nụ cười trên môi nhảy xuống từng bậc cấp...


Mường tượng như thấy thật:  tay tôi ôm siết nàng!  Quê Hương là Thiên Đàng...và tóc nàng gió lộng!


Tôi biết tôi đang sống trong nỗi nhớ niềm thương...ôi gió mang cái thơm của suối-nguồn-cổ-tích!


Mường tượng con Chim Chích bỗng hóa thành Thiên Nga!  Mường tượng áo Bà Ba thành Áo-Dài-Nhung-Lụa...


Mình đi ra đồng lúa nhớ Mạ nhớ Ba nhen!  Anh cúi xuống hôn em...Hoa-Cau-Vườn-Nam-Phổ!


Gió, Trời ơi là gió...nhớ phi trường Liên Khương!


Màu Nắng Sáng Màu Trăng Khuya


Tôi đi dạo vườn chơi / thấy nụ hoa hường trắng.  Tôi nâng niu:  Hoa Nắng - tôi đặt tên cho hoa...


Vài con bướm bay qua, chắc nghe tên hoa lạ, giả vờ bay trên lá...rồi len lén hôn hoa...


Tôi đi càng lúc xa / để mặc tình hoa bướm.  Huơng hoa bay muôn hướng / tôi có hoa trong lòng...


Tôi nghĩ ai sang sông / còn nhớ ngôi nhà Mạ / còn nhớ hoa nhớ lá / có lẽ đang mỉm cười?


Sao tôi cứ nhớ người / xa tôi năm mười bảy?  Hình như em vẫn, đấy:  Nụ Hường Trắng Sáng Nay?


*

Tôi cứ hay loay hoay / nhớ hoài về quá khứ!  Mỗi ngày già thêm nữa...càng xa thêm tương lai?


Hoa trắng màu không phai...giống áo ai, hồi đó - hồi tình yêu chớm nở và nở suốt đời tôi!


Tôi nghĩ cho tôi vui:  đời buồn chi, tội nghiệp!  Có thể trong tiền kiếp / tôi là con bướm chăng?


Có bao giờ màu trăng / giống như màu Hoa Nắng?  Và bướm vờn đôi cánh / chập chờn trong đêm trăng...


Thư Không Dán Tem


Tôi rót xuống tiếng lòng lên mặt tờ giấy trắng.  Cầm giấy lên nghe nặng:  Lòng giấy hay lòng tôi?


Ngó lên trời, mây trôi.  Hồn trôi theo mây trắng.  Mây bay đi để nắng rớt xuống từng lá cây!


Ước chi mình là mây, bay qua bên Texas...rồi thì theo gió tạt về tới Florida...


Người còn sống thì xa, người thác rồi...mất bóng.  Muôn năm còn hy vọng:  chắc sẽ có một ngày!


Người gặp người, nắm tay.  Người xa người, cũng vậy.  Giống như ngọn lửa cháy, bùng lên rồi tối thui...


Vẽ lên giấy nụ cười...thấy tiếng lòng nhòe nhoẹt, thấy mặt mình tái méc, nhớ ai mà nhập nhòa?


Em áo dài thướt tha trong sân trường, tha thướt.  Không dây nào ràng buộc, lá khuynh diệp vàng rơi...


Rồi thì thời gian ơi...tất cả thành quá khứ.  Bốn phương trời, tứ xứ...mà Texas cứ xa!


Em là một đóa hoa, tôi nhìn đây, mỗi sáng.  Em là vầng mây tản...hồn tôi bay tới em!


*

Tôi vẫn muốn nói thêm:  "Anh nhớ em nhiều lắm".  Mưa hoài thì đất thấm, nói hoài em có nghe?


Nắng Mắc Mưa


Hôm nay, ngày có nắng.  Nắng như là mắc mưa...dù bây giờ ban trưa, ngày như chiều chạng vạng.  Nắng có tên là nắng...mà có nắng, đủ rồi.  Hiên quán cà phê ngồi toàn những người khách cũ.  Cô tiếp viên cười nụ, nắng như đậu môi nàng...


Hôm nay, buồn mênh mang, cờ vàng ba sọc đỏ, Cộng Đồng treo đây đó, nhớ tháng Bốn Việt Nam.  Đây không phải hí trường, diễn văn không ai đọc. Người tiếp viên hất tóc mình ra phía sau lưng.  Nắng như bị hất tung.  Môi hồng nàng nở nắng...


Mấy ông già lẵng lặng, bưng ly cà phê lên.  Tất cả đều người quen...mà làm như người lạ.  Vài tờ báo như lá rớt xuống nằm trên bàn.  Một vài tít trên trang cũng mờ mờ như nắng.  Màu cà phê không trắng.  Màu cà phê, màu đen.  Khuấy cái muỗng leng keng:  tiếng kêu của nước đá!  Người tiếp viên xoa má như đuổi phấn thông vàng...


Tôi nhớ rừng bạt ngàn thuở nào ở Đà Lạt...nhớ những gì mất mát khi xe tải chở tù.  Rừng đi vào thiên thu khi người tù nâng cuốc đào mồ chôn đất nước mọc lên từng cây ngô...Trái ngô được phơi khô, người tù ăn bắp hột.  Đó là thời hạnh phúc.  Thường thì ăn củ nần...vậy mà cứ sống nhăn.  Chừ cà phê...cũng ngộ!  Người tiếp viên ra ngó vài cái ly trống trơn...


Hiên quán trưa trống trơn...mấy ông già đứng dậy.  Vài bàn tay động đậy, bắt tay rồi chia tay...Người tiếp viên loay hoay, dọn bàn và dọn nắng.  Cờ bay như mây trắng, tan hợp và hợp tan.   Tôi nói có vội vàng?  Tháng Bốn sao buồn vậy?  Nắng, hôm nay, nhìn thấy:  Nắng như là mắc mưa!


Phấn Thông Vàng Đà Lạt


Bao giờ thì anh về / để em ra mừng rỡ?  Bao giờ anh lớ ngớ / số cũ nhà em mô?  Em đó, em là O?  Em đó, em là Mợ?  Em đó, em là nợ / hay em là cái Duyên?  Ôi chao anh nhớ em / nhìn hình ai cứ ngỡ / em là em, mừng anh...


Ngày đó trời sẽ xanh / em mặc áo màu đỏ...Ôi chao em, ngọn lửa / đỏ rực trời phương Đông.  Anh về như ước mong / như lòng em mong ước...hay là anh lại trượt / một chuyến về Quê Hương?


Nói như hoài lang thang / nói như hoài nhỏ xíu / Mạ đi áo con níu / Ba đi con đòi bồng...Nặng một gánh Non Sông / không một người già cỗi...Đau một thời nông nỗi / ai nào ai còn soan?  Bốn ba năm đi hoang / bốn bốn năm đi lạc / bao nhiêu là mất mát / giụi mắt còn mù sương!  Quê Hương thành Cố Hương / Cố Quận thành Cố Thổ...Cuối ngày là nhật mộ...cuối cùng:  đều Cố Nhân!


Em!  Em có bâng khuâng / ngày anh về, viên đạn / mang cái hình ánh sáng /mang cái hình thời gian / như hoa nở hoa tàn / như em, hai mắt lệ?  Em sẽ mừng vô kể...nếu mà anh thật, về...Em còn mái tóc thề / anh tha hồ ve vuốt...em còn tà áo mượt...gió bay và gió bay...


*

Sáng nay, anh nhìn mây / thấy em từng bậc cấp / anh giả vờ đứng nấp / để nhìn ai, người xưa...để nhìn ai tóc tơ / gió quàng cổ ba ngấn...Phấn thông vàng thơm nắng / Đà Lạt ơi dễ thương...


Gió Bay Từng Ngọn Gió


Nếu tâm em đừng động

em không thấy gió bay

Ờ nhỉ gió không có tay

thì gió không có cánh

trong khi mây ta thấy

mà tại sao mây bay?

Mây cũng không có tay!

Mây cũng không có cánh!

Em nghe tim em lạnh

Gió trên ngực em sao?


Em nhìn lên ngọn cau

em lại nhớ đến Ngoại

Ngoại lâu rồi không nói 

không dẫn em ra vườn

Ngoại chừ là bóng sương

Ngoại chừ là bóng khói

Mùa cau em sẽ hái 

đem cúng Ngoại ngày Rằm

Rồi Ngoại sẽ về thăm

em, bằng những ngọn gió?


Em nghe tim muốn vỡ

hay trời sắp bão giông?

Em ngó qua bên sông

vầng trăng lồng bóng nước

nếu mà em khóc được

thì Ngoại cũng không nghe!

Em hỏi sao vùng quê

của em là Nam Phổ

sao không là Hợp Phố

Ngoại đi mô cũng về...


Em muốn được nằm kề

Ngoại, cho em hỏi chút:

Miền Bắc có Lăng Bác

Trung mình, có Lăng Cô

mình sẽ đi thêm vô:

Nam, Lăng Ông Bà Chiểu!

Em nghe như thiêu thiếu

Lăng của Ngoại dễ thương

Em muốn đưa tay vươn

ra, choàng hai vai Ngoại!

Điều mà em muốn nói:

"Miền Nam Rất Uy Nghi!"

Ngoại nằm đó, không đi

Ngoại cũng là Bà Chiểu?


Bây giờ em đã hiểu:

Tâm em động nãy giờ

Và em nói như mơ:

"Giang San Mình Cẩm Tú!"

Xa xa tiếng vượn hú

Xa xa tiếng chim kêu

Em đưa mắt ngó theo

Gió bay từng ngọn gió...


Thề Không Nói Dối


Làm sao tôi nói hết lòng tôi nhớ thương nàng...Áo bà ba thênh thang ôi chao chiều lộng gió!


Tại sao trăng chỉ tỏ trong giọt nước mắt tôi?  Trăng ai treo giữa trời?  Em ai treo giữa ngực?


Mình xa đâu có mất một hơi thở nào đâu!  Chưa đổi áo qua cầu...thì thôi em cứ mặc!


Áo em chưa bay mất, Mạ không la, phải không?  Ghét đôi má hồng hồng...sao hoa hồng lại trắng?


Áo em hai tà nặng... Áo em nặng hai tà, anh muốn mình đừng xa...anh muốn nâng em mãi!  


Anh muốn nhắm mắt lại, em ngủ ngoan, ngủ ngon!  Hai má em anh hôn, nụ môi em anh cắn...


Mai em ra đồng, nắng, em cõng nắng vì ai?  Mai!  Cứ nói là mai, Mai, cái tên ai vậy?


Mai, rừng kia sẽ cháy?  Mai, sông kia cạn chăng?  Mai, mãi mãi vầng trăng soi đường cho cánh vạc...


Mai, em có thể hát bài Tình Xa, anh nghe?  Mai, liệu anh có về?  Mình mừng nhau, hội ngộ!


*

Thơ...không ai bày tỏ như một bài diễn văn...bởi sống áo em nhăn là lòng tôi quặn thắt!


Ngôn ngữ không là mật mà muối đắng nghét lòng!  Nhiều buổi chiều mênh mông, tôi nói bằng im lặng...


Ôi em trên đồng nắng, ôi em trên đồng mưa, thương biết mấy cho vừa, lậy Trời cho con nhớ!


...về cây đa cổ độ, về dòng sông xanh xanh...về tà áo mong manh mà tơ tình thắm thiết!


Em à, anh nói thiệt:  Anh Nhớ Em Vô Cùng! 


Sắc Tức Thị Không


Ngày nữa đang qua và sắp hết

Thời gian như nước chẳng ngừng trôi

Vầng trăng tròn khuyết bao nhiêu tối

Vẫn đó, giữa trời rất lẻ loi!


Ai biết được trăng nay mấy tuổi?

mà sao lại cứ gọi trăng già!

Và thằng Cuội nữa, bao nhiêu tuổi?

chưa gọi bằng Ông, thật xót xa...


Tôi ngó hoàng hôn và đợi Nguyệt

gọi trăng như thế tưởng người thương!

Đêm nay mười tám...trăng mười chín

trăng sẽ mờ trong sáng mai sương?


Em mười bảy tuổi sang đò chiều

lúc đó không cần thấy bóng xiêu

hãy nghĩ là rừng cây đứng thẳng

bao nhiêu lá chỉ...một đăm chiêu!


Mong em vời vợi trăng hàng xóm

(nói xóm nói làng cho nhớ quê

ai hỏi nhớ gì:  thưa, nhớ nước

nhớ bờ sông, khe suối, hàng tre...)


Tôi mở bài thơ rồi kết thúc:

Một Ngày Qua Nữa, Một Ngày Qua

Ngoài đường cờ xí bay phơi phới

Nhớ một ngày buồn Cờ Nở Hoa?


Khổng Tử cuối đời không chịu nói (*)

Phật thành Chánh Quả cũng làm thinh (**)

Tại sao tôi cứ làm thơ mãi?

Im lặng là Quên Sự Bất Bình?


Em ạ bài thơ này vậy đó

Thời Gian Thời Gian Trôi Miên Man

Nhớ em tấm áo bà ba trắng

Có thể thời gian đã nhuốm vàng?


(*) Lời cuối đời của Khổng Tử:  "Dư dục vô ngôn"

(**) Lời Phật sau một hành trình dài: "Bốn Chín Năm truyền Đạo Ta không Nói Câu Nào" 


Tôi Bay Về Trong Giấc Mơ


Tôi có người bạn Mỹ, mắt nàng xanh, tuyệt vời.  Một hôm tôi chỉ trời, nói:  mắt em là ngọc!


Nàng hất tung mái tóc:  Anh nói thiệt, phải không?  Hai má nàng ửng hồng.  Và dĩ nhiên nàng đẹp!


Tôi đáp:  Anh nói thiệt.  Nàng sát mặt vào tôi.  Nụ hoa hồng trên môi hình như là chúm chím...


Đó, một thời kỷ niệm, mười mấy năm, đã qua. Nàng, bây giờ ở xa.  Và tôi thì cũng thế...


Tôi nhớ nàng chưa kể trong một bài thơ nào...nghĩ:  nếu có kiếp sau biết đâu rồi gặp lại?


Thơ tôi nhiều con gái...tất cả đều thật xinh.  Lại nghĩ:  trúc trên Đình vì giai nhân mà có?


Tôi xa nàng, tôi nhớ.  Nàng xa tôi, chắc quên?  Một chiều, chiều mông mênh, tôi ngó trời, bát ngát...


Trời xanh, mây trôi giạt.  Đời người cũng như mây...Ôi buổi chiều cầm tay, bây giờ cầm chi nhỉ?


Cầm bức tranh sơn thủy...để nhớ về Nước Non?  Sao nàng không Việt Nam, đọc thơ tôi và khóc...


...rồi hất tung mái tóc...rồi hai má hồng hồng...rồi Đà Lạt ngàn thông phấn thông vàng thơm ngát...


Tôi nhớ ai Đà Lạt?  Muôn đời tôi nhớ ai?  Bà Trưng sao có hai mà người ta chỉ một?


Ôi nắng chiều trong suốt trời xanh xanh bao la...Chỗ nào tôi đi qua, Lạc Lâm rồi Cầu Đất...


...đi lên nữa, Trại Mát...đi lên nữa, Trại Hầm...rồi con dốc Duy Tân...rồi Ngô Quyền Số Bốn...


Quê Hương ơi tôi muốn bay về trong giấc mơ bay về từng bài thơ bạn Mỹ tôi không đọc...


Dĩ nhiên mình tôi khóc:  Em à anh nhớ em!


Vĩnh Biệt Stephen Hawkin


Kính chào Ông!  Vĩnh biệt Nhà Bác Học nước Anh - một con người Thông Minh, một tấm lòng Nhân Hậu!


Ông là chỗ nương náu cho người có tình người.  Ông làm Thế Giới vui hiểu nhiều điều bí ẩn.


Dù ông sống thầm lặng nhưng ông chết vinh quang.  Một đứa bé Việt Nam đã nhờ ông, khôn lớn!


Cho một người sung sướng, ông là người có công!  Cháu đã đến gặp Ông và ông từng đi gặp cháu!


Ông là người có Đạo, tôi tin Ông về Trời, nhìn xuống Thế Giới Người, tôi tin Ông thỏa dạ...


Nhiều năm người yên ả...sẽ nhiều năm nhiều hơn!  Ông tạo sự bình an trong đầu người Trí Thức!


Ông mất mà không mất nguyên lý Stephen Hawkin!  Sách vở thành pho Kinh tụng Ông từng ngày tới...


- Stephen Hawkin, nhà bác học Vật Lý người Anh, sinh năm 1942, mất 2018.  Ông phát biểu nhiều nguyên lý khoa học vũ trụ, Ông giải tỏa nhiều thắc mắc về bí mật của vũ trụ.  Ông là bậc Thầy của những người làm Thầy.  Ông là Cha (Mẹ) đỡ đầu một bé Việt Nam sống trong làng S.O.S ở Hà Nội.  Ông (và bà) đã sang VN thăm cháu, cháu cũng tới London thăm Ông (và bà).  Ông là người có Đầu Óc, có cả Tấm Lòng.  


Xin Vĩnh Biệt Chào Ông với trọn lòng Ngưỡng Mộ!  


Hình Như Một Bài Thơ


Hình như mùa sắp đổi?  Hết lạnh từ hôm nay.  Trời mất biệt rồi mây.  Nắng bắt đầu rát mặt...


Chim buổi sáng lảnh lót...chim hót hình như vui?  Và hoa nở rất tươi, hình như hoa mừng nắng?


Cả thành phố thầm lặng, cuối tuần người nghỉ ngơi.  Xe bus không khách ngồi, cuối tuần xe bus nghỉ...


Đường phố dài mút chỉ, vắng bóng người đưa thư.  Chúa nhật không ai đưa cho ai lời tâm sự?


Hình như tôi lại nhớ ngày mở màn một tuần, người ta đi bằng chân, bằng cả xe...rộn rịp...


Những cơn mưa tiền kiếp vừa dứt ngày hôm qua.  Hôm nay nắng chan hòa.  Hôm nay sang mùa khác...


Những cánh đào nhàn nhạt.  Những cánh đào sắp rơi. Ngày cuối tuần thảnh thơi không mấy người dạo phố...


Hình như cái bến đỗ là hạnh phúc gia đình.  Người Mỹ khác người mình.  Người mình giống người Mễ...


Hình như tôi quá ế bởi ở thành phố xa, không biết đâu ta bà, quên thời cà phê gió...


Bạn bè còn đâu đó ai nhắc gì tôi đâu!  Chúng ta đã qua cầu, mỗi người vào ngã rẽ...


Hình như tôi nói thế không chỉ ngày hôm nay.  Mùa Xuân trong vòng tay bây giờ là khoảng trống...


Hình như tôi cảm động khi tôi biết tôi buồn.  Tiếng chuông chùa boong boong cũng buồn buồn ai oán!


Hy Vọng Không Tên


Tôi gõ tay vào bức tường.  Bức tường kêu cộc cộc.

Tôi gõ mạnh cho bức tường đau, bức tường khóc.

Đáp lại tôi vẫn là tiếng cộc cộc.

Bức tường không đau mà tôi đau

Tôi nghĩ có một lúc nào tự nhiên bức tường sập.

Đổ vào tôi nếu tôi đứng đó.

Và tôi...đổ dưới bức tường.

Không ai nhìn thấy tôi, chỉ nhìn thấy cảnh tan hoang.


Tôi mơ màng nghĩ tới lúc đó.

Có một cơn gió, mạnh, một cơn giông tố

làm đổ bức tường.

Tôi, trong đống đổ nát, tôi nhìn lên.

Tôi thấy em.

Rồi tôi tắt thở.


Thôi, coi như không ở thì nhớ tới muôn năm.


Người ta, không ai đòi hỏi mình được sinh ra đời

Người ta, không ai không đòi hỏi sống với quyền tự do.

Người ta, có quyền tạo cho mình cái chết.

Người ta, không ai đội mồ đứng dậy.


Bốn bức tường vây bọc nghĩa trang

không ai gõ cả.

Cổng nghĩa trang mở ra buổi sáng, khép lại buổi chiều.

Tình yêu như nghĩa trang

khi em không còn cảm động.


Cảm ơn bức tường cho tôi hy vọng không tên.


Nếu Gặp Em Thì


...tôi sẽ nói:  "Thương tóc em dài chiều gió lê thê!".


Ba mươi năm, tôi ước có một lần về, gặp được em trên nương ngô kết trái, tôi chào em :  "Kính thưa em cô gái!", em nghĩ sao mà mỉm miệng cười xinh?


Tôi rủ em...hai đứa đi qua Đình, tôi chỉ trúc xanh, xanh xanh hàng trúc, tôi chỉ em sen bông nở biếc lòng ao, tôi chỉ em mái ngói Đình cao, tôi nói em đứng chỗ nào thì em cũng đẹp!


Tôi quỳ xuống trước em, hôn đôi giép, tôi nói với em:  "Nếu một chiếc mất, chiếc còn, em sẽ buồn hay vui...nếu đời em đơn chiếc?"


Ôi một ngày, một ngày tôi không biết, tôi có trở về ngồi vuốt tóc em bay?  Tôi cảm ơn Trời cho tôi hai bàn tay, một hạnh phúc có là nhờ em, em làm-con-gái!


*


Tôi nói với em thôi, tôi không han không hỏi...bởi tôi còn ai để nói chuyện vu vơ, về một bài thơ...có những câu rời rạc?  Em à em, tôi nhớ những con vạc, chúng ăn đêm đem mồi về nuôi con...có nhiều đêm trăng non...lặn sớm, mắt vạc thế nào, có rơm có rớm, có giống như con bướm...chực khóc òa:  "Trăng Lặn Về Non!"


Bài thơ, đây, tôi viết lúc tôi buồn.  Em tất cả...mà em xa lạ.  Hai đứa mình luôn luôn xa quá...Tôi có gì...trái tim gã tàn binh!


Tôi cảm ơn chúa Giê Su:  Non Nước tôi thái Bình.

Tôi cảm ơn Phật Thích Ca Tôi Là Người Vô Tổ Quốc.


Em mà thấy nhỉ bao nhiêu người đã khóc trên Thái Bình Dương gió xé cánh buồm...


Bài thơ, đây, ngưng nhé, nửa chừng - tôi muốn khóc trên bờ vai em lắm!


Buồn Buồn


Buồn buồn mở lại chồng thơ cũ, ồ!  Có một thời rất đỗi thơ!  Có một thời tôi như cánh gió chải đầu em suối tóc huyền mơ...


Một thời...vang bóng...bóng đè tôi!  Em đó, em mà...sao mới rơi. Em đó, em mà trăng mới hiện.  Em là trăng nhé, đẹp, chao ôi!


Hai tiếng chao ôi nghe ngộ ngộ!  Bến nào bờ giác? Bến nào mê?  Ô kìa biển lớn, đâu bờ bến...Người cứ đi thôi, mấy thuở về?


Thơ cũ...Cố Hương và Cố Quận...chỗ nào đều cũng chỗ Thương Yêu!  Mà em, yêu quý - người con gái...đẹp biết bao nhiêu một Thúy Kiều!


Em nhé trăm năm là điểm hẹn...dẫu gì anh chỉ nhớ em thôi!  Nếu anh đừng ở trên Đà Lạt đâu có thơ cho nhỉ, một người!


*

Buồn buồn mở lại chồng thơ cũ, tưởng mình vừa ngang Sans Souci...trên đường dẫn tới cầu Ông Đạo, tôi đếm em từng mỗi bước đi!


Mỗi bước em đi một dịu dàng...thơ tôi như vậy đó nha nàng!  Nếu em đừng nhỉ là con gái...tôi chẳng tương tư bóng nguyệt vàng!


Nếu chẳng vì em, tôi chẳng khóc, Quê Hương đẹp quá...tại sao xa?  Ở đâu cũng một vầng trăng cũ...nhắm mắt, mơ hồ một nụ hoa!


Ôi Nhớ Nhớ Chi Mà Nhớ Lắm


Hôm nay lạ nhỉ!  Không mưa, nắng.  Gió lạnh.  Buồn hiu.  Hoa đào rơi.  Mới đó mùa Xuân ...mà đã hết?  Thời gian, lặng lẽ, mỗi ngày trôi!


Hoa đào từng cánh rơi từng cánh.  Chúa Nhật, con đường không bóng xe.  Chúa Nhật, Mỹ không đi dạo phố...khác Sài Gòn quá, xe là xe...


Bỗng nhớ Sài Gòn năm ngoái về...đi lang thang trên những đường me...nhớ mình tuổi nhỏ tìm me rụng...rồi nhớ ai bay mái tóc thề...


Ôi nhớ!  Nhớ chi mà nhớ lắm...nhớ hồi vai khoác chiếc ballot...nhớ xe mười bánh khi lăn bánh...nhớ chỗ đồn xa...nhớ mịt mờ!


Đất nước bây giờ trăm cái khác, cái quen:  nhớ quá áo dài bay...Dân mình có lẽ đang mê Mỹ, quên hết, quên rồi thuở với Tây?


Dân mình...dân Mỹ, Tây hay Chệt?  Không thấy áo dài, không thấy em...Chỉ thấy áo đầm hay váy xẻ...thấy người ta đó, thấy lênh đênh...


Ôi chao đất nước ta mà vậy thì phố thị này cũng ngẩn ngơ!  Con Lạc cháu Hồng nên lạc lõng...lạc loài vì tại Lạc Long ư?


"Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa bị Quê Hương ruồng bỏ, Giống Nòi khinh!".  Thơ Vũ Hoàng Chương, tâm trạng mình...nghe như mũi đinh đâm vào trái tim, đau nhói!


*

Hôm nay lạ thiệt trời không nắng...mưa ở trong lòng...nước mắt chăng?  Nhắm mắt ước chi về Ngoạn Mục, miếu thờ Ông Cọp, thắp cây nhang...


...rồi nhìn xe lửa đi trong mộng...xuyên núi mà đi đến cuối trời!  Em có nghe anh vừa muốn khóc:  tóc thề em có giọt sương rơi?


Em à, anh nhớ em là nhất...ngó mãi ra đường không bóng xe.  Xe bus cuối tuần không có chuyến...thì đâu mong được thấy ai về!


Cuối Đời Của Người Lính Trẻ


Tôi nhủ lòng tôi:  Thôi hãy quên

nhớ thương chi nữa Nước Non mình?

tới đây ai cũng đều xưng Cựu

khi đứng chào cờ mới ngước lên!


Tới đây ai lính cũng kêu già

rồi vỗ vai cười ha hả ha!

hỏi chớ:  nước nào quân đội lão?

tòng quân toàn trẻ, mặt như hoa!


Tôi từng là lính, tôi từng nhớ 

mình mới hai mươi nhập ngũ rồi

có hoãn hai lần không thể tái

bút nghiên gác bỏ, dậy đi thôi!


Thời cuộc đảo điên, quân đội nát

nước non ngó sững, rã cơ đồ!

thời gian đi tới, đời lui lại

bộ dạng ai còn dáng dấp xưa?


Là đã già nua, già đến thảm

cháu con không tiếc thuở ông cha

chúng theo ngày tháng:  đang đi tới

chúng có ngày mai dù còn xa...


Tội nghiệp ông cha chúng lạ lùng

tàn đời cứ nói chuyện non sông

bước đi một bước hai lần quỵ

về Việt Nam chơi...mặt lại hồng!


Tôi nhủ lòng tôi, thôi hãy quên

quên mình, trước hết, mình ưu tiên

bỏ vào sọt rác đời vô dụng

đứng tránh nhường đường lũ thiếu niên...


*

Tôi nhủ lòng tôi, không một lần:

mình không còn nữa tuổi thanh xuân

xưa, nay, Tống Cựu là nguyên tắc

chải chuốt áo quần chẳng Lính Tân!


Người ta bảo đó Lính-Nhà-Đòn

"Trước bước!  Bước đều ra nghĩa trang!"

Điệp khúc quân hành không hát nổi

Nước nhà tan nát...tội ai mang?


Quê Hương Là Gì


Quê Hương là gì?  Là gì?  Là nơi chốn để mình về nếu xa!


Quê Hương là một mái nhà, hoặc lợp bằng ngói hoặc là mái tranh...


Quê Hương là một vườn chanh, "Thầy U mình vốn cái tình chân quê"! (*)


Quê Hương có suối, có khe, có sông bát ngát, biển kề bao la...


Quê Hương trong trái tim ta,  trái tim còn đập, Mẹ Cha còn chờ...


Biển dâu là chuyện không ngờ...thương ơi là mả là mồ Tổ Tiên!


Ai làm trái đất này nghiêng, cái ân cái oán, nhãn tiền ai ơi...


Quê Hương nằm ở trên môi, ở dòng máu chảy, mồ hôi chan hòa...


Quê Hương dẫu bị xóa, nhòa, đạn bom một thuở không là Thiên Thu!


Người đi qua Mỹ, qua Âu, người đi qua Úc...năm châu lại về...


Chải xuôi nhé, mái tóc thề...Ngủ ngoan nhé, anh nằm kề bên em!


Cuối cùng là Tiếng Trái Tim...

Cuối cùng dù nửa trái sim cũng về...(**)


(*) Thơ Nguyễn Bính

(**) Ca dao


Biết Đâu Là Chỗ Hẹn


Mấy hôm nay mưa...mưa, tôi nhớ ông Tú Xương, nhớ quá!  Rút ruột ca dao, ông có hai câu thơ Hay-Chi-Lạ:  "Trời không chớp biển với mưa nguồn, đêm nảo đêm nao tớ cũng buồn!".  



California không có mưa nguồn, có biển mà không thấy chớp biển.  Lòng tôi cũng lạnh tê điếng:  mưa ray rứt, Tổ Quốc tôi ơi!


Xa, thăm thẳm đường trời,  ngày hồi hương không có!  Biết bao người khốn khó mỏi mắt trông người về.  Mưa.  Mưa lê thê...Ngày về...Đèn khuya đường nhỏ giọt!


Người đi, đi lượm mót cái sống của kẻ dư thừa:  quần áo mua Good Will, tiền ăn Sở Xã Hội.  Bốn ba năm lầm lũi, lúi húi phận làm người!


Cũng có người thảnh thơi nhờ cái duyên cái phận.  Một vài cơn địa chấn...rồi giàu cũng như nghèo!  Mạng sống:  chỉ mành treo, vui mừng nếu Chúa gọi, nếu Phật nhỏ từ tâm...Sân Si và Tham Lam, cuối cùng...tro bụi hết!


Tổ Quốc ơi, ăn khoai mì mãi mãi

Từ trận thắng hôm nay, tôi hiểu được tình người...


Mưa rơi.  Mưa đang rơi.  Đưa tay lau mắt, nước mắt hay nước mưa? Nhớ những tia chớp biển, nhớ những trận mưa nguồn...Những đứa trẻ ở truồng...Những người già luống cuống...Nghe những điều ước muốn như đọc những lời Kinh!  Đá sỏi còn trở mình, người nào ai trăn trở?  Và tôi cũng như thế:  Cộng Đồng Người Tha Hương!


Lại nhớ Vũ Hoàng Chương:  Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa, bị Quê Hương ruồng bỏ, giống nòi khinh!".  


Tôi đang nói linh tinh?  Tôi một mình nói sảng?  Người ta làm Cách Mạng để làm gì?  Làm gì?  Làm gì cũng chẳng làm chi?  Làm chi cũng chỉ làm gì mà thôi!  Nói cho vui?  Trời ạ!


Bốn ba năm, thật lạ:  Đêm qua chớp biển mưa nguồn, hỏi người quân tử có buồn hay không?  Hai câu ca dao...một tiếng lòng!  Lính...khoe mình Lính Già (có nước nào tuyển người già làm Lính?).  Quan thì xưng mình Cựu, hỏi tờ giải ngũ đâu?  Lắc đầu...Cười.  Trơ trẽn!


Biết đâu là chỗ hẹn Chớp Biển Với Mưa Nguồn?



. Cập nhật ngày 13.4.2018 theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ .

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004