Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới














Biển Thức


Yêu đất nước phải luôn nhìn về biển

Mỗi cánh buồm là một mảnh hồn quê

Mở cõi cha đi đâu hẹn ngày về

Thương con sóng ôm bờ tha thiết vỗ


Biển hiền hậu cũng rập rình giông tố

Thức với ba đào chao đảo chông chênh

Xương hoá núi sông ngàn đời mắc nợ

Trăm năm đi không vẹn thanh bình


Dang ngực thép chắn đảo chìm đảo nổi

Bạc áo phong trần tóc điểm nắng sương

Súng trừng súng tay cò chờ đợi

Tiến quân reo…đạn thét mở đường


Biển dầu dãi bát cơm nghèo thiếu vị

Con mú con hồng cũng khát lửa rơm khô

Mạnh được yếu thua phớt lờ công lý

Hữu hảo mà chi tham ác côn đồ


Yêu đất nước phải luôn nhìn về biển

Mỗi cánh buồm là một tế bào quê

Vì nòi giống kiên cường chinh chiến

Thịt sét xương dâu ” chưa tính chuyện ngày về…



Còn thương rau đắng


Chiều ngồi nhặt nắng thu phai

Gội thơm mái tóc em dài bình yên

Thẹn lời nón lá che nghiêng

Cười qua ánh mắt làm duyên trúc đào


Thắp tình ưng ửng chũm cau

Xôn xao lụa mỏng bắc cầu nhớ thương

Thu tàn cây vẫn ngậm hương

Đông qua tịch lặng mùa vươn nhánh cành


Đất nghèo chát khế chua chanh

Ngọt khoai bùi sắn mà thành mai sau

Ánh nhìn vô cảm trong veo

Đã thương chi phải giàu nghèo mới thương


Hàng cây che nắng bên đường

Không công mà có ai vương vấn lòng

Lở bồi sông vẫn là sông

Qua ghềnh thác đẹp thêm dòng thi thư



Hè về


Khoác vầng dương sớm

Nhanh bước tới trường

Chân chim chân sáo

Thương ơi là thương


Gùi hè lên nương

Nhạc chim réo rắt

Vừa đi vừa nhặt

Hương lúa đang đòng


Thương mẹ tảo tần

Rau rừng nhanh hái

Cà non hôi hổi

Bí giòn ran ran


Gùi chữ lên nương

Trưa nằm ôm sách

Ơi con chim khách

Hót gì lao xao



Mai anh về


Vì cuộc đời dâng hiền cả thanh xuân

Đợi em nhé dẫu hương tàn hoa úa

Mai anh về vẹn nguyên không còn nữa

Vẫn trái tim nhiệt huyết ban đầu


Biết phải nói gì khi chẳng thể bên nhau

Tình là mộng nên tình thường hư ảo

Đời đâu chỉ nhọc nhằn cơm áo

Luận trăm năm đâu chỉ sang hèn


Sẽ rất gập ghềnh khi chung bước bên em

Đau rười rượi vết chân tròn trên cát

Gió không thổi đành cây ngừng hát

Tóc ngậm hương the thắt môi tình


Sẽ rất buồn con tim nhỏ đẹp xinh

Áo vẫn trắng dẫu hết mùa thiếu nữ

Xuân bất tái lai nên xuân thành quá khứ

Tình chẳng bên xuân nên tình cũng điêu tàn


Lằng lặng đêm dài dỗ giấc hồng nhan

Giường chiếc gối đơn thừa chăn đắp ấm

Tình không mới nên đâu còn lạ lẫm

Hoa đã tàn ong bướm cũng lìa hoa


Dâng hết cho đời dâng cả xót xa

Tàn không phế cũng chỉ vì chưa phế

Tình mãi đẹp bởi vì tình không thể

Đi hết trăm năm với nửa của mình



Mặt trời của em *


Kìa ông mặt trời

Giữa quầng mây trắng

Em no bữa sáng

Nhà ngon bữa chiều


Thật là đáng yêu

Thật là bắt mắt

Mặt trời đỏ rực

Thơm ơi là thơm


Sáng bừng mâm cơm

Nhờ công mẹ rán

Qua ngày đoạn tháng

Mọc cả trưa chiều


Yêu quá là yêu

Mặt trời – Lòng trứng


* trứng ốp la



Mẹ quê


Êm êm nhịp võng đưa nôi

Say sưa con ngủ đắp lời mẹ ru

Dỗi hè phượng vói sang thu

Chim về treo tiếng cúc cu trên đồng


Chiêm mùa đã trổ vào bông

Lúa như con gái đang hồng đang chuyên

Thơm lên từ lớp bùn đen

Nàng Hương nàng Ré xưng tên tuổi mình


Nhớ không chỗ ướt mẹ nằm

Mớm con cơm búng xương dăm mẹ lừa

Lưng còng hai buổi nắng mưa

Eo sèo quang thúng chợ thưa thớt người


Con đi cuối đất cùng trời

Có hay mẹ vẫn ngậm ngùi vời trông

Tả tơi ngọn cỏ trên đồng

Nắng xuân thì ít bão dông thì nhiều



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 13.4.2018.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004