Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















Chiều Vắt Qua Ba Bể


Lạc giữa lòng Ba Bể

Một lá thuyền trôi miên man

Tôi đi trong màu xanh lục thủy

Tư bề cỏ cây tịnh khẩu

Thức hay chiêm bao

Giữa lòng bản thể

Mơ hồ nhớ em,nhớ phố

Ôi nhất nhật bất kiến như tam thu hề !

Ba Bể đầu đời cách tôi hàng trăm triệu năm thời hoài thai địa chất (*)

Tôi cách em hơn nghìn cây số Bắc Kạn – Saigon

Đi suốt hoang liêu đã chắc gì gặp

Đành bóp vụn câu thơ rắc suốt phận người


Chiều nay nơi diệu vợi muôn trùng

Tôi theo gió trốn vào núi chơi trò cút bắt

Cõi ngoài thanh tịnh

Không vào luồn,ra cúi - không vênh váo xênh xang - không lên voi,xuống chó - không đấu đá, giật giành…

Một chữ “không” to tướng !

Cõi người lắng lọc


Chiều vắt qua Ba Bể

Chòm mây đứt rời lang thang cuối trời xa

Hoàng hôn sủi bọt tràn ly

Tôi bám vào sợi sắc không chếnh choáng .



(Saigon,tháng 3.2018)


cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ SàiGòn ngày 12.4.2018

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004