Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới














MÙA ĐÔNG XỨ NGƯỜI

Mùa đông
Khi lá vàng trên cây thôi rớt
Thu đã khuất xa xôi về đâu
Đông buốt giá run run vai gầy
Lòng tê tái ... mùa đông xứ người

Mùa đông
Em nhớ mùa đông xa xôi ấy
Hai đứa dắt nhau trong chiều rơi
Tay anh khoác êm trên bờ vai
Mắt môi ân cần người thương ơi

Giờ đây
Khi những mùa đông qua buốt giá
Em khao khát quay về mùa đông
Khi ta vẫn yêu chưa lìa xa
Nhớ anh đêm lạnh ...giờ xa rồi

Và khi
Nỗi nhớ tràn dâng lên môi mắt
Em đứng đó trân nhìn mùa đông
Nghe nước mắt rơi trên bờ môi
Tuyết rơi ... mùa đông giá lạnh .

05/04/2018


BUỒN PHAI TÓC

Em nói hôm dày nắng đã lên
Mà sao em vẫn cứ ưu phiền
Ai mang nắng hạ vờn trên tóc
Để tóc em giờ phai gió sương

Thôi đừng buồn nữa dấu yêu ơi
Em đã cười những sớm ban mai
Những chiều gió lộng đùa trên tóc
Tim đã đong đầy bao mến thương

Dẫu chiều nhạt nắng hỡi em yêu
Thời gian có ngả nắng sang chiều
Tim em ghi dấu tình thơ ấy
Thì cớ chi buồn khi tóc phai

Em cười thèn thẹn bước bên anh
Lộc biếc trên cành lá non xanh
Anh xiết vai gầy hôn tóc rối
Xuân mới đang về em biết không .

04/04/2018


TRỞ VỀ NHÀ XƯA

      Con về sống với hồn quê
Để quên đi hết bộn bề tháng năm
      Quên đi mọi nỗi nhọc nhằn
Để lòng yên ấm những ngày tuổi thơ
      Cho hồn lại được mộng mơ
Theo con bướm trắng bên bờ giậu xanh
      Được cùng theo chị theo anh
Rong chơi thỏa thích đêm trăng ngày rằm
      Tuổi thơ ơi vẫn trong ngần
Dù bao năm tháng vẫn tràn đắm say
      Nhớ mùa hoa muỗm bay bay *
Rơi từng cánh nhỏ rớt đầy tóc mây
      Nhớ khi chờ mẹ những ngày
Gánh gồng khuya sớm cho đầy bát con
      Nhớ Cha lo lắng trăm đường
Thái Sơn đâu sánh nghĩa thường công Cha
       Bây giờ con đã đi xa
Mỗi mùa hoa Muỗn như chưa xa nhà
      Bao giờ trở lại ngày xưa
Để con lại được bé thơ một lần .

14/03/2018
* Cây Muỗm đã có trước tuổi mình , ngay sân đền họ Nguyễn đến bây giờ vẫn ra hoa !


KHÔNG DÁM NHẬN

Hôm nay đi siêu thị
Gặp một anh chàng tây
Cũng chừng năm mươi tuổi
Anh ta nhìn tôi cười

Rồi hỏi you phờ rom
Tôi ngại ngùng bối rối
Am phom Cam Pu Chia
Anh ta cười đi mất

Cô bạn cùng đi hỏi
Sao nhận Cam Pu Chia
Tôi mỉm cười nói nhỏ
Bởi vì là tôi sợ

Nói là người Việt Nam
Nhỡ đâu họ lại hỏi
Vì sao nước mày nghèo
Thôi thì đành nói dối

Một lần chả làm sao
Còn hơn là nói thật
Trước hổ thẹn non sông
Rồi sau thẹn đến mình .

19/03/2018


TÔI ĐÃ HIỂU VÌ ĐÂU

Tôi sống ở nơi này
Thanh bình và Hạnh phúc
Nhìn người dân nước họ
Mà thương cho dân mình

Họ đúng nghĩa làm người
Hưởng công bằng bác ái
Trẻ em được nâng niu
Người già được chăm sóc

Họ cũng là con người
Mà vô cùng hạnh phúc
Bởi vì họ may mắn
Không như nhân dân mình

Có lãnh đạo có tâm
Phân miêng và minh bạch
Đặt lợi ích của dân
Là cao hơn tất cả

Còn nước tôi thì sao
Thật nhiều ma lắm quỷ
Phù phép tiền của công
Thành tiền riêng rất giỏi

Dự án hàng ngàn tỉ
Chui vào túi quan tham
Quan to và quan nhỏ
Đều một lũ tham tàn

Đến giờ tôi đã hiểu
Vì đâu đất nước tôi
Còn thua xa nước bạn
Dân tôi cứ đói nghèo

Đắng lòng cho đất nước
Chiến tranh đã xa rồi
Lại rơi vào cuộc chiến
Của lòng tham con người ?


ƯỚC GÌ

Ước gì sẽ có một ngày kia
Anh chờ em trên con đường ấy
Nắng đủ ấm bờ vai nhè nhẹ
Gió vừa phải để em không run rẩy
Và tay anh vụng dại chẳng ôm em

Ước gì sẽ có lúc anh chờ em
Rồi mong ngóng vào ra hối hả
Khi bóng em liêu xiêu trong nắng
Anh ngỡ ngàng cô ấy của tôi đây
Và chạy đến cầm tay em thật chặt

Ước gì mình không còn xa nhau như thế
Để mỗi chiều anh lại đón đưa em
Hái tặng em một cành hoa bên đường
Mùa xuân đến mang theo nắng ấm
Và vòng tay anh ôm em chặt hơn .

15/03/2018


THƠ VUI

Anh mang trái tim  dấu vào ngực ấm
Anh yêu một người âm thầm không nói
Rồi một ngày kia , trái tim thầm trách
Anh già ... nhưng tôi đây vẫn còn xuân

Anh tự giam mình trong đêm tăm tối
Bởi Anh nghĩ mình đã già lắm rồi
Nhưng một ngày kia tình yêu gõ cửa
Anh chợt thấy mình vừa mới đôi mươi

Tình yêu anh ơi đâu cần có tuổi
Chỉ cần hai người biết sống cho nhau
Biết yêu thương trao nhận lẽ vô thường
Tình vẫn trẻ cớ gì đâu anh nói ... đã già .

15/03/2018


ANH VÀ MÙA XUÂN

Mùa xuân về anh đến bên em
Cùng ngọn gió nhẹ nhàng khe khẽ
Cùng mùa xuân như nắng hanh vàng
Như giọt nắng gọi tim thức dậy
Như ngọn gió giao mùa hò hẹn
Thổi bùng lên nỗi nhớ mong manh
Lời anh không ngọt ngào hoa mỹ
Nhưng thân thương rất đỗi chân thành
Anh mang theo mùa xuân rất nhẹ
Gọi nắng về sưởi ấm tim em
Để tim lại rộn ràng chờ đợi
Mùa yêu về ! Yêu thương lên ngôi .

15/03/2018



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ Varsovie BaLan ngày 12.4.2018.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004