Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













THÀ EM LÀ NHƯ THẾ

Thơ của Ngói


Thà như thể tình em là cơn gió

Thổi qua chiều hiu quạnh bến bờ tôi

Cũng ấm nỗi dỡ dang cùng duyên nợ

Cũng gần hơn biền biệt cách xa rồi


Thà em cứ là đôi dòng lệ xót

Qua đời tôi mang nặng nỗi ưu phiền

Tôi sẽ ướp tình em thành rượu ngọt

Cho niềm say ân ái một trời riêng


Thà em cứ là vàng thu áo mỏng

Tỏa bên đời hương sắc buổi thanh xuân

Tôi sẽ về bên phía đời quên lãng

Tìm bóng em rêu nhạt bước chân buồn


Thà cứ khép cửa lòng em im lặng

Tôi nghìn năm tiếng hú dội muôn trùng

Đừng em nhé, đừng nghe chiều biển động

Đừng mở lòng, tôi đắm chiếc thuyền không


Em cứ như một thời em thiếu nữ

Chiều vàng thu ngồi mộng cuối sân trường

Cho tôi thấy một trời xanh biếc cũ

Mắt hoang đường vời vợi những chờ mong.


NGÓI


NẮNG CHIỀU ĐÔNG

Thơ của Ngói


Nghe xao xuyến lời của chiều gió rối

Lời của mây về đậu giữa hoàng hôn

Lời của nắng vàng phai tà áo mới

Lời của sương như lệ ngát môi nồng


Nghe xao xuyến mùi hương chìm trong lá

Lời của chim ngái ngủ gọi như mơ

Lời của khúc tình xưa về ru rất nhẹ

Lời của nghìn năm ngà ngọc câu thơ


Em đâu đó mà nghe vàng câu hát

Chiều mùa đông trải nhẹ nỗi chờ mong

Em đâu đó mà lòng tôi xanh ngát

Tình trăm năm tha thiết bến Trà Giang


Nghe câu hát mà lòng tôi ươm nắng

Nắng hoàng hôn vời vợi nắng chiều đông

Em đâu đó mà chiều rơi rất lặng

Chiều rơi vàng thương nhớ giữa mênh mông


Tôi ngồi nghe cả đất trời xao xuyến

Bước chân tình xa vắng như chiêm bao

Giọt nắng chiều đông thơm mùi hò hẹn

Dòng nắng tình ơi chảy mãi về đâu.


NGÓI



cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ SàiGòn ngày 21.12.2017

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004