Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













              
VỀ BÊN MÙA ĐÔNG

Bao ngày xa biền biệt
Nay trở về bên Đông
Nắng Đà Lạt má hồng
Dã Quỳ nồng sắc thắm

Bao ngày xa nhớ lắm
Phố núi đẫm sương mù
Khúc nhạc thông luyến lưu
Bên đồi Cù mượt cỏ

Bao ngày xa lối nhỏ
Gót giày gõ đêm đông
Nay về bỗng chạnh lòng
Nghe bềnh bồng mây hát

Bao ngày xa Đà Lạt
Nay trở về bên Đông
Nhật Nguyên khúc tình nồng
Vẫn nghe lòng rộn rã

Bao ngày xa đôi ngã
Ân tình vẫn thiết tha
Đông nay chợt vỡ oà
Bài tình ca hạnh phúc!
             
      MÙA NOEL

Những cơn mưa cuối mùa
Se mùa đông lành lạnh
Gợi kỷ niệm ngày xanh
Noel cùng Đà Lạt

Chiều đông xưa bàng bạc
Sương lãng đãng mặt hồ
Xuân Hương gợn nhấp nhô
Lăn tăn con sóng nhỏ

Chuông nhà thờ đâu đó
Âm vang ấm cõi lòng
Tay đan tay tình nồng
Đắm say cùng phố núi

Dã Quỳ vàng không tuổi
Nối chầm chậm mùa đông
Mimosa bềnh bồng
Lung linh bên lá bạc

Vạt thông reo xào xạc
Rộn ràng khúc thánh ca
Noel vui chan hòa
Đèn sao giăng lấp lánh...

Noel nay chợt lạnh
Hang đá quạnh hiu buồn
Con dốc nhỏ mưa tuôn
Bài thánh ca vụn vỡ!
               
NHỚ ĐÔNG

Đông nay
Về lại một chiều
Vạt thông lặng gió
Nghe nhiều nhớ thương...
Dã Quỳ
Vẫn thắm bên đường
Mình em đếm bước
Nắng vương tóc mềm.

Đông nay
Lá rụng bên thềm
Ngỡ như tiếng bước
Êm êm thuở nào
Nhật Nguyên
Vẫn thấy xuyến xao
Nhớ bàn tay ấm
Hôm nào Đông ơi....

Đông nay
Lòng thấy chơi vơi
Mimosa nở
Gió rơi cuối chiều
Xuân Hương
Lặng lẽ buồn thiu
Quãng trường một bóng
Đìu hiu nhớ người...

Đông nay
Vắng tiếng ai cười
Lòng se sắt nhớ
Hơn mười năm xưa
Đông nay
Trời chẳng đổ mưa
Sao nghe lạnh buốt
Đếm vừa cô đơn!
           
BỨC TRANH MÙA ĐÔNG

Đông về phố núi lung linh
Mimosa cuộn trong mình nắng mai
Li ti từng sợi hoa bay
Mong manh trong gió cho hoài vấn vương

Đông về mang nhẹ hơi sương
Đẩy hoàng hôn tím Xuân Hương ngại ngùng
Má hồng Đà Lạt thẹn thùng
Buông chiều rãi nắng ngập Thung Lũng Vàng

Đông về trên đỉnh Biang
Vạt thông quyện với gió ngàn hát ca
Sương giăng bốn phía la đà
Mây trời lơ lững nhẹ qua xây thành

Đông về anh nhớ chăng anh?
Đường về Trại Mát vòng quanh chập chùng
Dã Quỳ vàng rực đồi thung
Sưởi mùa đông ấm, thuỷ chung tình đầu.
                               
               CƠN MÊ

Sớm mùa đông con dốc còn ngái ngủ
Ngọn đèn đường ủ rũ bóng vàng hoe
Vạt thông xanh không gió lặng yên nghe
Tiếng ríu rít lũ chim về nhảy nhót

Ta ngồi đây đếm thời gian từng giọt
Thoảng hương hoa mát ngọt thuở ngày xưa
Đà Lạt ơi, kỹ niệm cũ chợt ùa
Trái tim nhỏ chứa chẳng vừa nỗi nhớ

Hai mươi năm, chuyện ngày xưa cứ ngỡ
Vừa hôm qua buông tay lỡ tình đầu
Thành phố buồn, mây thấp bởi vì đâu?
Đông buốt giá cho nhạc sầu thêm lạnh.

Ta bước chậm một mình bên lối quạnh
Chuông nhà thờ nghe chạnh dấu chân đơn
Đà Lạt ơi, ta nghe thoáng dỗi hờn
Chờ nắng mới, tươi đẹp hơn ngày mới.


CỎ HỒNG
              ( Giao cổ đối_Cú trung đối )

Bát ngát bông lau ngập ánh hồng
Về bên đồi cỏ một chiều đông
Mơ màng ngỡ chốn Bồng Lai cảnh
Phơn phớt màu mây ánh mắt trong
Gió gợn nghiêng nghiêng bồng bềnh cỏ
Đường mòn đưa lối ngõ mênh mông
Xa xa xanh biếc bên đồi trống
Chút nắng hôn hoàng rải vạt thông.
              
         XỨ NÚI MỘNG MƠ
            ( Giao cổ đối_cú trung đối )

Thác đổ thành dòng trắng xoá tung
Ngàn thông hoà khúc nhạc ung dung
Sương mù trải lụa lưng chừng núi
Sợi nắng vàng non tuổi ngại ngùng
Đất đỏ bazan cao rồi trũng
Dã Quỳ thắp sáng cả đồi thung
Xuyến Chi e ấp khung trời mộng
Nghiêng ngã hồn thơ xứ núi cùng.
 
ĐÊM PHỐ NÚI
  ( Trường lưu thuỷ, nhất vận )

Đông về phố lạnh núi chơi vơi
Ngơ ngác làn mây vắt ngang trời
Nắng rớt bên đồi hoàng hôn tới
Thông reo nhạc khúc nhớ ngàn nơi
Đêm buông, liễu rũ, trăng vừa mới
Lóng lánh vàng lơi khoả mộng đời
Bát ngát hương thầm đưa dịu vợi
Mơ màng phố núi phủ sương rơi.




. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 21.12.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004