Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

tranh của họa sĩ Lương Tín Đức (VĩnhLong)
















Xếp Lại Làm Tư


Sáng nay như sáng hôm nào, dậy nghe cái lạnh nói chào bình minh...


Đúng rồi, trời vẫn trời xanh, Los Angeles lạ, như hình không mưa...dẫu cả năm nắng đã thừa, con sông không nước hai bờ cứ xa...


Ở đây không có ruộng cà, bưởi cam nhiều lắm ai mà nhớ ai!  Con chim vừa hót mỉa mai.  Hàng xe đang nối hàng dài freeway.  Mồ hôi mà dựng tượng đài, muôn năm đâu cũng còn hoài áo cơm?


Lòng tôi sáng tưởng hoàng hôn.  Lòng tôi vẫn thấy nỗi buồn hôm qua...chắc tôi đang mỗi ngày già?  Hay Quê Hương chẳng còn là  Quê Hương?  Đời quên hai chữ Sài Gòn, lòng tôi đôi lúc dạ còn buốt tê...


Ba mươi tháng Bốn sắp về (không ai nói vậy, tôi thì nói luôn!).  Bởi tôi như vậy mà buồn? Bởi tôi như vậy, tôi còn là tôi?


*


Sáng, bài thơ đọc không xuôi.  Tai nghe nhức nhức tiếng còi ngả tư.  Bầy chim hạ cánh từ từ, chim đi kiếm miếng ăn bờ bụi chăng?  Những ngày lạnh tháng cuối năm, tôi làm thơ để nhắc thầm có thơ...


Vậy mà vẫn đẹp như mơ...nếu tôi xếp lại bây giờ gửi đi?  Coi như thơ mới dậy thì...coi như ai đó ngày đi lấy chồng!  Sáng, ôi cái mặt trời hồng, núi xa còn đọng chút vòng khói sương...


Mưa Hiền Như Mưa


Trời mưa nho nhỏ,  gió vờn tóc mưa

em tan trường trưa,  trời mưa nho nhỏ...


Anh vừa nói, đó, mưa hiền như mưa

mưa thành câu thơ, em thành mưa nhé!


Trời mưa nhè nhẹ, tóc em gió đùa

cái thuở học trò sao mà đẹp vậy...


Em đi gió đẩy anh thấy mà thương

may gió mơn mơn áo dài em, gió...


Trời mưa nho nhỏ, em về đường xa

Con bướm chờ hoa nép mình dưới lá...


Anh vẫn người lạ, nép đâu mà nhìn?

Này cô nữ sinh mưa tình con gái...


Nếu anh đừng phải lính trên rừng sâu

thì anh làm cầu đưa em qua biển...


Anh làm én liệng che em trời mưa

anh làm bài thơ che em ngực ấm...


Mưa như là nắng mong manh mong manh

mưa còn trời xanh vì em tóc biếc...


Và...anh theo kịp đường mưa em về

theo mái tóc thề như con suối chảy...


Nhiều năm rồi đấy, trời mưa trưa nay

non nước ở đây nhớ về cố quận...


Biết mưa không nắng, biết đập xả tràn

nước cuộn Việt Nam, xô em đâu nhỉ?


Với anh, chung thủy:  Mưa Hiền Như Mưa

Với em là thơ...bài thơ muốn khóc!


Nhớ từng sợi tóc.  Nhớ từng giọt mưa

Hồi đó hồi xưa...em mười sáu tuổi...


Em hiền đến nỗi 

mưa hiền...như mưa!


Trắng Một Màu Sương


Anh biết em đi khó trở về

về chăng mưa đó, mưa lê thê...

gare Càbeu chỉ còn sương trắng

xe lửa đen ngòm khói đã bay...


Anh biết em đi chỉ một lần

ngàn năm lần đó biệt ngàn năm

những cô gái Huế qua đò, vậy

dẫu giữ trong lòng một cố nhân!


Anh biết em đi bỏ Ngoại mà

anh là cái bóng bữa chiều qua...

con sông nào cũng hai bờ cả

hẹp, rộng, hai bờ, vạn cách xa...


Anh biết em đi, cau rụng trắng

trái vàng, trái xám...trắng vì sương

tim anh có tím thì thôi cũng

trắng một màu thôi, trắng nhớ thương!


*


Em đi, mười bảy, bây chừ mấy?

mấy nguyệt tròn rồi lại khuyết kia

quán gió...thương anh trời vẫn gió

chiều lên tím thẫm lát rồi khuya...



. Cập nhật ngày 12.12.2017 theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ .

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004