Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













 

NÓI VỚI NGƯỜI TRONG MỘNG

 

Gửi đến em bài thơ không niêm nhỏ

Chút ân tình vàng võ thiết tha vui

Anh thương em nhiều lúc muốn mở lời

Nhưng lại sợ tình em hờ hững gió

 

Anh không hiểu sao mình không dám ngỏ

Ngại ngùng chăng khi lời ngỏ gió bay

Em ơi em tình đẹp chẳng quên ngày

Tình cũng lạ gặp nhau mình cũng lạ

 

Nói thương em lòng anh ray rứt quá

Sợ không còn níu được bước chân em

Con chim hồng bay bổng giữa trời đêm

Không mỏi cánh dù gặp nhiều dông bão

 

Hồn lưu lạc nghe sầu vương trên áo

Sợi tóc buồn trĩu nặng chút hương thơ

Đến với em không phải chuyện tình cờ

Duyên thơ nhạc hai tâm hồn như một

 

Anh biết em chỉ yêu lòng chân thật

Một trái tim ăm ắp nghĩa yêu thương

Bước em đi trên những khúc đoạn trường

Giữa vinh nhục hèn sang thời buổi khó

 

Anh thương em từ ngày vừa gặp gỡ

Em như trăng anh như kẻ lữ hành

Soi đường anh đi trên cuối cuộc tình

Và tiếp nối những gì còn dang dở

 

Anh gặp em coi như đời đầy đủ

Yêu Cúc vàng hoa nở mãi trong tâm

Mốt mai đây khi anh đã âm thầm

Về cõi khuất lúc chiều tàn nắng tắt

 

Nàng thơ ơi tình xưa dù chiu chắt

Tình yêu nào sớm muộn cũng chân mây

Thời gian đi thân thiết cũng cạn ngày

Xin được mãi yêu em trong mộng đẹp

 

Anh làm thơ hình như Trời cho nghiệp

Nghiệp dĩ hồng từ thuở tóc còn xanh

Anh gặp em như nhận được duyên lành

Từ em đó những ước mơ tìm thấy

 

Trái tim anh em đã từng vực dậy

Cuối mùa tàn lại nở giữa rừng thơ

Anh yêu em chưa có một bao giờ

Chắc Thượng Đế đã cho niềm hạnh phúc

 

Vì tình anh héo tàn trong vô thức

Nên yêu em chỉ trong tiếng thơ thần

Dù em ở xa hay đã thật gần

Xin được tạ ơn em bằng tất cả.

 

Anh yêu em như hoa lòng vạn đoá

Dâng người tình trong mộng của hôm nay

Nàng thơ ơi xin nhận tiếng thơ này

Để anh được có thêm hơi thở muộn.


 

ĐÊM HỒNG NỖI NHỚ

 

Từ em lửa ấm mơ tình

Cõi thơ nở những đoá quỳnh giấc hoa

Người về mấy thuở phong ba

Bên bờ dâu bể mưa qua phố người

 

Ngập ngừng mấy cửa lòng vui

Bâng khuâng nghe gió mưa đời vàng xuân

Vào đời nhặt nắng phù vân

Gửi đi hò hẹn hồng trần nỗi đau

 

Chút tình tháng Bảy mưa ngâu

Chẳng Ngưu Lang cũng bóng sầu trăm năm

Nỗi riêng để lạnh lùng thầm

Thơ nào chan chứa tình ân rượu nồng

 

Bước chân sông biển cát hồng

Còn đâu nữa mộng tang bồng với ai

Trải qua một giấc mơ dài

Tình như trăng nước chiều phai dấu về.


 

DÒNG THƠ CHO EM

 

Anh sẽ viết DÒNG THƠ CHO EM mãi

Để tình yêu tồn tại được thăng hoa

Dù cuộc đời nhiều lúc lắm phong ba

Chân vẫn bước trên đường tình thầm lặng

 

Đang đi dưới trời thơ đầy hoa nắng

Dăm hàng cây lẳng lặng đứng bên sân

Trước cảnh nhà cao bỗng ước mơ thầm

Lòng thanh thản xanh xanh bờ cỏ mướt

 

Bỗng nhớ em tà áo vàng tha thướt

Mái tóc dài từng sợi nhớ sợi thương

Lòng bâng khuâng nhẹ bước cõi vô thường

Âm vọng tưởng nhạc đời lên trầm bổng

 

Nghĩ thế nào cũng chỉ là mơ mộng

Tình ra sao chỉ như khói như mây

Gửi về em những yêu mến thương đầy

Đường có xa nhưng tình không thăm thẳm

 

Vẫn là thơ với nhạc đời đằm thắm

Tháng năm về vương vấn mãi trong tâm

Phút ưu tư tiếng ai gọi thì thầm

Từ trong gió của tình yêu vọng lại

 

Tình gọi sao mà nghe lòng tê tái

Thương về đâu ân nghĩa gửi về đâu

Chiều sắp qua chưa tắt tiếng thơ sầu

Con bướm trắng một mình về tổ ấm

 

Anh vẫn đi cùng cuộc tình bất tận

Dẫu hiểu rằng sau trước cũng hư vô

Dù có hoa lan hoa huệ hoa mơ

Xin cảm tạ chút hương nồng đã mất

 

Tình đã bay như tình em mờ khuất

Hình trong thơ và bóng nguyệt trong thơ

Bốn phương về chỉ thấy những mơ hồ

Nhưng còn một cõi hương vàng hoa cúc

 

Anh có em bước chân đời thêm sức

Trong bao la trời đất cuộc tình hoa

Bàn tay nào níu được chút tình xa

Lòng không dám nói những điều khó xử

 

Xin cứ để tình yêu trong tưởng nhớ

Viết vào thơ hay nốt nhạc cung buồn

Cho ân tình ngày một thiết tha hơn

Từ hai hướng hay đường này lối nọ

 

Hương Hoài Điệp người anh yêu bên đó

Có nắng hồng lấp lánh nụ hoa thơ

Mong ngày kia trong giây phút tình cờ

Em nhạc anh thơ cung vàng một nhịp

 

Phút hạnh ngộ vẫn trong mơ mộng đẹp

Mùa Thu vàng có hoa mắc đèn treo

Dòng Thơ Cho Em tiếp tiếng thơ yêu

Mình nhắc lại từng đoạn đường đi tới.


 

YÊU NGƯỜI TRONG MƠ

 

Đời như còn chẳng bao giờ

Bỗng dưng một thoáng tình cờ gặp em

Lời chia ngào ngọt êm đềm

Trái tim thơ lạc qua miền chiêm bao

 

Nghe lòng xao xuyến nao nao

Ân tình mở khép gửi vào hư vô

Trăm năm mấy nỗi đợi chờ

Lối vàng in nhẹ dấu mờ chân hoa

 

Em từ cõi mộng bước ra

Anh trong nỗi nhớ đậm đà tình riêng

Người yêu cuối một đường tìm

Vô cùng trăn trở những đêm trăng tà

 

Yêu người trầm một nét hoa

Tình em đâu dễ nhạt nhoà phấn bay

Rượu nồng đậm nhạt môi cay

Hương yêu quyện tiếng thơ đầy tuyết phơi

 

Dấu xưa mây gió ngậm ngùi

Mốt mai còn lại bồi hồi trên tay

Người yêu trong mộng mơ này

Ru tình lửa ấm những ngày tháng đi.



NẮNG TRẢI ĐƯỜNG HOA

    

Là người thơ mang dòng tình lãng mạn

Nên yêu em từ độ chớm thu vàng

Yêu Cúc hoa từng đoá đẹp cao sang

Vào mùa nhớ cho thơ hồng bừng nở

 

Anh thương em cho tim đời rộng mở

Cuộc tình mình phân tỏ cũng khó khăn

Gió thiên nhiên đưa đẩy đẹp căn phần

Nhạc em cho hồn thơ anh lửa ấm

 

Đường hoa mưa nay trở thành hoa nắng

Từ khi em hiện hữu cõi thơ này

Em cho anh tình đôi chút men say

Yêu em mãi vì cuộc tình bất tử

 

Nói thương em lòng anh không do dự

Bởi tình mình chân thật đến vô cùng

Tình sáng trong và còn mãi sáng trong

Anh đã nói những gì anh cần nói

 

Trái tim thơ đầy tiếng lòng réo gọi

Tâm hồn này lại nở những hoa thơ

Nàng thơ ơi tình đẹp chẳng mơ hồ

Đã ghi dấu không bao giờ mai một

 

Đêm thơ hoa bốn phương tình mù mịt

Bởi hương đời lên bát ngát niềm vui

Nàng thơ ơi em đến thật tuyệt vời

Vì cho anh tâm hồn tha thiết mới.



HOA ÂN TÌNH

 

Rượu vẫn đậm vẫn còn đầy thi vị

Hoa ân tình còn lại chút hương thơ

Anh vẫn mong những sợi nắng đầu mùa

Để chân bước trên đường dài nắng lụa

 

Sầu đã rải ngập ngừng em mấy thuở

Chút tình về trang trải đến trăm năm

Anh gặp em như gặp một thiên thần

Đôi cánh nhỏ đưa anh về cõi mộng

 

Dù đã biết em trao tình rất mỏng

Nhưng vô cùng ân nghĩa với người thơ

Vui nào hơn vì cuộc gặp rất tình cờ

Em một thuở hay vô cùng mấy độ

 

Đời lặng lẽ biết sao tình nở rộ

Lòng vẫn vui trong những tiếng thơ buồn

Tuổi bâng khuâng anh nghĩ lại buồn hơn

Cùng những bước chân chiều nghe đã mỏi

 

Ước mong vẫn mai tình em réo gọi

Chỉ thế thôi cũng đẹp ánh trăng rằm

Chén rượu đời ngào ngọt đã tháng năm

Trong ý nghĩa trái tim hồng ước muốn

 

Thơ cho em không lời vay ý mượn

Không tô son không hương phấn lụa là

Ngôn ngữ nào cũng từ trái tim hoa

Ý thơ thật và hồn thơ rất thật

 

Tâm anh đó giữa cuộc đời còn mất

Cõi thơ anh xin gửi lại cho người

Nói gì thêm khi đang thiếu niềm vui

Em tâm thức dáng thu sầu trên tóc

 

Niềm hạnh phúc trong mơ hồng có được

Nhạc có thơ thơ có nhạc tình vui

Dù đời này như một giấc mơ thôi

Nhưng câu chuyện ân tình còn đẹp mãi.



NÓI VỚI NGƯỜI TRONG MỘNG

 

Gửi đến em bài thơ không niêm nhỏ

Chút ân tình vàng võ thiết tha vui

Anh thương em nhiều lúc muốn mở lời

Nhưng lại sợ tình em hờ hững gió

 

Anh không hiểu sao mình không dám ngỏ

Ngại ngùng chăng khi lời ngỏ gió bay

Em ơi em tình đẹp chẳng quên ngày

Tình cũng lạ gặp nhau mình cũng lạ

 

Nói thương em lòng anh ray rứt quá

Sợ không còn níu được bước chân em

Con chim hồng bay bổng giữa trời đêm

Không mỏi cánh dù gặp nhiều dông bão

 

Hồn lưu lạc nghe sầu vương trên áo

Sợi tóc buồn trĩu nặng chút hương thơ

Đến với em không phải chuyện tình cờ

Duyên thơ nhạc hai tâm hồn như một

 

Anh biết em chỉ yêu lòng chân thật

Một trái tim ăm ắp nghĩa yêu thương

Bước em đi trên những khúc đoạn trường

Giữa vinh nhục hèn sang thời buổi khó

 

Anh thương em từ ngày vừa gặp gỡ

Em như trăng anh như kẻ lữ hành

Soi đường anh đi trên cuối cuộc tình

Và tiếp nối những gì còn dang dở

 

Anh gặp em coi như đời đầy đủ

Yêu Cúc vàng hoa nở mãi trong tâm

Mốt mai đây khi anh đã âm thầm

Về cõi khuất lúc chiều tàn nắng tắt

 

Nàng thơ ơi tình xưa dù chiu chắt

Tình yêu nào sớm muộn cũng chân mây

Thời gian đi thân thiết cũng cạn ngày

Xin được mãi yêu em trong mộng đẹp

 

Anh làm thơ hình như Trời cho nghiệp

Nghiệp dĩ hồng từ thuở tóc còn xanh

Anh gặp em như nhận được duyên lành

Từ em đó những ước mơ tìm thấy

 

Trái tim anh em đã từng vực dậy

Cuối mùa tàn lại nở giữa rừng thơ

Anh yêu em chưa có một bao giờ

Chắc Thượng Đế đã cho niềm hạnh phúc

 

Vì tình anh héo tàn trong vô thức

Nên yêu em chỉ trong tiếng thơ thần

Dù em ở xa hay đã thật gần

Xin được tạ ơn em bằng tất cả.

 

Anh yêu em như hoa lòng vạn đoá

Dâng người tình trong mộng của hôm nay

Nàng thơ ơi xin nhận tiếng thơ này

Để anh được có thêm hơi thở muộn.



TẠ ƠN EM

 

Tạ ơn em đã cho lời thơ đẹp

Cho tình yêu trong mộng những ngày qua

Hôm gặp em là ngày Hạ cuối mùa

Rồi thơ lại thơ đi tình thơ nở

 

Chưa gặp em thơ lòng vơ vẩn nhớ

Chút bâng khuâng ngày tháng bước chân buồn

Nhìn cuộc đời mây xám những héo hon

Chuyện mây gió bên đời nghe vàng vọt

 

Khi có em anh có tình ngào ngọt

Từ tim em từ cung bậc bổng trầm

Em ân cần hơn cả bạn tri âm

Và thắp sáng cõi thơ tình thiếu lửa

 

Em cho anh biết bao điều bỡ ngỡ

Giữa dòng đời hoa bướm gió mây bay

Đẹp làm sao em nhỉ nhạc thơ đầy

Anh chỉ biết ơn em tình nghĩa nặng

 

Mốt mai đây khi đường chiều tắt nắng

Thì mình còn đầy đủ mái thơ che

Tình em trao đâu ngại gió đông về

Và cũng chẳng có chi là phiền muộn

 

Dù tình thơ nhưng ai nào mong muốn

Trót làm người lãng mạn biết sao hơn

Trái tim thơ trẻ lại một tâm hồn

Nên mưa gió cũng chỉ là mưa gió

 

Đời vô thường tình có không không có

Có hôm nay mình chỉ biết hôm nay

Còn mốt mai là những chuyện dài ngày

Tình thơ mộng vẫn chắt chiu gắn bó

 

Tạ ơn em cho anh tình yêu nhỏ

Trong thơ hồng có lửa ấm em hong

Cuộc tình thơ cao đẹp thật vô cùng

Anh yêu mãi tên em, người trong mộng.



NẮNG VỘI

 

Không gặp em thơ tình đâu còn nở

Bởi trong anh héo hắt nhịp tim thơ

Mình quen nhau từ những chuyện tình cờ

Nên rất đẹp làm sao mà kể xiết

 

Vì mộng mơ một cuộc tình như Nguyệt

Đêm trăng sao che khuất bóng mây mờ

Chuyện riêng tư âu cũng chuyện mơ hồ

Lòng trĩu nặng đợi chờ trong tâm thức

 

Tình trao đi không chút hư mà thực

Nhưng duyên đời đã nhạt bóng thời gian

Chân có đi cùng những bước vội vàng

Trên đường chiều nắng hồng như muốn tắt

 

Nhạc nào rung cung gì sao réo rắt

Âm thanh rời hiu hắt giữa trời xa

Em xa xôi đâu biết anh làm thơ

Cứ tưởng bóng cứ mơ hình hi vọng

 

Thôi như thế thơ đời lại sống động

Ý từ ngoan chưa cạn vẫn trang đầy

Em cho anh những ngào ngọt trên tay

Và đã dệt áo thơ vàng thêm sắc

 

Chút mơ thôi cũng đủ anh trầm mặc

Trong văn chương chữ nghĩa chuyện xa gần

Cũng chỉ là đi ở cõi phù vân

Hay còn mất long lanh tình luyến tiếc.



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ ngày 13.4.2018.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004