Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới











TỨ TUYỆT KHÔNG ĐỀ


(Tặng HÀN SĨ NGUYÊN)



Chỉ thừa một giọt

Ly đầy thành vơi

Chỉ thiếu một lời

Em thành vời vợi.


*

Em đi hớn hở đôi tà áo

Bỏ lại lòng tôi chuỗi thở dài

Mắt em chẳng phải là cơn bão

Cũng ập xuống đời một thiên tai!


*

Như cánh én cần mùa Xuân

(Đôi khi hạt nắng còn cần sợi mưa!)

Từ em biền biệt đến giờ

Có cần Ô Thước bắc bờ cho nhau?



*

Sáu mươi, em đã già chưa?

Tôi sáu mươi vẫn như vừa mới yêu

Cũng chua chát, cũng ngọt ngào

Cũng ngơ ngẩn nhớ, cũng lao đao chờ…



CÁM ƠN


Cám ơn cuộc đời cho ta có nhau

Em dịu ngọt, còn anh bụi bặm

Cám ơn em đã sẻ chia lận đận

Bên anh buồn vui cơm áo đời thường


Đã trăm lần anh cám ơn con đường

Đưa đón chúng ta ngày ngày chung bước

Cám ơn mùa Thu có cơn mưa bất chợt

Cho lạnh vai nhau

Cho ấm môi nhau…


Bỗng một ngày…

Tình yêu thành đắng đót, xanh xao

Em ngao ngán

Và em mệt mỏi

Đã lần nào (như anh) em tự hỏi:

Tại vì đâu hai đứa chia xa?


Tại cơm áo đời thường?

Tại kẻ thứ ba?

Tại mùa Thu có cơn mưa bất chợt?

Anh không biết

Còn em chưa nói thật

Phút chia tay lặng lẽ đến không ngờ…


Ở phương em bây giờ đang nắng hay mưa?

Đời trôi chảy hay đời còn lận đận?

ĐỜI và EM đã cho anh nỗi đau vô tận

Thì anh vẫn nhủ thầm sáng sáng, đêm đêm:


CÁM ƠN ĐỜI và CÁM ƠN EM!



EM VÀ THỜI GIAN


Mùa Xuân - rủ nhau xuống phố

Đường hoa rực rỡ khoe tươi

Tay đan chặt tay, hớn hở

Hạt dưa hồng thắm môi cười


Trước biển nồng nàn - mùa Hạ

Tự dưng nhớ đến se lòng

Đâu đây tiếng nàng tiên cá

Đang hòa cùng sóng mênh mông?


Mùa Thu - nhặt từng chiếc lá

Mà nghe tiếc nuối đong đầy

Thương lắm áo em buổi đó

Cũng vàng như lá chiều nay


Mùa Đông - se se lạnh gió

Nhớ người đan áo năm xưa

Mười ngón tay thon bé nhỏ

Ủ cho ấm áp suốt mùa


Thời gian - giống hệt như em:

Đã qua là qua mãi mãi

Mặc người ai nhớ, ai quên

Cũng chẳng bao giờ trở lại!



GÀ TRỐNG NUÔI CON


Người ta như đũa có đôi

Còn tôi gà trống tìm mồi nuôi con

Người ta chồng vợ vuông tròn

Còn tôi gối lẻ giường đơn hững hờ



Con tôi bé bỏng, dại khờ

Muốn vô lớp Một còn chờ… sang năm!

Nhìn hiện tại nghĩ xa xăm

Muốn vầng trăng khuyết thành rằm… cho yên



Ngại con thành Mẫn Tử Khiên

Lo đời Tào Thị - Nghi Xuân còn nhiều

Ai chợ sớm?Ai đò chiều?

Đắn đo cân nhắc đủ điều…

Lại thôi!



Nên người như đũa có đôi

Riêng tôi gà trống tìm mồi nuôi con…



cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 12.4.2018

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004