Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















TRÔI THEO DÒNG ĐỜI…


Do dự - nhưng rồi tôi cũng trao

Về người tri kỉ ở phương nao

Chút tình thơ mộng như sương khói

Bằng cả hồn thơ rất ngọt ngào


Người vẫn hồn nhiên một góc đời

Trải lòng trên những lá hoa rơi

Gởi hương mật ngọt về trong gió

Gởi cả tình riêng chẳng đổi dời


Do dự - nhưng rồi tôi cũng trao

Cho người – kể cả giấc chiêm bao

Rằng tôi đang đứng trên đầu dốc

Cho dẫu ngày sau có nghẹn ngào


Hạnh phúc của người như của tôi

Chút gì tri ngộ phía xa xôi

Chừng như duyên ấy từ muôn kiếp

Mang đến tình tôi quá tuyệt vời…



VỀ THĂM BẾN CẦU


Bến Cầu – sao chẳng thấy cầu

Thấy mây viễn xứ - thấy bầu rượu cay

Thấy rồi sau một lần say

Chút tình tri ngộ của ai đón chờ


Ta về rớt lại câu thơ

Trái tim đập mạnh nhưng vờ như không

Cảm ơn trời đất mênh mông

Vẫn cho ta một chút lòng cố tri…



MÓN QUÀ…


Nhân gian một bước thăng trầm

Cuộc chơi trần thế lỗi lầm mình ta

Cũng gì cái tội mê hoa

Mê từ lúc nhỏ tới già còn mê


Ngày xưa yêu mái tóc thề

Bay bay trong gió lối về tịch nhiên

Yêu người trong mối nhân duyên

Rằng trong độ lượng chút huyền như phong


Bây giờ sắc tức thị không

Thấy trong hỗn độn – thấy trong ta bà

Vẫn còn có một loài hoa

Tặng ta một bản tình ca cuối đời..



TÂY NINH


MƯA ĐÊM THÁNG 3.


Đêm ru giấc ngủ mỏi mòn

Lăn qua lăn lại – vẫn còn nhớ nhau

Nhớ người mắt liếc như dao

Môi cười đẹp giống hoa đào tháng ba


Hỡi người quen ở phương xa

Còn tìm đâu nữa trăng tà lối xưa

Bỗng dưng trời đổ cơn mưa

Đêm ru tình khúc cho vừa nhớ thương


Nơi đây mưa ướt đêm trường

Biết đâu mưa ngập con đường tử, sinh

Thì thôi – ta vẫn một mình

Gởi theo mưa gió chút tình cố hương…



CHÂN DUNG..


Ta ngồi ta vẽ mặt ta

Thấy hai con mắt như là mắt ai

Ta ngồi ta vẽ hai tai

Hai tai hai mắt của ai vậy trời ?


Ta ngồi ta vẽ khơi khơi

Chân dung của gã hết thời con trai

Hết thời thì nhậu lai rai

Nhậu xong ta thấy đít chai. Mặt mình…



TỈNH RƯỢU CHƯA ??


Bên kia thức thì bên nầy sắp ngủ

Xa mịt mù- nửa trái đất- thênh thang

Xa mịt mù – sao tình lại vương mang

Từ thiên cỗ chữ tình là khó giải


Trời sinh ta – bẫm sinh là mê gái

Ca tụng hoài sắc đẹp những loài hoa

Tán tụng hoài những sắc đẹp kiêu sa

Thà chết đứng tôn hoa làm thần tượng


Và cứ thế - ta sống bằng hoang tưởng

Vẫn nhọc nhằn trong ý tưởng say mê

Đi quá xa nên quên mất lối về

Đời trầm thống – ta thành tên dại gái


Ừ cứ thế - cả đời ta lỡ dại

Đã chọn rồi nên cứ thế mà say

Đã chọn rồi nên đến lúc ta đai (die)

Ta mới hết làm thơ tình tán gái…



ĐỢI CHỜ…


Ta đang chờ- điều gì chưa biết được

Ta đang mong điều kỳ diệu xảy ra

Đầu trống rỗng trong trăm ngàn điều ước

Ngõ hồn xưa đâu còn tiếng chim ca


Đâu phải thánh nhân đưa mình vào cảnh giới

Ta phàm phu lãng đãng phía không người

Nên cứ thế âm thầm mà mong đợi

Chuyện thần kỳ khi hết một cuộc chơi


Muốn lên núi để cho lòng thanh tịnh

Muốn vào chùa cho lòng bớt sân si

Nhưng trái tim vẫn còn điều bất định

Nên bảo lòng hãy nhớ dấu chân đi


Ta là thế - suốt đời tên bất trị

Chỉ có tình yêu làm ta sẽ yếu mềm

Khi trái tim còn biết mùi thi vị

Ta vẫn còn rảo bước phía xa thêm…



CÒN NHỮNG PHÔI PHA..


Không còn không còn đâu

Những cánh chim bạc màu

Không còn không còn đâu

Tiếng đàn buồn đêm thâu


Ta bây giờ xa nhau

Biết mây bay phương nào

Ta không còn bên nhau

Chút tình buồn trăng sao


Yêu – chỉ là chiêm bao

Đâu – tiếng ai ngọt ngào

Quẩn quanh lòng băng giá

Mắt ai sầu xanh xao


Đêm tàn đêm tàn nhanh

Xót xa thôi cũng đành

Tình chỉ là hư ảo

Rớt xuống đời mong manh..



ĐÊM RƯỢU VỚI BẠN HIỀN..


Dzô đi mầy – thời bây giờ mạt vận

Kiếm sĩ bẻ gươm – hàn sĩ lên chùa

Tụi mình giang hồ không biết dạ thưa

Nên kết cuộc te tua là cái chắc


Con bồ mầy bây giờ đi xa lắc

Nó đã theo chồng về nước từ lâu

Nhắc làm gì những câu chuyện bể dâu

Đời phàm tục thế nhân nhiều vô số


Cả chục năm tụi mình mới hội ngộ

Mầy hơi già tao râu cũng bạc phơ

Tao cả đời cũng chỉ biết làm thơ

Mầy vẫn thế - cả đời tên lãng tử


Đêm dần tàn – hát đi đừng do dự

Bài hát buồn của những gã du ca

Bài hát tình của những kẻ phương xa

Giờ đọng lại cũng chỉ là hư ảo…



VANG TIẾNG KINH CHIỀU…


Có gì trong lời kinh

Sao nghe như phận mình

Có gì trong lời kinh

Một mãnh đời phiêu linh


Có gì trong lời ca

Chút phấn son nhạt nhòa

Có gì trong lời ca

Một mãnh tình bao la


Tôi vẫn còn ru tôi

Tiếng ru sao xa vời

Tôi vẫn còn ru tôi

Tiếng ru buồn đơn côi


Tôi mãi hoài ru tôi

Tiếng ru theo cuối đời

Tôi sẽ còn ru tôi

Tiếng ru buồn chơi vơi…



. Cập nhật ngày 13.4.2018 theo nguyên bản tác giả gởi từ TâyNinh .
Trang Trước
Trang Tiếp Theo →

TÁC PHẨM CỦA HỒ CHÍ BỬU TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004