Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













ĐÃ MẤT NHAU TỪ TRONG CƠN MƠ


(Thơ của Ngói)


Đã mất nhau từ buổi chớm thu

Đã lạc nhau từ mộng ban đầu

Em về xiêm áo qua sông lạ

Để bến ngày xưa lạnh mấy màu


Mười năm, năm mươi hay trăm năm

Trăng đời nhau khuyết mãi đêm rằm

Tôi ươm sương khói chưng thành rượu

Tôi ủ tình tôi thành hơi men


Đã mất nhau từ những ngỡ ngàng

Mất nhau trong những lời dỡ dang

Em cài hoa thắm sang vườn mới

Có xót thương chi những bẽ bàng


Nắng đã phai, chiều cũng vàng phai

Gió buốt lòng như tiếng thở dài

Tôi đứng trông chiều rơi xuống chậm

Rơi hoài chưa hết cuộc tình ai.


NGÓI


NẮNG LỤA MÙA ĐÔNG


Thơ của Ngói


Quàng một chút nắng vàng thơm hương tóc

Em để lòng bay như gió xuân thì

Em để tình ươm một dòng sương bạc

Vào hồn tôi diệu vợi cánh thơ bay


Em cườm chút mây u huyền trên mắt

Và vòng tay ôm lụa nắng  đài trang

Tôi nghe nhịp tim đời rung tiếng nhạc

Mười ngón tay nở mười nụ hoa hồng


Xâu từng hạt nắng vàng đông lấp lánh

Vòng cổ thơm da thịt ngọc ngà hương

Xin là gió của rừng mơ tóc rối

Xin là sông cho mộng chảy không cùng


Tôi ngồi đây gọi Mùa đông ! Mùa đông !

Ôi mùa đông mà nắng lụa hoang đường

Em quàng lụa nắng hồn tôi nhé

Nắng nhuộm vàng thơ vàng nhớ nhung.


NGÓI



cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 15.01.2018

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004