Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới



















NGÀY XUÂN NHƯ CHÉN RƯỢU ĐẦY


Ngày xuân như chén rượu đầy

Bạn ơi, cạn nỗi riêng này, với ta

Anh em ruột thịt trong nhà

Không chung chén rượu cũng là người dưng

Lòng vui thì uống rượu mừng

Lòng buồn thì uống để cùng thương nhau

Buồn vui trắng nửa mái đầu

Đời người đắng ngọt, nông sâu đã từng...


Bạn ơi, nâng chén rượu mừng

Bao năm bom đạn, biển rừng có nhau

Sóng cao chẳng nản tay chèo

Gian nan cũng chẳng đặt điều kêu ca

Gần xa, bạn đến thăm nhà

Mặn chua đĩa mắm, quả cà, cũng ngon

Làm thơ ở dốc Bồ Hòn

Câu khôn, câu dại, câu còn dở dang...

Niềm thơ đã chót đa mang

Còn mong của rỗi, tâm nhàn, được sao?


Bạn ơi, nâng chén rượu đào

Đắm say, bông bụt nghiêng vào mái hiên

Một trời

Một bạn

Một em

Một thơ

Với một nỗi niềm khôn nguôi...


Câu thơ như mảnh hồn người

Chắt chiu sương nắng một thời cho nhau...


XUÂN ĐẾN


Có vẻ như muà xuân sắp sang

Mưa bay lất phất phía đồi hoang

Cành khô nghe gió chừng thôi lạnh

Lá rụng ngàn thu chửa hết vàng…


Ong bướm đâu rồi chưa thấy bay

Hoa còn ấp cánh dấu trong cây

Không gian thơm thoảng mùi hương lạ

Của những mầm non dưới đất dày…


Đúng vẻ xuân rồi. Xuân hãy đến

Để ta chờ mãi. Cớ làm sao

Em đi khăn ấm che ngang mặt

Nào biết em xinh đến thế nào…


VỚI BẠN XA


Tặng một nhà thơ hải ngoại

Văn chương là cái chi đây

Mà đêm thao thức, mà ngày lo toan

Nỗi buồn đi khắp thế gian

Vui Xuân lấy chén rượu làm quê hương...

CON VỀ QUÊ NGÀY TẾT

Con hãy đến thăm ông bà nội ngoại

Nén hương thơm thắp ở Nhà thờ

Con sẽ hiểu vì sao lá vàng rơi xuống gốc
 Và hai tiếng Quê Hương nối liền mọi bến bờ...



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNinh ngày 12.02.2018.

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004