Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

















 ĐỢI NẮNG

 

Bên cội mai già

ta ngồi nghe gió hát

gọi nắng Xuân

hong tóc trắng như mây

ta ngồi đây

một mình ta nâng chén

rượu uống một mình không cách chi say.

ta ngồi đây

ta ngồi đây đợi nắng

sóng sánh chén đời

ấm lại tuổi ba mươi

ta ngồi đây

ta ngồi đây đợi bạn

cho men lừa một thoáng nồng say.

 

Bên cội mai già

ta ngồi đợi nắng

Xuân phương nào Xuân hỡi có hay

ta chờ em

ta chờ em trở gót

mà bóng hình xưa

xa vắng chẳng về.

 

THÁNG GIÊNG

 

Tháng Giêng hoa nắng lao xao

Vàng Xuân kết nụ lén vào sân em

Vàng lên sợi nhớ nhung thêm

Vàng lên mong ước bên thềm rong rêu

Nụ quỳnh trở giấc mơ yêu

Nửa đêm thao thức hương kiều diễm xa

 

Tháng Giêng hạt nở trăm hoa

Vàng thêu áo mới, vàng pha sắc hồng

Lá thương đời lá bềnh bồng

Gió thương phận gió long đong đêm ngày

Thẹn thùa lá khép đôi mi

Mặc tình hoa nắng đeo đầy thân em.

 

Sài Gòn hoa mới tháng Giêng

Vàng mai rạng rỡ che nghiêng nụ cười

Tháng Giêng còn đậm nét môi

Cỏ còn ngậm hạt sương đời đắm say.

 

VƯỜN XUÂN

 

Xin Chúa Xuân dừng gót

cho nắng đọng thềm rêu

cho bầy chim sẻ hót

cội mai vàng hắt hiu

 

Vườn Xuân ta hoang phế

mấy mùa chín nhớ thương

vàng mai vàng giọt nắng

gió lay cung mi buồn

 

Xin dáng xuân nhẹ lướt

cho cánh én nghiêng chao

giữa vườn ta mộng mị

cho tình thơ ngọt ngào

 

Giao thừa ơi, chậm lại

một vài giây nữa thôi

kịp cho đời trang điểm

kịp cho tình lên ngôi.

 

MƯA CUỐI MÙA


Cơn mưa chiều nức nở

Từng giọt buồn không tên

Bên thềm hoang cuối phố

Hoàng hôn bỗng lên đèn


Cơn mưa chiều dai dẳng

Như trút cạn nỗi niềm

Xót xa đời chát đắng

Chờ ngày mới nắng lên


Cơn mưa chiều thê thiết

Nửa khuya còn dây dưa

Vắt từng giọt keo kiệt

Những hạt mưa cuối mùa


Phút chuyển mùa đổi áo

Sài Gòn thay xiêm y

Dung nhan chừng diễm ảo

Trên ngọn tình heo may


Đêm không còn dài nữa

Ngày mới kịp lên ngôi

Sớm mai hồng ánh lửa

Mùa nắng ngự cõi người


Xôn xao chùm hoa nắng

Đầu Đông đậu hiên ngoài

Em nghìn trùng xa vắng

Hong tình cuối chân mây !


Sài Gòn lập Đông, 


VỀ LẠI BẾN SÔNG


Anh lớn lên giữa rừng ngập mặn

cuối trời Nam một góc quê nhà

nửa xó đời nghiêng trong cơn bão nắng

tuổi thơ trôi xa bãi xa bờ.


Quen thói sông hồ phiêu linh lãng tử

vượt bao thác ghềnh lạc bến nước xưa

mệnh số lao đao từng con sóng dữ

quên bóng người yêu chưa kịp hẹn hò.


Rừng đước Cà Mau nuôi anh khôn lớn

Đất Mũi bãi bồi ngộp sóng trùng khơi

từng khúc sông dài năm doi bốn vịnh

ngầu đục phù sa mệnh nước nổi trôi.


Anh vẫn nhớ từng dòng kinh xẻo rạch

ngọn lửa binh xơ xác cánh rừng

em thoi thóp qua mấy mùa chiến dịch

bìm bịp gọi tình ngơ ngác giữa mênh  mông


Sẽ có một ngày anh về lại bến sông

nghe đất hồi sinh sau bao năm nín thở

Cà Mau em như cô gái đương Xuân

ngẩng cao thế đứng nơi đầu sóng ngọn gió

Làng Rừng xưa giờ hoá thị thành

Cà Mau em ngời sáng rực biển Đông !



© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật ngày 12.02.2018 theo nguyên bản tác giả gởi từ Thủ Đức .

Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA THIÊN HÀ TRONG VIỆT VĂN MỚI


VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004