Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới














       MƯỢN

Mượn Đà Lạt chút đam mê
Tím rơi hoa phượng đường về chiều nay

Mượn Đà Lạt chút nắng phai
Nghiêng nghiêng nỗi nhớ cùng ai bên đồi

Mượn Đà Lạt chút bồi hồi
Nhật Nguyên cùng ngắm sương trôi mặt hồ

Mượn Đà Lạt chút ngây ngô
Một Khờ, một Ngốc cùng đồ vần thơ

Mượn Đà Lạt chút đợi chờ
Cho ta tìm lại mộng mơ thuở nào

Mượn Đà Lạt chút chiêm bao
Mùa xuân thắm cánh Anh Đào năm xưa

Mượn Đà Lạt chút lạnh mưa
Cơn mê chợt tỉnh đủ vừa chơi vơi...

               

           
LỜI YÊU CUỐI

Em lại về đây mùa hoa phượng tím
Phố núi sương mờ say lịm màu thương
Kỷ niệm ngày xưa môi mắt còn vương
Giữa phố đông vui, mình dường cô lẻ

Em lại về đây dốc xưa nhỏ bé
Vạt thông nay già khe khẽ gió đưa
Nghiêng bóng chiều phai rụng giọt nắng thưa
Sắc tím bay bay đủ vừa nhung nhớ

Em lại về đây lòng bao trăn trở
Hơn hai mươi năm sao ngỡ hôm qua
Trái tim bồi hồi nhịp đập thiết tha
Chân cố dấn bước_trượt xa dốc ngược

Em lại về đây nhặt từng thua_được
Trong cõi vô thường phía trước chơi vơi
Giấu vào trong tim giọt nghẹn bên đời
Gửi vào sắc tím một lời yêu cuối.




. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 13.4.2018.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004