Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới














Tết nhà Táo


Ừ thì cho Tết nó Tây

Cầy tơ đành phải chia tay sả riềng

Lên trời Táo chớ huyên thiên

Trần gian mỗi đậu hũ chiên là lành

Ngán rồi chén chú chén anh

Bánh chưng từ chối dưa hành thịt đông

Mâm cao vắng mặt cỗ lòng

Chè kho chán ngọt cải ngồng ngán chua

Mai, đào cũng chẳng phải mua

Vài ba thiệp chúc nửa mùa văn thơ

Dậy mùi sốt, sữa, kem, bơ…

Chẳng chiếu rượu chẳng cuộc cờ chi đâu

Đã Tây thì chẳng thể Tàu

Chẳng mắm cũng chẳng xì dầu nước tương

Chẳng nhang khói chẳng bàn hương

Xập xình mở nhạc đón xuân vui vầy

Táo rằng : Nhạc thật là hay

Nghe bốp chát cứ như chày nện tai

Nghe giựt giựt…Táo chạy dài

Hớt hơ hớt hải chẳng nai theo quần

Có chi mà phải ngại ngần

Đi họp ” quên quần…Thượng Đế cũng cho

Mốt này giờ thật hay ho

Càng ngắn càng đẹp càng no mắt nhìn

Táo bà chỉ biết nín thinh


Xuân chín


Xuân chín trên bàn tay mẹ

Vàng sân ngô lúa đơm màu

Tháng chạp như còn rất trẻ

Thơm vừa ửng má buồng cau


Xuân chín trên từng cánh võng

Bà ngồi ru giấc ca dao

Cháu mơ bầu trời cao rộng

Cánh diều no gió liệng chao


Xuân chín đong đầy quang thúng

Đường khuya trĩu trịt tiếng gà

Lửa cười xôi đang ấp úng

Tròn lời chi vội…chợ xa


Xuân chín trên còng lưng cha

Rạng ngời bia danh sĩ tứ

Nắng mưa miệt mài gieo chữ

Cỗi cằn đất cũng nở hoa


Xuân chín trên bàn tay anh

Vững yên cõi bờ đất nước

Trường Sơn đảo xa ghi tạc

Ơn anh biển hoá tâm hồn


Xuống biển lên rừng


Đêm đổ mực cánh rừng không độ lượng

Ngày buồn tênh nỗi nhớ xa mờ

Sương với khói mài chiều lơ đãng

Không tự mình em cũng buộc vào thơ


Người giữ lửa cho rừng thiêng đã vắng

Mái lá già chấm xuống nỗi cô liêu

Mưa nắng bão bùng đan xen lo lắng

Gió say sưa vén áo bói Kiều


Tháng bảy ngọt mùi dưa cà thoát tục

Rót vào xanh màu lá trúc dỗi già

Vẫn tiêng tiếc “ Đem cô trói cột ”

Xa rừng lòng vẫn không xa


Người giữ lửa đã về nơi đảo vắng

Xuyên phên đêm báo dữ báo lành

Lá bàng đỏ rơi vào ảo ảnh

Thương một thời rất đỗi thắm xanh


Sóng tiếp sóng mài nỗi buồn cô tịch

Chiến trường đi chẳng hẹn ngày về

Bình minh thức xua đêm vào thảng thốt

Vẳng tiếng em cười khắc khoải đam mê


Ngọn lửa cao nguyên


Sáng rực rỡ đoá dã quỳ sơn cước

Ngát thơm hương nhân ái hiền hoà

Từ buôn làng đến khát khao mơ ước

Dặm ngàn gai chông xót xa


Mắt đã nói thay lời em muốn nói

Ngày thêm thơm toả nắng nụ cười thơm

Mới mẻ tân thời xinh tươi khoẻ khoắn

Thật thà nhân hậu hồn nhiên


Chưa rực rỡ phải đâu không rực rỡ

Đừng nhìn em bằng định kiến cũ càng

Tự lực tự cường tự tin mạnh mẽ

Nhân ái hiền hoà nỗ lực…đăng quang


Hoa hậu tình thương

Hoa hậu buôn làng

Sáng rực rỡ đoá dã quỳ sơn cước

H’Hen Niê…Em là ngọn đuốc

Thắp sáng muôn lòng

Thắp sáng cao nguyên


Mùa xuân chưa đến


Vắt mình qua tháng chạp

Ôm chút rét vào lòng

Xuân chưa vào cây trái

Lan cúc chẳng thèm bông


Anh đâu là mùa xuân

Đầy lòng hoa cỏ lạ

Một nụ hồng chưa có

Thì lấy đâu phai nhoà


Hẳn rồi em là hoa

Nồng nàn và thanh khiết

Hẳn rồi anh luyến tiếc

Hẳn rồi anh ngẩn ngơ


Vắt mình qua đợi chờ

Tháng năm thành vô nghĩa

Đâu võng vàng lọng tía

Dịu dàng xuân và em


Hạt sương


Hạt sương be bé

Vướng bẫy nhện hoa

Miệng mồm mếu máo

Làm sao về nhà


Bà nắng cười xoà

Đây này phép thuật

Tự con biến mất

Tự con lưu tồn


Xanh núi xanh non

Từ những giọt nắng

Đầy trời mây trắng

Từ những hạt sương


Vì đời dâng hương

Ngàn hoa hé nở

Như lời dạm ngõ

Đến từ con tim


Yêu quá Việt Nam


Đẹp lộng lẫy sơn hà xã tắc

Sáng thiêng liêng sắc áo màu cờ

Thêm rạng rỡ

Thêm cao Tổ quốc

Hạnh phúc nào cũng đậm chất thơ


Ngẩng cao đầu vươn đến ước mơ

Cảm ơn giống nòi đã truyền cho các em khát vọng

Dẫu chiến trường chỉ là sân bóng

Yêu quá Việt Nam

Bất khuất kiên cường


Chiến thắng này xin thuộc về quê hương

Bền bỉ đi lên từ đói nghèo gian khó

Từ huynh đệ thâm tình

Từ xương phơi máu đổ

Từ thiêng liêng sắc áo màu cờ


Ngẩng cao đầu vươn đến ước mơ

Cảm ơn giống nòi đã truyền cho các em khát vọng

Dẫu chiến trường chỉ là sân bóng

Yêu quá Việt Nam

Bất khuất kiên cường


Nước mắt yêu thương


Thì…nước mắt cũng làm nên lịch sử ?

Tại sao không ?

Khi nó hoá tâm hồn

Tại sao không ?

Khi nó thành bất tử

Sung sướng dâng trào…nước mắt tràn tuôn


Thì…nước mắt cũng làm nên hạnh phúc ?

Trăm triệu trái tim chung nhịp ân tình

Không tự khóc nhưng lòng bật khóc

Chiến thắng này

Cả dân tộc quang vinh


Xin được khóc

Và vô tư được khóc

Thương quá Việt Nam ơi

Nhẫn nại kiên cường

Phất cao cờ

Ngẩng cao Tổ quốc

Hoa nở hết lòng

Hương tự nhiên hương


Búi tóc


Mẹ ngồi búi lại ngày xưa

Tóc phai từ những nắng mưa dãi dầu

Thời gian bóng ngựa vó câu

Thu đi để lại nỗi đau lá lành


Mẹ ngồi búi lại tuổi xanh

Tóc tơ se buộc chưa thành ước mong

Rưng rưng vuốt mặt cánh đồng

Ơn cha cặm cụi cấy trồng sớm trưa


Làm dâu sao hết nắng mưa

Oằn lưng hạn hán đường bừa không thông

Lũ ngăn cây lúa bói đòng

Mùa chìm dưới biển nước mông mênh nghèo


Mẹ ngồi búi lại tuổi chiều

Nghe sương khói tóc nói điều nắng mưa

Cấy cày trả nợ cơm dưa

Máy gieo…chẳng biết ngày xưa là gì


Hạt thóc


Cấy xuân xuống cánh đồng xuân

Ruộng sâu trâu nái trói chân ngày giờ

Đến thì ngô lúa phất cờ

Xôn xao quang thúng chực chờ đón đưa


Gánh về gánh cả nắng mưa

Những mong nước mặn đồng chua đổi đời

Bếp vui rộn tiếng ngô cười

Cay gừng mặn muối ngọt nồi cơm canh


Nghén đòng tóc hãy còn xanh

Con bồng em vẫn đẹp xinh mặn mà

Thơm từ bùn đất thơm ra

Xinh từ bồi lắng phù sa xinh về


Một vai gánh cả trăm quê

Nước trong gạo trắng yên bề sinh nhai

Công em biển rộng sông dài

Nhỏ nhoi hạt thóc - hình hài nước non


Mùa sinh sôi


Lưng trời cánh én liệng chao

Xuân vào cây cối xôn xao mầm chồi

Thương yêu mở cửa ra mời

Quai thao nón thúng về chơi hội làng


Sông tình dài rộng thênh thang

Nhớ thương nép giữa hai hàng lụa tơ

Xinh em trăng đợi gió chờ

Bắc cầu quai nón câu thơ chưa chồng


Cay trầu cho thoả vôi nồng

Được dạ dưa muối khổ lòng cơm canh

Đục trong sông tự viên thành

Thơm cơm nhờ lúa biết xanh từ bùn


Sớm đào đông hoá thành xuân

Trễ duyên…tình đặt trên lưng chừng tình

Nhọc nhằn cho lúa lên xanh

Cau trầu nên nghĩa

Mùa sinh sôi mùa


Mùa xuân đất nước


Đi lên từ buổi gian lao

Đất nước ơi vẫn hồng hào thanh tân

Bốn mùa là bốn mùa xuân

Lúa xanh bát ngát theo chân khoáng mười

Chiến tranh đã khép lại rồi

Đất đai như vẫn còn lời xót đau

Buốt lòng thịt sét xương dâu

Sắt son tựa cửa vấn đầu tóc mây


Đi lên từ trắng đôi tay

Mùa xuân đại thắng ngất ngây muôn lòng

Đã liền một dải non sông

Đã nên con cháu vừa hồng vừa chuyên


Đảo xa đã hoá đất liền

Đầy khoang sung túc ngư thuyền hân hoan

Soi đêm sáng rực nhà giàn

Kiên trung lính trẻ vững an cõi bờ


Đi lên từ buổi dựng cờ

Hầm chông bẫy nỏ chực chờ chiến công

Chung tay chung sức chung lòng

Cửu Long vẫy gọi sông Hồng xuất chinh


Đã đi…đi tới hoà bình

Đã vì nước phải đẹp xinh phải giàu

Đã vì nhau mãi còn nhau

Trăm năm chỉ một hướng tàu mà đi


Xuân chiến trường


Xuân chiến trường đâu thể gọi là xuân

Xuân của lính từ bao đời vẫn thế

Gói cơm nắm chuyền qua nhiều thế hệ

Ơn no lòng đâu thể nào quên

Dựng luỹ xây thành lớp lớp không tên

Vẹn vẽ cõi bờ trùng trùng xương máu góp

Chiến trường đi đâu hẹn ngày sum họp

Son sắt đợi chờ thương đầu núi cuối sông


Cúi mặt đi lui cho đến lưng còng

Che cây lúa khỏi chết nhừ nắng lửa

Sầu chinh chiến đêm đêm tựa cửa

Vọng phu buồn hoá đá nhớ mong


Xuân chiến trường có cũng như không

Súng thép đạn đồng thay lời chào năm mới

Dưới hào sâu nàng xuân đâu tới

Thịt mỡ dưa hành lỡ chuyến tàu quân


Sương khói xây thành trắng muốt biên cương

Tầm đạn pháo dần quen thay lạ

Xuân không đến bởi súng còn rực lửa

Lính không xuân nên lính cũng không già


Rét đông & người lính già


Còn vũ khí đâu mà chiến đấu với mùa đông

Người lính già co ro trong buốt giá

Xương cốt mỏi nhừ rệu rã


Đây Napan

Đây chất độc màu cam

Đây xích xiềng

Đây trại giam


Diệt tất cả mà vẫn còn tất cả

Vừa xương cốt vừa tâm hồn rệu rã

Người lính già rưng rưng


Còn sức lực đâu mà chiến đấu với mùa đông

Chất độc màu cam đã ngấm vào da thịt

Vàng mắt mà không vàng da…

Có thật


Đầu hàng giá buốt

Chờ trời đất đổi thay

Say sưa cùng nắng ấm

Mắt già cay cay


Trường Sa

Tình yêu & người lính


Thương từ đất mẹ thương ra

Yêu từ nắng gió Trường Sa yêu về

Nhọc nhằn một gánh hai quê

Máu xương đời lính yên bề đất đai


Biển còn giữ mãi thời trai

Tóc tơ se buộc gác ngoài trăm năm

Dặm ngàn cách núi xa sông

Biển ơi…Có muốn thử lòng sắt son


Níu trời vọng gác chon von

Tháng giêng đi giữa vài cơn mưa hiền

Thuỷ chung đảo hoá đất liền

Mười thương chín nhớ se duyên trúc đào


Thắp tình biển hoá mâm sao

Sẻ bùi chia ngọt thuyền vào thuyền ra

Từ qua nắng gió Trường Sa

Đá hòn đất sỏi nở hoa dâng đời



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 30.01.2018.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004