Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















CHIỀU ĐÔNG

Chiều đang buông ...đêm mùa đông rất lạnh
Cơn gió về gào guột cắt thịt da
Đắng cay nào lên môi mắt xót xa
Chiều gió hú không gian buồn trống vắng

Vài bông tuyết đọng trên vầng tóc xoã
Hàng cây buồn thầm lặng đứng run run
Gió heo may vờn trên má nhạt nhoà
Mùa đông đến lòng như căn nhà trống

Noel đến người đi về hối hả
Dòng đời trôi vồi vội lúc đêm buông
Lòng se sắt chênh chao trên tuyết trắng
Ai một mình ...ai có giống như tôi

Ai một mình ... ai thấu nỗi đơn côi
Chiều lạnh lắm bàn tay thêm buốt giá
Ai về đâu ... tôi về chốn không nhà
Để nương náu trái tim buồn lưu lạc  .

Trước Noel  2017/22/12


VÔ ĐỊNH

Trời cao thế ...đường xa xôi lắm thế
Biết bao giờ mây nắng lại qua đây
Sáng hôm nay mưa trắng ở lưng trời
Mưa và gió càng cho lòng giá buốt
Ai đi đó bước ngập ngừng vô định
Đường một  mình lầm lũi hạt mưa rơi
Gió hôm nay cũng hờ hững ngang trời
Dường như gió cũng thương đời hiu quạnh
Nên ngại ngần chẳng hối hả cuồng phong
Ta là khách bộ hành trên cõi tạm
Khác chi đâu ngọn gió ở lưng trời
Nên cứ thế khoan dung mà không vội
Vì vội vàng ta có được chi đâu
Nắm hay buông vạn vật vẫn của trời
Ta lữ khách muôn đời luôn tay trắng
Trần gian còn...ngọn gió thoảng là ta
Chỉ mong giữ chút lòng ta yên ổn
Để cuộc đời mãi mãi nhẹ như tơ
Và thanh thản trên sông đời êm ả
Kiếp trầm luân cay đắng ...nhẹ xuôi dòng .

21/12/2016


ĐÓA HỒNG KHÔ

      Nâng niu một đóa hồng khô
Cho ngày mới đến như vừa được yêu
      Vườn xưa nhan sắc mỹ miều
Thời gian tắm gội cho tiều tụy hương
      Hồng khô vẫn toả hương thơm
Chiều đi nhè nhẹ cho vương chút buồn
       Hoa khô treo ở trên tường
Phòng thơ phảng phất hương thời gian yêu
       Lặng thầm hương tỏa sớm chiều
Hương hoa như nhắc muôn điều thân thương .

20/12/2016


MÙA ĐÔNG

Gió từng cơn ào ạt
Tuyết trắng rơi trắng trời
Đêm mùa đông giá lạnh
Căn phòng như thênh thang

Nỗi buồn nào nhen lên
Xót xa tràn môi mắt
Gió từng cơn heo hắt
Bàn tay gầy đan nhau

Từ trong cõi thẳm sâu
Khát khao từng hơi thở
Từ trong đêm mộng mị
Cô đơn về đeo mang

Nghe gió rít lê thê
Từng mùa đông rét mướt
Khép bàn tay bé nhỏ
Trái tim này ... sao che .

11/12/2017


VỀ VỚI BIỂN

      Em về với biển một chiều
Ngắm nhìn biển với trăm điều trầm tư
      Dường như biển thiếu lời ru
Nên con sóng cứ ầm ừ thở than
      Mùa đông đến quá muộn màng
Thu vàng vương vấn bên hàng Thuỳ dương
      Bao năm lạc bước tha hương
Được về với biển mà thương cho mình
       Xa nhau biển vẫn nặng tình
Vẫn chờ đợi vẫn thủy chung trong lòng
      Chẳng than khóc chẳng giận hờn
Em về biển bỗng trào dâng sóng tình
      Ôm em biển hiện nguyên hình
Ồn ào ! Vội vã như anh thủa nào
      Dịu dàng trên sóng dạt dào
Cho em thoả sức lẫn vào trời mây
      Mơn man ngọn sóng ngất ngây
Ru tình ru cả những ngày yêu xưa
       Ru  như  chưa  có  bao  giờ
Xa nhau mòn mỏi ...Ru đời hàn huyên .

19/12/2016


ĐƯỜNG XA QÚA

      Con bước chân đi một lần
Đường dài xa quá muốn gần được đâu
      Mùa về mưa gió đan nhau
Nỗi buồn vẫn tím một màu thời gian
      Chiều nay nỗi nhớ dâng tràn
Bước chân sao cứ lạc loài tha hương
      Nghẹn ngào nỗi nhớ len vương
Tóc giờ đã bạc sao đường vẫn xa
      Chiều buông cơn gió thoảng qua
Cắt vào da thịt như là kim châm
      Nhớ con nhớ mẹ muôn phần
Quê hương xa tít bàn chân mệt nhoài
      Con bây giờ biết trách ai
Đồng tiền hai mặt nghĩ mà đắng cay
      Ngậm ngùi khi trắng bàn tay
Đường xa con bước biết ngày nào đến nơi ?￰
゚リᆳ.

17/12/2017


CƠN MƯA BẤT CHỢT


( sáng ra nhận đựợc tin nhắn của một người bạn ở HN anh nói trời đang mưa rất to ...)

      Cơn mưa đổ xuống bất ngờ
Bốn bề vắng lặng thẫn thờ vào ra
      Mưa là chuyện của Trời già
Giá lạnh là bởi vì ta ...cô phòng
      Trời mưa bong bóng phập phồng
Cơn mưa bất chợt cho lòng tái tê
      Hà Nội vẫn những đam mê
Phố như mắc cửi đường xe rộn ràng
      Một ngày mưa gió xôn xang
Ta quá nhỏ giữa mênh mang đất trời
      Cũng yêu ...cảm xúc như người
Cớ sao phải chịu một đời cô liêu
      Gồng mình nữa được bao nhiêu
Tháng năm còn chịu được nhiều ....buồn thương
      Chỉ mong sống giữa đời thường
Ta là ta giữa tình thương
                                         Con người....

22/04/2016


NỖI NHỚ NGÀY XA

Những ngày cuối năm lòng thêm trống vắng
Trời không buông nắng mây buồn không bay
Cơn gió đầy vơi thổi vào nỗi nhớ
Vườn xưa hoa nở cho lòng nao nao

Tuổi thơ nơi nào tóc huyền buông xoã
Nhà ta sân rộng thoả lòng con chơi
Ngày tết đến gần tảo tần công mẹ
Cha lo tất bật cho con ấm lòng

Xuân về rộn rã mái nhà yên vui
Nồi bánh chưng sôi cha ngồi trầm mặc
Mùa xuân vẫn hẹn mà sao chưa về
Khi xuân đến cửa mẹ ngồi đợi anh

Nay mẹ đã già lưng còng tóc bạc
Cha đã đi xa một trời thương nhớ
Anh con nằm xuống lá vàng trên cây
Mẹ ngồi một bóng thương con xa nhà

Mùa xuân về con còn đi xa mãi
Mẹ đợi con nước mắt chảy rưng ròng
Xuân sắp đến để lòng con tan chảy
Nhớ rất nhiều ... mẹ ơi ! Con ở xa ...

Về bên mẹ con vẫn là bé nhỏ
Để bên anh con ngốc thật dễ thương
Con mong ước mùa xuân về nơi ấy
Mái nhà xưa ấm áp buổi xuân về .

17/12/2017



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ Varsovie BaLan ngày 15.01.2018.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004