Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













CHÂN TRỜI



Chân trời ở phía xa xa

Mỏi chân tìm đến vẫn là hư không

 Hồ Tây xanh rộng mênh mông

Chân trời úp xuống  vẫn không ra ngoài

Dã tràng xe cát biển khơi 

Có đi tìm mãi chân trời vẫn xa

Chân trời vũ trụ bao la

Bao nhiêu khát vọng mở ra chân trời

                               


       MỘT THOÁNG NGOẠI Ô


 

Cửa ô xòe rộng bao la

 Lúa ngô say bãi ,hương hoa say người

Đê cao uốn khúc ngàn đời

 Bò trâu thủng thẳng rong chơi lối về 

Chợ chiều ồn ã chân đê

Công nhân tan xưởng đi về râm  ran

Xập xình phố nhỏ nhà hàng

Khách xa tấp nập khách làng vào ra 

Trên sông Rồng thép vươn xa

Cầu Thăng Long đó mặn mà thân yêu

 Nhà ai khói bếp lam chiều

Vầng trăng trôi tựa cánh diều sang sông 



cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ HàNội ngày 21.12.2017

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004