Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới












CHỜ ĐẾN THIÊN THU

MỘT BÓNG NGƯỜI


Chiều xuống sâu buông tiếng thở dài

Đêm Sài Gòn chạm bóng thu phai

Có cô gái nọ ngồi hong tóc

Ngỡ gió lùa mây xỏa xuống vai.


Sóng cuộn đời sông, sông bạc phếch

Giang hồ xếp vó tự bao năm

Nhớ em mình nhớ thời yêu mệt

Ngóng mãi bên đường bóng biệt tăm.

Ai lỡ đưa người qua bến sông

Hình như bến lạc sóng mênh mông

Sóng xô thuyền mắc bờ nước lạ

Mình, kẻ lạc loài giữa gió đông.


Và như pho tượng bên triền núi

Chờ đến thiên thu một bóng người

Chờ đến xuân già sông rã nhánh

Ô hay, mình cứ tuổi hai mươi.


(Sài Gòn 2017)




cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ ngày 29.01.2018

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004