Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới











Tạ Ơn Giáng Sinh


xô ngã bức tường rêu

trên những xôn xao của mùa đông

sự nhạy cảm cô đọng trong trái tim hiu hắt

im lặng và lãng quên

sung sướng trong niềm hạnh phúc

thành phố bình yên

với những nỗi buồn nghe như vô cớ


những con thú lần lượt đi xa

từ khi mặt trời ngủ quên,

gió mùa thôi thúc

cất lên những âm thanh kỳ lạ

làm sao phân biệt

đâu là tiếng khóc

đâu là tiếng cười…


bước chân đi lên đồi hoang

hai bên là sông, núi ngút ngàn

nhìn đâu cũng thấy

khói sương buồn lãng đãng…

thắp một nén hương trầm

cắm vào khe lá

nghe lượng từ tâm hé mở :

một chút bâng khuâng

một thoáng ngậm ngùi

nghe nặng những tượng hình hóa đá trong ta


uống một hớp nước từ con suối ngọc ngà

nước đem phù sa ra biển

nước nuôi máu đỏ về tim

nuôi những khu rừng mọc lên nhiều hoa dại

và sinh cho ta một trái tim hiền

-lòng thấp xuống-

dâng đóa hồng cho cha, cho mẹ

ngày giáng sinh quyến rũ mấy trời nghiêng


ta bỗng trở về từ đâu đó

tạ ơn Đời khói hương linh hiển

tạ ơn Sông Núi linh thiêng


giáng sinh 2017


Ngày Tuyết Tháng Mười Hai…


con chim đen sợ lạnh

lẳng lặng bay về

ngủ trên khuôn mặt trái soan,

trời đông làm tan những sợi tóc

đan thành nỗi buồn

bay theo sương khói…

dưới nước, từ đáy sâu của đại dương

con ốc nhỏ thu mình bất động

kiên trì ôm giấc mơ…

chờ ngày phục sinh cùng với cá


trên trời có vạt nắng trôi lưng chừng

mùa đông gieo những nỗi buồn

đọng lại trên hạt tuyết

mảng tường rêu phong,

lời thì thầm của sương và của mưa

cô đơn như tờ lịch sắp hết

ngày cuối năm

êm hiền như giấc mộng…


chốn trần gian gió bụi

có những con người đi qua không trở lại

có người vừa đến, chẳng biết ở bao lâu

còn ai ngồi bên ta

uống cạn chén rượu sầu

cảm nhận mũi tên đời xuyên thấu,

hay ta vẫn là ta, ngày cuối năm,

điểm đầu, điểm cuối,

tìm mãi không ra một giây phút đậm đà ?


ô hay, những người bạn già bên kia lục địa,

bên kia đại dương

đang cười trên giấc mơ

khề khà ôn lại những ngày xưa cũ

cố tìm chút vui thật nhỏ

trong nỗi buồn thật lớn

-nhớ, quên, còn, mất-

sau cùng

rồi cũng chỉ là huyễn ảo cô đơn …


có chút phấn hương

giống như mưa tuyết

rơi đâu đó…


ngày tuyết tháng 12-2017 bruxelles



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ Belgique ngày 21.12.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004