Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới














Em Xa Rồi Bảo Lộc Vẫn Mù Sương.
                                      
Ngày em đi Bảo Lộc đẫm mù sương
Tôi vẫn thế-sương giăng đầy Bảo Lộc
Bao mùa trăng-trăng úa vàng lưng núi
Gió vẫn lang thang cợt đùa mái tóc
Giây phút ngỡ ngàng
Tình sao cứ vương mang.

Những liếp nhà sàn quyện khói chiều bảng lãng
Bên lối về hoa nở vàng tươi
Quán cà phê xưa nép mình ngái ngủ
Cô chủ quán đâu rồi...bèo dạt huê trôi.

Ly cà phê đen nhỏ giọt ngậm ngùi
Với ngày xưa trở về chiều phố núi
Tôi đã già...cà phê ngát hương tuổi trẻ
Sao chạnh lòng...chiều Bảo Lộc lê thê.

Bảo Lộc của tôi hay của người xa lạ
Những con đường còn in dấu chân xưa
Nhớ một chút gì Bảo Lộc với cơn mưa
Em quá vội mà lòng tôi trăm nỗi...

Tôi không hiểu hay cứ như không hiểu
Để lòng tôi còn ray rứt về em
Dẫu bao năm dẫu xa cách đôi bờ
Vẫn giữ lại một điều gì tiếc nhớ.

Em có bao giờ nhớ về Bảo Lộc
Nhớ dốc mù sương hay nhớ chuyện một người
Chỉ nhớ thôi tôi cũng không là người bỏ cuộc
Để có một ngày... em về còn nhớ chuyện tình tôi .

Bảo Lộc mù sương
Trăng nghiêng bóng lưng đồi
Em đã xa rồi
Mà tóc tôi đã trắng mây chiều Bảo Lộc
Cứ hẹn đời nhau dẫu chẳng bao giờ giữ hẹn
Để tôi một mình với Bảo Lộc ngóng trăng lên.


B'lao  Em  Và  Tôi


Nắng B'Lao không đủ ấm chiều sương núi

Em về đâu trong bát ngát nương chè

Dáng nghiêng chiều em hồn nhiên lặng lẽ

Tôi ngẩn ngơ nhìn

Em lẫn trong chiều

Trong sương khói mênh mông...


Ở với rừng nhớ đồng bằng gió lộng

Nhớ bến đò con sông nhỏ uốn quanh.

Lâu lắm rồi biền biệt chốn sơn khê

Một ánh mắt cũng gợi sầu nhân thế.


Tôi lưu lạc mất dấu về quê cũ

Nặng gánh đời em phiêu bạt tha phương .

Em về đâu...

Tôi về đâu...

Đời gian nan biền biệt chốn quê người .

Tôi đã già tóc úa nắng chiều rơi

Em tuổi trẻ đa đoan đời mưa nắng...


Trời B'lao gió rừng và sương núi

Người B'lao  hồn lộng gió bốn phương

Trăng cao nguyên ấm tình người lưu xứ

Bát ngát nương chè

Xanh thắm màu xanh...


"Tôi đi mãi mãi vào sơn cước

Em vuốt tua rèm cửa vọng lâu... "  *

Bao năm rồi đau đáu một niềm đau

Đời dâu bể tôi làm người  xa xứ

Bất chợt chiều nay em mang cả đồng bằng

Bất chợt có em giữa trời quan tái .

Em dịu dàng...

Và tôi lại là tôi.


Cảm ơn em một lần gặp gỡ

Đưa tôi về chốn cũ ngàn xưa

Chút  ân tình thấm đẫm lại trang thơ

Chiều thương nhớ giữa một trời thương nhớ.


Em đi rồi khuất dần theo dáng nhỏ

Chiều B'Lao sương núi kết thành thơ.


* Thơ Nguyễn Bính

Tình Quê.

Tình quê cánh võng vành nôi
Vần thơ lục bát ru hời đêm trăng
Xa quê mòn gót lang thang
Nửa đêm phố thị nhớ hàng cau xanh.

Ánh trăng chao bóng mái tranh
Nghiêng nghiêng vành nón nắng hanh khói chiều
Ngược xuôi tìm bến thương yêu
Vầng trăng lẻ bạn hắt hiu dáng người.

Xa quê cũng hết một đời
Mang theo ánh mắt môi cười cố nhân
"Bắt phong trần phải phong trần..." *
Vẫn không ghép đủ một vần quê hương.

Ở đây núi thẳm mù sương
Ở đây lộng giò bốn phương gọi về
Chiều lên hun hút cố quê
Khói rừng ai đốt mà tê tái lòng.

Biết rằng chẳng có ai mong
Biết rằng chốn đó quạnh không mắt buồn
Tình quê tình nước tình non
Nồi khoai sắn luộc chén cơm mẹ chờ.

Khúc Kiều ru giấc tuổi thơ
Dáng cha nắng đổ bên bờ ruộng xanh
Đi qua năm tháng chiến tranh
Ước mong sâu thẳm một manh chiếu hè.

Gió xôn xao lộng hàng tre
Nghiêng chao bờ lá tiếng ve ngân hồi
Tiếng quê tiếng mẹ ru nôi
Đời xuôi ngược,tiếng quê tôi vẫn còn...

* Kiều-Nguyễn Du

Tình Thu B'lao.

Một chút nắng vương bên chiều sương núi
Có phải mùa thu gõ cửa lá rừng
Có ánh trăng vàng nghiêng vàng khe suối
Thu đã về hay...thu vẫn mông lung.

Mây xám lưng trời bên chiều bảng lãng
Khói tỏa đùn quanh bếp lửa vách sàn
Chầm chậm thu ơi núi từng xanh thẫm
Để khúc tình ca vang vọng bên đồi.

Giọt nắng vàng hanh gọi mùa thu tới
Sơn nữ mắt cười gùi lúa trên nương
Chàng trai K'ho bước chân không mỏi
Rộn rã cồng chiêng thu lại đến rồi...

Cứ thế mùa thu nhẹ nhàng tìm đến
Vằng vặc trăng đầy soi bóng lứa đôi
Tiếng thu thì thầm bâng khuâng xao xuyến
Chao cánh chim nghiêng thu chạm đất trời.


     

. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ Lâm Đồng ngày 12.4.2018.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004