Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
Tranh của họa sĩ Tín Đức (VĩnhLong)












BỎ PHỐ LÊN RỪNG


(Những ngày cùng ở rừng núi Tây Ninh -1977)



Từ anh bỏ phố lên rừng

Chúng mình từ đấy nghìn trùng cách xa

Thời gian rồi có phôi pha?

Tình yêu rồi có nhạt nhòa không anh?


Anh đi nắng đội sương đan

Bỏ em ngày tháng chứa chan tủi buồn

Thôi gương, thôi lược… đừng hờn!

Vắng chàng điểm phấn trang hồng với ai?” (*)


Bạn thân là chuỗi thở dài

Tri âm là nỗi đắng cay âm thầm

Bao nhiêu phiền muộn ngấm ngầm

Bao nhiêu dằn vặt người gần, người xa…


Đông sang rồi lại Xuân qua

Lá bao nhiêu tuổi đã già, Thu ơi?

Mà em thì vẫn lẻ loi

Mà anh thì vẫn xa xôi nghìn trùng…


Nên em bỏ phố lên rừng

Bỏ sau lưng đó chập chùng phấn hoa

Thôi thôi, gấm lụa kiêu sa

Lược gương phù phiếm… Cho ta giã từ!


Ở đây sương phủ âm u

Nhìn lên đỉnh núi mịt mù mây buông

Cùng nắng tưới, cùng mưa tuôn

Cùng luồng giá rét, cùng cơn bão ngầm…


Đêm đêm, em vẫn hỏi thầm:

-Ơi anh, đã thấy mình gần nhau chưa?


(*) Chinh Phụ Ngâm



TÌNH KHÚC CHO ANH



Em ước ao làm loài hoa Hướng Dương

Hoa hướng về mặt trời

Còn em hướng về anh tuyệt đối

Xin cho em đừng một lần gian dối

Để cuộc đời không trắng nghĩa yêu thương

Xin cho em vòng tay mê đắm dị thường

Với bờ môi thoảng vương khói thuốc

Với ánh mắt êm đềm như suối nước

Với lời ngọt ngào ru em ngủ bình an

Đừng hỏi: -“Từ bao giờ em đã yêu anh?”

Em lắc đầu cười thôi mà chẳng nói

Chuyện thương yêu ví như mây như khói

Chuyện thương yêu ví như núi như sông

Chuyện thương yêu mãi nối tiếp trùng trùng

Thì bao giờ có ai mà hiểu hết?

Em có thể yêu anh từ tiền kiếp

Từ một thuở nào xa lắc xa lơ

Như chuyện thần tiên bắt đầu bằng Ngày xửa ngày xưa…

Em có thể yêu anh từ khi là nữ tì của Tây Vương Mẫu

Còn anh là Tiên Đồng thổi tiếng tiêu dặt dìu khi em vào vườn hái táo

Cho em quên giờ về

bị Ngọc Hoàng đọa xuống trần gian…

Em có thể yêu anh từ khi hình thể chưa thành

Như lời ca dao đậm đà tình ý:

Sao Tua chín cái nằm kề

Thương anh từ thuở mẹ về với cha…


Em ước ao làm loài hoa Mắc Cỡ

Để khép nép, ngại ngùng

Để thẹn thùng, bỡ ngỡ

Khi mắt anh nhìn

Khi môi anh hôn

Khi lời anh nhẹ như tiếng thở:

-“Anh đi rồi, em có nhớ hay không?”

Em ngước nhìn anh và trả lời thầm:

-“Vừa cách biệt đã nghe thương nhiều lắm!”

Thành phố ngập sắc màu tím-đỏ-vàng-xanh của áo dài-váy ngắn

Cả một biển người đi ngược về xuôi

Cả một rừng người nói nói cười cười

Sao trong em như sa mạc hoang vu vô tận?

Tai chỉ nghe gió rì rào qua rặng thùy dương xanh ngắt

Mà ngỡ như lời chinh phụ ôm con:

Ôi chinh phu! Em ngóng đợi mỏi mòn

Tóc đã bạc mà lòng son chưa bạc

Còn tưởng nhớ khi tim còn nhịp đập

Còn chờ trông khi chưa rũ liệt hình hài…”

Mắt ngóng về tít tắp chân mây

Đường bao la chim trời bay cánh mỏi

Em khe khẽ thở dài,

Héo hắt môi cười

Xác xơ tóc rối

Xin đừng ai thắc mắc hỏi vì sao

Thiên hạ chung quanh vẫn náo nhiệt ồn ào

Chỉ riêng em đơn côi, lạc bước…


Em ước ao làm loài chim Ô Thước

Bắc nhịp cầu cho các cặp vợ chồng đang phải sống chia xa

Cũng như chúng ta

Không bao giờ còn cách xa nhau nữa

Anh có em để kể lể vơi đầy niềm thương nỗi nhớ

Em có anh để yêu dấu, giận hờn

Chúng mình xây dựng tương lai

Bằng thủy chung

Bằng chân thành

Bằng tin yêu suốt đời không dời đổi

Chim lạc bầy thương cây nhớ cội

Người xa người, tội lắm…

Phải không?



LỜI ĐÊM



Đêm đã khuya

Sương ướt lạnh đôi vai

Em rón rén nép ngoài căn phòng cũ

Lặng ngắm anh chìm trong giấc ngủ

trên giường xưa,

bên một người phụ nữ -chẳng phải em!

(Dĩ nhiên rồi, không thể là em!)

Nước mắt rơi rơi

nhòe ướt lời than van thống thiết

Lòng quặn thắt nỗi niềm tưởng tiếc

Quãng thời gian quấn quýt bên nhau

Nếu em biết có ngày phải thất lạc nhau

Đã trân quý mỗi phút giây nồng ấm

Đã cười ngọt ngào

Đã hôn say đắm

Đã vòng tay thêm quấn chặt vòng lưng…


Có khi nào anh thương nhớ em không?

Lửa tam muội đã thiêu tàn si muội

Vòng xoáy kiếp người: tình - thù - danh - lợi

Cơm - áo - gạo - tiền… Mệt mỏi đời nhau!


Em nhẹ vuốt tóc anh,

thương đến nghẹn ngào

Mái tóc ngày nào quá nhiều sợi bạc

Xin cho em:

Thêm một lần tựa vào vai anh rồi khe khẽ hát

Bản tình ca thuở mới quen nhau

Thêm một lần đoàn tụ trong chiêm bao

Mười ngón lạnh cần tay nào ủ ấp…


Rồi em sẽ lại ra đi

rón rén,

khẽ khàng

để anh đừng tỉnh giấc

Khi trăng tàn

Khi sao lác đác rơi

Khi tiếng gà đánh thức mặt trời

Là lúc cô Nguyệt, anh Phong, chị Vân… réo gọi

Hãy ngủ ngon

trong phòng cũ,

trên giường xưa,

bên người vợ mới…

Em phải đi rồi, chồng yêu dấu của em!

Anh Gió, chị Mây

Hãy chầm chậm…

Chờ em!



cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 17.3.2018

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004