Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
















Hôm Nay Trời Thật Đẹp 



Hôm nay trời thật đẹp!  Chưa bao giờ đẹp hơn! Một ngày thật dễ thương...giống như em yêu quý!


Đôi chim xanh thủ thỉ, chúng nói gì, em nghe?  Nhìn kìa những trái me...em chắc còn nhớ Huế?


Nói đi em, dù khẽ, anh đang lắng tai chờ...một Huế đẹp như mơ, một ngày xưa thân ái...


Thời gian đang trở lại...nhưng hôm nay đẹp hơn!  Em áo lụa gió vờn, em Quê Hương ngào ngạt...


Em, cái mặt hờn mát, giả đò thôi, biết mà!  Có bao giờ nụ hoa không làm duyên nũng nịu?


Này, đưa tay ra níu, tay anh, và mình bay...Mình sẽ lên trên mây, mình sẽ về Đâu Suất...


Mình sẽ về nước Phật, dạo phường phố Bồng Lai, anh nhìn em khoan thai đuổi theo con bướm trắng...


Và anh đi hốt nắng cho em sưởi bàn chân...và rồi em bâng khuâng:  Tình Yêu Ôi Là Vậy?


*


Đà Lạt mình thuở ấy...bây giờ là chiêm bao!  Em sang sông hồi nào, trời nhiều năm u ám...


Anh một lòng tấm cám yêu em và mơ màng...có một ngày đò ngang sẽ quay về bến cũ...


Rồi em khoe áo đỏ, mình dạo vườn Bích Câu!  Anh hốt nắng xỏ xâu vòng cho em viền ngọc...


Một ngàn đêm thao thức, một ngày chờ bình minh.  Con sông hai bờ xanh, hai đứa mình đếm bước...


...rồi mình về sân trước ngó cây đào đơm bông...nhìn con ngựa thong dong đi trên đèo Ngoạn Mục...Ở đâu cũng Tổ Quốc khi người biết yêu người!



Hoa Đào Đà Lạt Năm Nay Nở Sớm


Còn một tháng nữa mới Tết

hoa đào Đà Lạt nở gần hết!

Email em gửi qua nhiều dấu than

những giọt nước mắt thời gian

chứa chan chan chứa!


Còn một tháng nữa, còn một tháng nữa

ba mươi ngày đâu phải là mau?

Đà Lạt mà không có hoa đào

thì thôi...coi như không có năm mới!

uổng công em đợi...


Cho nên em gửi email qua anh

nếu anh thấy long lanh

đó là em đã khóc!

Anh hẹn với em:  "Anh về vuốt tóc

Tóc em mùa Xuân!"


Mười hai tháng, một năm

Bốn mươi ba năm tại sao là hai Thế Kỷ?

Em nhặt lên nụ hoa đào bé tí

nó chưa kịp nở mà đã rụng rồi

Việt Nam ơi...ai ai cũng còn con nít?


Ai ai cũng tin đời này có thật

khi sỏi đá thành cơm

khi những súng những gươm

đã hoàn toàn vô dụng

sức người vươn lên rồi đổ nhào, bất động!


Người ta nói đó là sự sống, là hy vọng...

Tại sao hoa đào sẽ rơi vào khoảng trống trước khi Xuân về?

Em bứt từng sợi tóc thề

để em nghe bờ vai em lạnh

không có Tết, em không có lì xì của anh!


Khi Đà Lạt Hết Mưa


Khi Đà Lạt hết mưa, em nhìn kìa - hoa nở.  Vì em mà hoa nhớ nở đúng mùa, thấy không?


Hoa, không phải hoa hồng mà hoa quỳ em ạ.  Em - rừng cao, núi cả, anh là hoa trước em...


Mỗi lần anh nhìn lên em là trời bát ngát!  Có đôi chim Hồng Lạc, bay kìa, em ngó đi...


Chim bay về Ba Vi, chim bay về Tây Vực, chỗ nào cũng Non Nước, chỗ nào em cũng em...


Dân mình là Rồng Tiên...Em nhớ nhé, đừng quên có anh đang bên cạnh chỉ cho em lấp lánh nắng từng sợi tóc xanh...Ngàn xưa mộng mà thành, Lạc Long không ra biển...và đời không đau điếng những vết lưng ngựa hoang...


Hai đứa mình lang thang trên đồi vàng năm mới!  Quỳ trước em anh đợi nụ cười em nở hoa...


*


Hồi đó...không xưa xa, tôi trở về Đà Lạt. mơ giữa đời mất mát, nói với người...trong mơ!


Sao hồi đó xưa xa?  Sao hồi đó xưa xa? Sao hồi đó xưa xa?  Tôi bây giờ bao tuổi?  Tôi và em, ai đuổi mình ra khỏi thời gian?  Ra khỏi đâu, Việt Nam?  Ra khỏi đâu, đại hải?  Sao mình trong hải ngoại - Hải Ngoại Lệ Huyết Thư...sách của Phan Bội Châu viết hồi nao máu lệ...


Buồn...chan hòa như thế!  Tôi đang quỳ Liên Khương, tôi đang quỳ cô đơn giữa đồi hoa đang nở!


Em mãi là nỗi nhớ, yêu em Tình Cố Hương!  Tôi sẽ tới Lâm Viên bồng ai mây trắng nhỉ?  Nước Non ngàn Thế Kỷ, có mấy mùa nắng vàng cho tôi về lang thang, cho người yêu tôi khóc?


(*) Hải Ngoại Huyết Thư, tên một cuốn sách của Phan Bội Châu viết hồi đầu Thế Kỷ XX từ Nhật trở về lại Đông Dương...



. Cập nhật ngày 16.01.2018 theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ .

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004